Lúc thì Tiểu Nê Thu chọn cái này, khi lại chọn đường khác, nó loay hoay không biết chọn cái nào mới tốt.
Lý Thất Dạ vẫy tay:
- Tiểu Nê Thu.
Tiểu Nê Thu hớn hở nhảy lên, mỉm cười hỏi:
- Công tử định chỉ đường sáng cho ta sao?
- Ngươi nói đúng.
Lý Thất Dạ nói xong ném Tiểu Nê Thu đi thật xa.
Vù vù vù vù vù!
Lý Thất Dạ ném Tiểu Nê Thu vào bụi lá cây xanh lấp lánh thời gian, chớp mắt nó bị thời gian bao lấy.
Tiểu Nê Thu gào rú:
- Công tử không thể đối xử như vậy với ta!
Tiểu Nê Thu chìm trong thời gian, biến mất.
- Vậy cũng được?
Trần Bảo Kiều trợn to mắt nói:
- Trông nó không vui vẻ.
- Nó đang kiêng dè.
Lý Sương Nhan làm người cẩn trọng, thanh âm lạnh lùng nói:
- Vừa bò lên nó đã nhìn chỗ đó mãi, rõ ràng muốn đi nhưng không dám.
Lý Thất Dạ ôm eo Lý Sương Nhan, cười nói:
- Sương nha đầu cẩn thận nhất, nhãi ranh kia bị lừa một lần, không
nguyện ý đối diện số mệnh, thời không mới là lựa chọn tốt nhất cho nó.
Mặt Lý Sương Nhan đỏ rực vỗ tay Lý Thất Dạ, bực bội trách:
- Ai cho ngươi gọi nha đầu? Ta lớn tuổi hơn ngươi!
Lý Thất Dạ không để bụng, cười tủm tỉm nhún vai.
Trì Tiểu Điệp đi theo bên cạnh thầm thở dài, khẽ nói:
- Ta chọn nhánh cây này.
Trì Tiểu Điệp chọn một nhánh cây vàng nhạt.
Lý Thất Dạ gật đầu, nói:
- Nàng và nhóm Sương Nhan cùng ở lại đi.
Trì Tiểu Điệp ngây người, khi tỉnh táo lại thì có cảm giác khó tả tràn
ngập trong lòng nàng. Cảm giác ngọt ngào, lâng lâng như bay trên mây.
Trì Tiểu Điệp muốn bay, không còn gì hạnh phúc hơn lúc này.
Trì Tiểu Điệp ngây người rất lâu, khi nàng tỉnh táo lại thấy Lý Sương
Nhan, Trần Bảo Kiều cười nhìn mình. Mặt Trì Tiểu Điệp đỏ rực, vội cúi
đầu đứng sau lưng Lý Thất Dạ. Lúc này Trì Tiểu Điệp vô cùng thỏa mãn.
Mặt Trì Tiểu Điệp nóng ran, rất là xấu hổ. Một lát sau Trì Tiểu Điệp