Chương 2: Công việc
Quái vật?
Ở thế giới tận thế trước kia của Chúc Ninh, tất cả thành phố của loài người tất cả thành phố của loài người đều đã bị phá hủy, bầy Zombie nhởn nhơ ngoài cửa, muốn ngắm “quái vật” á?Bước ra đường một cái là được “thân mật” với chúng ngay.
Vẻ mặt Phòng Doanh rất đặc sắc, cô rõ ràng không nghĩ sẽ nghe được câu trả lời này, trong lúc nhất thời vẻ mặt có chút cổ quái. Lá gan của người mới lớn vậy sao?
Theo quy trình, lẽ ra cô phải giải thích con quái vật là gì, sau đó chiếu một số video và hiển thị một số dữ liệu.
Thông thường, người mới nghe xong sẽ sụp đổ, nghi ngờ hoặc là sợ hãi, Phòng Doanh còn phải phụ trách trấn an cảm xúc của nhân viên. Nhưng Chúc Ninh lại không có, cô ngồi đó rất thản nhiên, nói đến “quái vật” chẳng khác nào nói chuyện giá rau cải ngoài chợ đầu mối.
Phòng Doanh trầm mặc hai giây, tiếp tục lướt qua quá trình, “Cô có sợ xác chết không?”
Chúc Ninh trả lời rất khiêm tốn: “Không sợ lắm.”
Thật ra trước đó cô đã thấy quá nhiều rồi, xác người, xác zombie, còn có mấy thứ không rõ là xác gì nữa, đến mức bây giờ nhìn thấy xác chết cũng giống như thấy cột đèn đường.
Phòng Doanh dừng lại, không hổ là người được ‘nó’ chọn trúng. Không biết năng lực ra sao, nhưng riêng sự gan dạ đủ khiến người ta nể rồi. Dù sao cũng đã được “nó” sàng lọc trước một vòng, giờ bên Phòng Doanh chỉ làm thủ tục theo đúng trình tự.
Phòng Doanh: “Lá gan lớn rất tốt, cô có thể bắt đầu làm việc.”
Chúc Ninh: “…Đơn giản vậy thôi à?”
Cô còn tưởng sẽ có kiểm tra gì đó.
Phòng Doanh: “Xét về kỹ thuật thì công việc của chúng tôi không khó. Yêu cầu duy nhất là gan lớn, không sợ máu, không sợ buồn nôn, chịu áp lực tốt, trạng thái tinh thần tốt.”
Chúc Ninh dừng lại, thấp giọng hỏi: “Nhặt xác à?”
Phòng Doanh: “Cô có thể hiểu như vậy. Công việc là dọn dẹp hiện trường.”
Quả nhiên, hỏi cô có sợ quái vật không, rồi lại hỏi có sợ xác chết không, hắc chắn là phải tiếp xúc với mấy thứ đó. Chúc Ninh tự tổng kết lại, thứ nhất, thế giới này có quái vật thần bí nào đó, là cái gì thì cô không cần biết.
Thứ hai, xác của quái vật cần người có chuyên môn có đi thu hồi.
Công việc không khó, không cần phỏng vấn cũng có thể làm việc, nhậm chức đơn giản như vậy, chắc là bộ phận hậu cần. Loại công việc này bình thường không cần đối mặt với xung đột, chỉ cần đi theo sau đội chính dọn dẹp chiến trường, thu dọn những gì còn sót lại là được.
Với Chúc Ninh mà nói, sống sót mỗi ngày giữa bầy zombie ở kiếp trước còn kinh khủng hơn nhiều, công việc này đối với cô quá đơn giản.
“Lương cao thế mà không tuyển được ai sao?” Chúc Ninh hỏi.
3 tiếng 5000 tệ, tính theo cách của trang web thì một ngày có thể kiếm hơn 10000 tệ.
Ở thế giới phế thổ, nơi đa phần công việc đã bị robot thay thế, công việc này một khi trống sẽ bị người ta tranh giành nhau mới đúng chứ?
Phòng Doanh thở dài, “Người phù hợp với công việc này không nhiều lắm, rất nhiều người không chịu nổi. Nhân viên làm lâu nhất bên tôi cũng chỉ trụ được tám năm rưỡi, rất nhiều người làm được ba tháng liền nghỉ.”
Chúc Ninh: “Tại sao?”
Phòng Doanh lộ vẻ khó xử, “Làm lâu dễ phát điên, vì vậy chỗ chúng tôi tuyển quanh năm.”
Chúc Ninh: “Phát điên?”
“Đúng vậy.” Phòng Doanh cười khổ: “Phần lớn người không chịu nổi áp lực tinh thần, nhưng bọn tôi sẽ theo dõi tình trạng sức khỏe nhân viên, khi thấy có dấu hiệu bất ổn, chúng tôi sẽ chủ động cho nghỉ việc. Cô yên tâm, ở đây không ai bị ép làm việc đến chết. Nếu bị thương, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm chữa trị. Thậm chí sau khi nghỉ việc còn có trợ cấp hằng tháng.”
Nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng lại tiết lộ sự ấm áp đến từ tổ chức.
“Vì vậy thời gian thử việc chỉ có một ngày, có thể trụ được một ngày hay không là biết ngay.” Phòng Doanh nói.
Chúc Ninh hỏi: “Thế còn robot đâu?”
Nghe giống như có từ trường ảnh hưởng tinh thần, nếu nếu là người thì bị tác động, còn robot hẳn là không sao.
Phòng Doanh: “Chúng sẽ bị chập mạch.”
Chúc Ninh: “?”
Phòng Doanh: “Tôi cũng không tiện nói thêm. Nói bao nhiêu cũng không bằng tự cô trải nghiệm.”
“Nói thật là chúng tôi rất cần người mới, nhưng công việc có tính chất bảo mật nhất định, nên tôi buộc phải giải thích rõ với cô.” Phòng Doanh đẩy đẩy tới trước mặt cô một xấp hợp đồng dày cộp.
Chúc Ninh nhìn thoáng qua, hợp đồng bảo mật trên cơ bản không liệt kê điều khoản cụ thể gì, chỉ đơn giản là cô phải giữ kín mọi thứ mình thấy trong quá trình làm việc.
Một bản là hợp đồng thử việc, dùng để đảm bảo quyền lợi cơ bản của Chúc Ninh, còn có một bản nữa là thỏa thuận an toàn, bản này thì rất dài, có khoảng hai mươi trang, Chúc Ninh xem rất kỹ, nhìn rất cẩn thận, có mấy điều khoản khiến cô thật sự chú ý.
Điều 11: Trong thời gian làm việc, bất kỳ xảy ra trường hợp thương vong nào, toàn bộ sẽ do Trung tâm thanh lọc Liên bang chịu trách nhiệm, bồi thường gấp ba lần theo điều khoản Phụ lục 15.
Điều 35: Nếu bị thương thành tàn tật vĩnh viễn, Liên bang sẽ chịu trách nhiệm trọn đời.
Có một số thuật ngữ toát ra mùi nguy hiểm xuất hiện trong bản thỏa thuận an toàn này.
“Có nguy hiểm thật à?” Chúc Ninh hỏi.
“Có, nhưng xác suất rất thấp, về cơ bản sẽ không gặp phải,” Phòng Doanh nói: “Nói chung, khi những người thu dọn vào thì hiện trường đã được dọn sạch sẽ rồi.”
Dù sao bọn họ không phải bộ phận tiên phong, phần nguy hiểm nhất đã được những người đi trước xử lý rồi. Tóm lại, trong các loại công việc nguy hiểm, thì đây là kiểu cá mặn trong công việc nguy hiểm, hoàn toàn phù hợp với cá mặn Chúc Ninh.
Chúc Ninh đọc xong tất cả điều khoản, sau đó dứt khoát ký tên.
Dù sao thì làm việc gì cũng là làm, chi bằng chọn việc lương cao, cô luôn thích một ngày kiếm đủ tiền một tháng, 29 ngày còn lại thì nằm chơi.
Lúc này vòng tay của Phòng Doanh vang lên, có người khác tìm cô. Cô quay sang nói với Chúc Ninh, “Địa điểm làm việc hôm của cô là cống ngầm A7, lát nữa sẽ có người dẫn cô đi.”
Phòng Doanh thao tác trên màn hình, “Chúng tôi trả lương theo hình thức trả trước.
Tiền công hôm nay sẽ chuyển trước cho cô, phần hoa hồng sẽ được tính sau khi kết thúc ca làm.”
Tinh tinh!
Cổ tay Chúc Ninh chợt lóe, 5000 tệ đã được chuyển khoản.
Làm thật đấy à?
Chúc Ninh bỗng có cảm giác như vừa nhặt được tiền rơi ngoài đường.
…
Sau đó, Chúc Ninh tham gia khóa đào tạo nhân viên cấp tốc trong một tiếng, tên gọi mỹ miều là:《Từ con số 0 – Học quét rác trong một giờ》.
Thời gian đào tạo được tính vào giờ làm việc, nên đoạn video đào tạo này đối với cô mà nói quý như vàng.
Chúc Ninh xem rất nghiêm túc, dù gì công việc này cũng có tí nguy hiểm, không thể chủ quan được.
Trong video, xác chết đều biến thành một đống máu thịt mơ hồ, nhìn qua video gần như không thể đoán ra được đó là loại quái vật gì. Chỉ biết tên gọi chính thức mà bên trên đặt cho chúng là vật ô nhiễm.
Chúc Ninh nhớ kỹ từng bước, tốc độ tiếp thu rất nhanh. Tóm lại, công việc là nhặt xác và dọn hiện trường, đối với cô mà nói rất đơn giản.
Sau khi xem xong video, có người dẫn cô đi thay “đồng phục làm việc”, không ngờ khâu thay đồ lại tốn thời gian nhất, mất tận 20 phút.
Đồng phục làm việc trông rất giống đồ của dân chạy xe môtô, đen tuyền, chất liệu na ná da,
còn phải đội thêm mũ bảo hộ đen trùm đầu. Bây giờ cô đi cướp một chiếc xe môtô rồi phóng đi cũng chẳng ai thấy lạ.
Nếu ấn nút ngực, bên trong quần áo làm việc sẽ phồng lên, có thể chống va chạm của quái vật, thậm chí bên trong còn có chức năng truyền oxy, dùng được cả trong môi trường cực đoan. Sau khi phồng lên, nhìn bên ngoài còn giống đồ phi hành gia hơn.
Chúc Ninh bỗng nhớ đến Điều 1 trong quy tắc làm việc của nhân viên thu dọn.
Tuyệt đối không để lộ da thịt.
Lúc này, Chúc Ninh vẫn đang ôm mũ bảo hộ mà chưa đội lên. Trước mặt cô là hai đồng nghiệp, tiểu đội nhặt xác — à không, tiểu đội làm sạch hiện trường. Thường thì mỗi đội có ba người, nếu có người mới sẽ ghép vào một tổ sẵn có.
“Lý Niệm Xuyên.”
“Từ Manh.”
Ba người nhanh chóng trao đổi tên với nhau, Từ Manh đưa cho Chúc Ninh một khẩu súng:
“Dùng để phòng thân. Chưa kích hoạt quyền sử dụng, mang bên người cho may mắn.”
Chúc Ninh quan sát khẩu súng này một lát, bên trong không có đạn.
“Đạn khí.” — Lý Niệm Xuyên giải thích, “Lúc bóp cò, sẽ tạo ra một viên đạn khí nén bọc không khí, sát thương cũng tạm được.”
Lý Niệm Xuyên nói tiếp, “Không biết bắn súng cũng không sao, bình thường cũng chẳng có cơ hội dùng tới. Hôm nay nhiệm vụ của cô chỉ là làm quen với toàn bộ quy trình dọn dẹp.”
Chúc Ninh không phản bác chuyện mình biết dùng súng, cô chỉ giắt khẩu súng vào sau lưng. Cuối cùng, Lý Niệm Xuyên đưa cho cô một ba lô dọn dẹp, thứ mà Chúc Ninh đã từng thấy trong video đào tạo, đó là công cụ cô cần dùng để quét rác.
“Đi thôi.” Từ Manh là đội trưởng trong tiểu đội họ, “Tôi dẫn cô đi quét rác.”
…
Nơi làm việc hôm nay là một cống ngầm nào đó.
Có xe chuyên dụng đưa đón, cửa xe kín mít không thấy bên ngoài. Chúc Ninh mới đến nên không nhận ra mình đang đi đâu, chỉ biết thời gian trôi khoảng một tiếng, đến 8 giờ tối thì xe dừng lại.
Trời đã tối, trên vùng đất hoang dựng lên hai đèn pha cực lớn, trong nháy mắt sáng như ban ngày. Nhân viên đang giăng dây cảnh giới, còn có robot phụ trách duy trì trật tự.
Lúc Chúc Ninh và đồng đội chuẩn bị tiến vào, thì một đội khác đúng lúc đi ra.
Đồng phục của họ khác hoàn toàn, trông giống một áo giáp mềm, nếu nói Chúc Ninh mặc đồ như dân chơi môtô, thì bọn họ rõ ràng đang mặc kiểu giáp sắt Iron Man.
Trong kiếp trước, Chúc Ninh từng vật lộn giữa danh giới sinh tử, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra đám người này không phải hạng thường, rõ ràng toát ra một cỗ sát khí rõ ràng, chắc chắn là đội tiên phong trong truyền thuyết.
Từ Manh đi đầu, sau khi nhìn thấy người mặc áo giáp thì dừng lại, chủ động nhường đường cho họ.
Xem ra đám áo giáp này có cấp bậc cao hơn hẳn, hai bên gặp mặt, người của Trung tâm Dọn Dẹp phải nhường. Chúc Ninh cũng chỉ đành dừng lại theo, đáng tiếc là đối phương đi ngang qua không buồn chào hỏi, thẳng thừng bước qua như không thấy.
Có một người khi lướt qua còn cười khẽ một tiếng: “Đồ gà yếu đuối.”
Lý Niệm Xuyên nghe vậy nổi nóng, định lao lên cãi, Từ Manh kéo tay anh lại, đợi đến khi đám áo giáp đi xa mới buông ra.
Từ Manh rõ ràng đã quen với chuyện này, Lý Niệm Xuyên thì rõ ràng không cam lòng: “Kéo cái gì mà kéo?
Ba người đều đã đội mũ bảo hộ, nên liên lạc qua kênh nội bộ, Chúc Ninh hỏi: “Bọn họ là ai thế?”
“Thợ săn quái vật, chuyên xử lý vật ô nhiễm.” Không hổ là đội trưởng, giọng Từ Manh bình tĩnh hơn nhiều.
Lý Niệm Xuyên hừ lạnh: “Có công nghệ cao và vũ khí xịn như vậy, lại còn có chỉ đạo chiến đấu, ai lên mà chẳng được.”
Ở thời đại công nghệ cao, con người càng lúc càng dựa dẫm vào công nghệ, với trí tuệ nhân tạo và vũ khí sát thương lớn, binh sĩ chẳng khác gì quân cờ.
Chúc Ninh tò mò hỏi: “Sao anh không làm thợ săn quái vật?”
Lý Niệm Xuyên thở dài: “Chỉ số tinh thần không đủ, dễ bị ô nhiễm.”
Chúc Ninh “ồ” một tiếng, xem ra nghề này cũng phân cấp, ai có chỉ số tinh thần cao thì ra tiền tuyến đánh quái, còn không thì làm hậu cần dọn dẹp.
Lý Niệm Xuyên có vẻ hơi ngại, bổ sung: “Nhưng vật ô nhiễm vẫn là chúng ta dọn, không có chúng ta bọn họ cũng xong đời.”
Chúc Ninh thuận miệng phụ họa: “Ừ ừ đúng rồi, chúng ta giỏi nhất.”
Lý Niệm Xuyên nghe giọng cô có chút mỉa mai, nghi ngờ hỏi: “Cô cũng muốn làm thợ săn quái vật à?”
Dù sao người bình thường đều nghĩ thợ săn quái vật ngầu hơn, làm nghề quét dọn vừa thấp kém vừa nhạt nhẽo.
Chúc Ninh lập tức từ chối: “Không muốn.
Nói đùa cái gì thế, cô đã đánh zombie cả đời rồi, giờ tới đây là để làm cá mặn.
Lý Niệm Xuyên: “…”
Chúc Ninh trả lời cũng quá dứt khoát.
Lý Niệm Xuyên vỗ vai Chúc Ninh: “Đồng nghiệp tốt, người có tinh thần nghề nghiệp như cô bây giờ hiếm lắm.”
Chúc Ninh: “Tất nhiên rồi, tôi liếc mắt một cái đã nhìn trúng công việc của chúng ta.”
Lương cao, việc nhàn, không nguy hiểm — đúng chuẩn công việc trong mơ.
“Được rồi,” Từ Manh lên tiếng, “Vào việc chính đi. Lý Niệm Xuyên, báo cáo nhiệm vụ.”
Lý Niệm Xuyên lập tức nghiêm túc lại, đọc dữ liệu: “Nhiệm vụ cấp E, khu vực bị ô nhiễm là 2.500 mét vuông, độ ô nhiễm thấp nhất 30%, cao nhất 55%, vật ô nhiễm 16 con, đều đã bị tiêu diệt.”
Chúc Ninh nghe một tràng số liệu mà chẳng hiểu gì. Mấy cái này đúng là khó hình dung,
Từ Manh nói: “Lát nữa cô xuống xem là hiểu.”
Chỉ cần vài lần là quen, không quá ba lần, Chúc Ninh sẽ hiểu rõ những số liệu này.
“Chúc Ninh xuống trước.” Từ Manh ra lệnh, “Tôi nghe Phòng Doanh nói lá gan cô rất lớn, đúng lúc cho cô làm quen hiện trường luôn.”
Lý Niệm Xuyên nghĩ Chúc Ninh là con gái, đột nhiên có chút phong độ đàn ông: “Hay để tôi đi trước, cô ấy còn là người mới.”
Chúc Ninh: “Không cần, tôi làm được.”
Chút chuyện nhỏ này không cần khiêm tốn. Trước mắt là miệng cống, nhóm thợ săn đã đến một lần nên trên đó bị đục ra một cái lỗ to.
Bên cạnh có móc sẵn một sợi dây thừng, chuyên để cho đội quét dọn sau này dùng. Chúc Ninh tóm lấy dây thừng, nhảy xuống như một con cá, bên dưới sâu hun hút.
Chúc Ninh tháo dây, phía trên có chút động tĩnh, chắc là Lý Niệm Xuyên và Từ Manh đang xuống. Mũ bảo hộ có chức năng nhìn ban đêm, Chúc Ninh nhìn lướt qua hiện trường, sau đó sững người.
Mặc dù trước đó cô đã chuẩn bị tâm lý kha khá, xem qua video, nghe qua tiền bối khuyên bảo, từng gặp đủ chuyện đời, thậm chí tự mở rộng trí tưởng tượng để không bị sốc.
Nhưng cảnh tượng trước mắt, bảo thủ rồi, so với trí tưởng tượng của cô thì vẫn quá bảo thủ.