Trọng Sinh Đại Náo Tây Du

Chương 1: Xuyên qua

Chương 1: Xuyên qua
Tôi mở mắt, nhìn lên bầu trời xanh ngắt, những đám mây trắng bồng bềnh trôi chậm rãi. Trong đầu trống rỗng. Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Và sao tôi lại đang di chuyển? Xa xa là những dãy núi trùng điệp, xung quanh vang lên tiếng nước chảy róc rách, êm dịu dễ chịu, như thể tôi đang được ru trong nôi. Một trận buồn ngủ ập đến, chưa kịp suy nghĩ gì thêm, tôi đã thiếp đi.
Tỉnh lại lần nữa, tôi vẫn thấy mình đang trôi nổi trên không. Bụng đói cồn cào. Tôi vung tay, nhưng giật bắn người khi thấy cánh tay trắng nõn như trẻ con trước mặt. Theo phản xạ, tôi thét lên — thứ phát ra lại là tiếng khóc trẻ sơ sinh. Tiếng khóc nhanh chóng im bặt. Tôi ngơ ngác. Tôi là trẻ con? Nhưng sao tôi biết mình là trẻ con? Chẳng lẽ… tôi chuyển kiếp?
Tôi không hiểu sao lại nghĩ đến từ “xuyên qua”, chưa kịp suy ngẫm thì một cơn lũ ký ức ồ ạt tràn vào đầu, như thủy triều vỡ đê, khiến bộ não bé nhỏ của tôi không chịu nổi. Chỉ trong chốc lát, tôi lại ngất đi.
Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy ánh mắt hiền từ và khuôn mặt phúc hậu của một lão hòa thượng. Ông nhìn tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
— Từ hôm nay, ta sẽ ban cho con pháp danh là Huyền Trang.
Huyền Trang? Cái tên này sao nghe quen thế? À, tôi nhớ rồi! Tôi là Trần Hi. Trước đó, tôi gặp tai nạn xe cộ. Mở mắt lần này, tôi đã tới nơi này. Tôi lại khóc thét lên — Đường Tam Tạng? Tôi là Đường Tăng? Đời trước phong lưu tự tại, giờ thành tên sư thầy tù túng? Không chịu nổi cú sốc, thêm cả đống ký ức hỗn độn trong đầu, tôi lại lịm đi.
...
Lần tỉnh lại tiếp theo, lão hòa thượng đang cẩn thận bón sữa cho tôi từng thìa một. Tôi vừa uống vừa suy nghĩ: sữa này lấy đâu ra? Thời này đã có sữa bột rồi à? Mùi vị sao kỳ lạ vậy? Đúng lúc đó, lão hòa thượng lên tiếng:
— A di đà Phật, Kim Sơn tự vốn cấm nữ nhân, nhưng đây là sữa bò mà một Phật tử hành hương hảo tâm mang đến. Huyền Trang, con phải nhớ cảm tạ Phật tổ.
Tôi trong lòng mắng thầm. Rõ ràng người mang sữa tới là hảo tâm, sao tôi phải cảm ơn Như Lai? Hơn nữa… sữa này có phải là sữa sống không? Có vi khuẩn không? Trẻ con như tôi uống kiểu này chết mất!
Dần dần, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ: việc mình xuyên đến thời nhà Đường xem ra là chắc rồi. Nhưng đây là nhà Đường trong Tây Du hay nhà Đường thời sử thật? Dù là cái nào, tôi cũng quyết không đi Ấn Độ! Huyền Trang thật ngoài đời mất 17 năm đi và về, chịu bao cực khổ, đói khát, bị bắt bớ — nghĩ thôi đã rợn người. Còn Đường Tăng thì sao? 14 năm, trải qua 81 kiếp nạn, ngày nào cũng sống trong tâm trạng sợ bị yêu quái nhai sống! Ở lại Trường An, dùng kiến thức đời trước làm ăn, buôn bán, phát minh, trở thành đại gia giàu có thì có phải sướng hơn không? Huống chi đây là xã hội cổ đại, muốn lấy ba bốn vợ là chuyện bình thường. Bỏ cả đống mỹ nữ để đi làm hòa thượng? Đã điên rồi còn gì!
Tôi quyết định: khi đủ lớn, tôi sẽ lập tức rời chùa, hoàn tục và tự đi lang bạt thiên hạ. Tôi chẳng có chí làm thánh nhân gì cả, cũng chẳng định tuân theo lịch sử để hoàn thành sứ mệnh độ nhân độ thế.
Uống xong sữa, não tôi quá tải, lại chìm vào giấc ngủ nặng nề. Lần tỉnh thứ tư, tôi bị tiếng chuông chùa đánh thức. Chủ trì hòa thượng nhanh chóng đến phòng tôi, bế tôi lên, vỗ về:
— Huyền Trang đừng sợ, đó là tiếng trống báo sáng. Ngày nào cũng vang, con quen là hết sợ thôi.
Tôi hiểu là chuông chùa, cũng không sợ, chỉ khó nhọc ngoái cổ nhìn ra ngoài — trời vẫn đen thui. Trong lòng tôi mắng thầm: báo sáng mà sớm quá vậy? Không cho người ta ngủ nướng à? Càng thêm củng cố ý chí phải rời khỏi cái chùa này.
Lúc đó thân thể tôi chưa phát triển, chưa biết tiếng trống canh năm có uy lực khủng khiếp thế nào. Đến một hôm, khi âm thanh trống vang vọng khắp Trường An, tôi giật mình khóc thét. Lúc đó mới hiểu vì sao chủ trì dỗ tôi — tiếng trống đó nghe như quân Đột Quyết kéo đến vậy.
Sau này tôi mới biết: mỗi đêm đông, canh năm vào ba giờ; mùa hè là hai giờ, từ lầu trống tại cửa Thừa Thiên, cung Thái Cực ở phía bắc Trường An đánh tiếng trống đầu tiên. Kế đó, các lầu canh trên đường phố theo thứ tự gõ theo. Âm thanh trống lan từ trong ra ngoài như từng đợt sóng. Các cổng lớn của hoàng cung, hoàng thành, các phường lần lượt mở ra. Đồng thời, hơn trăm ngôi chùa trong thành như Kim Sơn tự cũng đồng loạt gõ chuông Báo Sáng. Tiếng trống dội cao, tiếng chuông trầm hùng vang vọng hòa vào nhau, gọi tỉnh gần một triệu cư dân, thành phố lớn nhất thế giới lúc bấy giờ, cùng đón ánh bình minh từ phương Đông.
Ban đầu, mỗi lần bị đánh thức, tôi còn hứng khởi đếm. Tiếng trống Báo Sáng thật sự gõ đến 300 tiếng (có nơi ghi ba ngàn, nhưng ở đây tính là ba trăm). Không phải gõ một lần xong, mà là từng đợt, cách nhau vài phút, kéo dài khá lâu. Dân trong thành nếu tỉnh giấc ở đợt trống đầu, từ từ dậy, rửa mặt, ra cửa thì có thể kịp lúc phường môn mở ở đợt hai, đợt ba. Ai lười ngủ nướng, đợi hết bốn, năm hồi trống mới dậy, vội vã thu xếp vẫn kịp ra phường làm việc trước hồi trống cuối.
Dần dần, tôi phát ghét cái trống đó. Đặc biệt Kim Sơn tự còn phải đồng loạt gõ chuông, ầm ĩ chết được, ảnh hưởng nghiêm trọng giấc ngủ. Nhưng cũng nhờ nó, tôi thôi thói quen ngủ trễ dậy trễ của kiếp trước.
Ngoài tiếng trống, điều tôi không thể chịu nổi nữa là chỉ được ăn chay. Đời hiện đại, nam nhân nào không ăn thịt, ăn đồ mặn? Ngày nào cũng rau củ dưa muối, trong khi thời Đường thiếu thốn, món ăn đơn điệu, tôi ăn đến phát ngán. Nhưng có làm sao được? Không ăn là đói. Mà tôi cũng không thể mở miệng xin, vì vẫn chưa nói được thành câu.
Giữa tiếng trống mỗi sáng và bữa ăn chay kham khổ, tôi tròn một tuổi. Ngay khi miệng vừa phát ra tiếng, tôi thốt rõ bốn chữ:
— Tôi muốn ăn thịt!
Chủ trì nghe xong, vỗ tay coi tôi là thiên tài. Nhưng thay vì mang thịt đến, ông ta đưa tôi một quyển Kinh Phật chữ Hán.
Tôi hiểu là ông không bao giờ cho tôi ăn thịt. Chỉ khi nào rời khỏi Kim Sơn tự, hoàn tục, mới có cơ hội.
Tò mò, tôi lật xem kinh thư. Dù văn phong khác hiện đại, nhưng tôi vẫn đọc được. Dù thế, tôi chẳng định học. Tôi nghĩ, nếu học Phật không giỏi, chả ai thèm gọi tôi đi thỉnh kinh – dù là trong sử thật hay trong Tây Du.
Nhưng đời chẳng theo ý mình.
Chỉ mới liếc mắt vào kinh một giây, tôi bất ngờ cảm thấy người cứng đờ, tự động ngồi nghiêm chỉnh, rồi giống như đã thuộc lòng trăm lần, từng chữ, từng câu tuôn ra thành một tràng kinh văn rành rọt.
Chủ trì kinh ngạc như thấy thánh nhân giáng thế. Ngay lập tức, ông thu tôi làm đệ tử thân truyền. Từ đó, khi mới một tuổi, tôi bắt đầu học kinh kệ, niệm Phật.
Tôi không muốn học. Nhưng hình như buộc phải học vậy.
Trước ba tuổi, nếu tôi không tự lật kinh, chủ trì sẽ ngồi đọc cho tôi nghe. Tôi từng nghi ngờ ông có pháp lực, vì chỉ cần ông đọc một lần, nội dung ấy đã khắc sâu vào đầu tôi, chẳng bao giờ quên.
Sau ba tuổi, tôi bắt đầu theo các sư huynh học sớm khóa. Kỳ lạ là, dù tôi đang ngủ gật trong lớp, nội dung giảng dạy vẫn như được ghi tạc vào óc — nhớ từng chữ, từng ý, lại còn hiểu cả nghĩa lý. Chưa hết, đôi khi chưa kịp suy nghĩ, tôi đã bật ra những lời giảng đạo, trích dẫn kinh điển. Thậm chí, khi các sư huynh hiểu sai, tôi còn không kìm được mà đứng lên giải thích, như một thần đồng chính hiệu.
Chính vì thế, chủ trì hoàn toàn chiều chuộng tôi. Tôi có đi học hay ngủ nướng, ông cũng chẳng nói gì. Về sau, tôi dứt khoát không đến lớp nữa. Sáng nào báo sáng trống vang, tôi lại chui vào chăn ngủ tiếp. Chủ trì không mắng, cũng chẳng bắt buộc.
Nhưng kỳ quặc là, dù tôi không đi học, bất cứ điều gì chủ trì giảng mỗi ngày đều tự động xuất hiện trong đầu tôi, được tôi tiếp nhận và hiểu rõ.
Tôi câm nín. Cái này không còn là học nữa… mà là giải nén rồi! Chẳng lẽ những bài giảng của chủ trì chính là đang giải nén ký ức đời trước của Kim Thiền Tử? Tôi nghi ngờ chủ trì dùng pháp lực truyền âm, cho dù tôi ở đâu cũng nghe thấy. Nhưng sau này tôi phát hiện, chỉ có mình tôi là vậy. Các sư huynh nếu không đi học, thì thật sự chẳng biết gì. Ngay cả những người đến lớp cũng không thể nhớ hết nội dung giảng.
Sự việc thần kỳ đến mức, dù có người nói với tôi đây là nhà Đường thật, tôi cũng không tin. Tôi bắt đầu tin chắc: mình là Kim Thiền Tử chuyển thế, nên ký ức kinh văn mới dội vào đầu liên tục như vậy.
Giờ thì tôi xác định một điều: mình đang ở trong thế giới Tây Du.
Trước kia, tôi nghĩ mình còn nhỏ, rời chùa thì chỉ có chết đói. Xã hội cổ đại loạn lạc, tay chân yếu ớt như tôi đi ra đường nguy hiểm biết mấy?
Nhưng giờ tôi chỉ muốn trốn. Cái cảm giác bị định đoạt, bị sắp đặt vận mệnh âm thầm này khiến tôi kinh hãi. Tôi không muốn tuân theo cái kịch bản nào cả. Tôi bắt đầu tìm cách bỏ trốn khỏi Kim Sơn tự.
Vận mệnh lại trêu đùa tôi lần nữa.
Tôi không thể rời đi.
Chẳng phải vì chùa có kết giới hay phù chú gì, mà mỗi lần tôi trốn, đều bị bắt về.
Có lần, tôi đã rất cố gắng, vượt qua bức tường cao ngất của chùa. Vừa rón rén bước ra khỏi cửa, tôi thấy ông lão quét rác — người vẫn luôn quay lưng làm việc — bất ngờ xuất hiện trước mặt. Trong chớp mắt, ông đã đến bên tôi, nắm cổ, lôi ngược vào chùa.
Tôi ứa nước mắt, khóc không thành tiếng.
Quả nhiên… tiểu thuyết võ hiệp viết không sai: ông lão quét rác nào cũng là cao thủ cả!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất