Chương 78: Cố Nhân Đến Thăm, Âm Quỳ Mời Tiệc
Nguyễn Ngọc vừa vặn gặp được Âm Quỳ bị chặn ở bên ngoài. Phụ nữ đôi khi quả thực tinh tế hơn đàn ông một chút, Nguyễn Ngọc nhìn ra cách ăn mặc và lời nói của Âm Quỳ bất phàm, cho nên tiến lên hỏi thăm: “Vị công tử này, xin hỏi có chuyện gì không?”
Âm Quỳ cuối cùng cũng gặp được một người chịu mở miệng nói chuyện: “Vị tiểu thư này, học sinh Âm Quỳ là bạn cũ của Trương Tường, cho nên muốn gặp hắn một chút.”
Nguyễn Ngọc cũng bắt đầu khó xử, Nguyễn Ngọc đi theo Trương Tường càng lâu thì càng sợ người nhỏ hơn nàng vài tuổi này.
Nàng biết nếu lúc này đánh thức Trương Tường, Trương Tường chắc chắn sẽ nổi giận. Nhưng vị Âm công tử này nhìn qua không giống người nhà bình thường, cho nên Nguyễn Ngọc quyết định vẫn là thử gọi Trương Tường một chút.
Nguyễn Ngọc lại quay về doanh trướng của Trương Tường, lay nhẹ Trương Tường đang ngủ say. Trương Tường cũng chỉ trở mình một cái, Nguyễn Ngọc đành phải dùng sức chọc mạnh một cái. Lần này Trương Tường cuối cùng cũng dậy, hai mắt vằn tia máu nhìn Nguyễn Ngọc.
Trương Tường hiện tại quả thực rất tức giận. Tối qua cũng không biết làm sao, bình thường ngủ thế nào cũng không đủ, mình ngược lại mất ngủ, có lẽ là vất vả lắm mới được nghỉ ngơi nên quá hưng phấn chăng! Trời sắp sáng Trương Tường mới đi vào giấc mộng.
Dù sao Trương Tường biết mấy ngày nay cũng chẳng có việc gì, cho nên cứ yên tâm mà ngủ, ai ngờ lại có người dám đánh thức hắn. Nhìn Nguyễn Ngọc: “Ta không phải đã nói, không có việc gì đừng làm phiền ta sao?” Nếu không phải Nguyễn Ngọc là phụ nữ, Trương Tường đã sớm động thủ rồi.
Còn một nguyên nhân nữa là Trương Tường biết dù mình có động thủ cũng đánh không lại Nguyễn Ngọc, Trương Tường tự nhiên cũng không muốn mất mặt này. Đừng thấy Nguyễn Ngọc bình thường rất ngoan, nếu Trương Tường thật sự động thủ nàng chắc chắn sẽ đánh trả.
Nếu đến lúc đó Trương Tường thật sự có mặt mũi cũng không biết để đâu. Nguyễn Ngọc lấy can đảm nói một câu: “Bên ngoài có một vị Âm Quỳ Âm công tử nhìn qua không phải người thường muốn gặp ngài, cho nên ta thay mặt thông báo một chút.”
Trương Tường vừa định nói là ai a! Đều cút cho ta. Nhưng may mà Trương Tường cuối cùng vẫn nhớ ra Âm Quỳ là ai: “Các ngươi sao có thể chặn Âm công tử ở bên ngoài, mau mời vào cho ta. Không được, vẫn là ta đích thân đi mời thì hơn!” Giày cũng không đi liền chạy ra ngoài.
Trương Tường ra ngoài nhìn thấy Âm Quỳ: “Đại ca sao huynh lại tới đây, trước đó cũng phải thông báo cho tiểu đệ một tiếng, tiểu đệ còn phái người đón tiếp huynh.” Âm Quỳ thấy Trương Tường không đi giày, chút hỏa khí trong lòng cũng tan biến.
Âm Quỳ cũng không vì Trương Tường gọi mình là đại ca mà cảm thấy thất lễ, ngược lại có một loại thân thiết. Thế gia đại tộc tranh đấu giữa những người cùng thế hệ rất kịch liệt, cho nên Âm Quỳ cũng chẳng có người bạn nào nhỏ hơn mình, Trương Tường miễn cưỡng cũng tính là một người.
“Sao không đi giày đã chạy ra rồi, cũng không sợ bị bệnh. Đi thôi mau vào trong để vi huynh nghe xem mấy năm nay đệ đã trải qua chuyện gì.” Âm Quỳ rất tự nhiên theo Trương Tường về doanh trướng.
Âm Quỳ nhìn thấy trong doanh trướng của Trương Tường chăn đệm lộn xộn, cộng thêm bộ dạng đầu bù tóc rối vừa rồi của Trương Tường liền biết Trương Tường vừa mới dậy: “Tiểu đệ a! Đệ bây giờ cũng là người lĩnh quân, phải chú ý hình tượng của mình một chút.”
Trương Tường biết mình bây giờ bộ dạng thế nào, chắc chắn là có chút lôi thôi: “Đại ca chỉ có thể nói huynh đến không đúng lúc, đệ bình thường rất chú ý những cái này. Thời gian qua vẫn luôn hành quân gấp gáp sắp mệt rã rời rồi, vất vả lắm mới đến Tư Lệ có thể ngủ một giấc đại ca lại tới, thật sự là quấy nhiễu mộng đẹp a!”
Âm Quỳ giả bộ tức giận: “Nói như vậy là vi huynh làm phiền đệ rồi, vậy vi huynh đi đây.” Trương Tường hơn nửa năm nay vẫn luôn đấu trí đấu dũng với giặc Hoàng Cân, tự nhiên nhìn ra Âm Quỳ là đang làm bộ làm tịch.
Trương Tường cười nói: “Vậy đại ca đi thong thả, không tiễn, ngày khác đến nhà bái phỏng.”
Âm Quỳ cũng không ngờ Trương Tường trả lời như vậy, lập tức Âm Quỳ lại nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Trương Tường, liền biết tên nhóc này đang trêu chọc mình.
Âm Quỳ hiếm khi từ trên người Trương Tường cảm nhận được tình huynh đệ: “Thằng nhóc thối ngay cả đại ca cũng dám trêu chọc, đệ đúng là mấy năm không gặp, gan dạ sáng suốt hơn nhiều, không giống lúc đầu khúm núm nữa rồi.”
Trương Tường đáp: “Đại ca cũng không phải người ngoài, đùa chút thôi mà. Nhưng nói thật, bây giờ huynh đến có chút không đúng lúc, tiểu đệ ngày mai nhất định chải chuốt sạch sẽ đích thân đến nhà bái phỏng, cho tiểu đệ nghỉ ngơi một ngày rồi nói sau.”
Âm Quỳ cũng thấy Trương Tường vẻ mặt mệt mỏi, cũng không tiện quấy rầy Trương Tường nữa: “Được rồi cứ quyết định như vậy, ngày mai vi huynh nhất định sẽ chiêu đãi đệ thật tốt, đệ ngủ đi! Không làm phiền đệ nữa.” Âm Quỳ rời đi.
Trương Tường biết mấy ngày nay muốn nghỉ ngơi thì khó rồi, nhưng ngủ so với Âm Quỳ, hai cái căn bản không có tính so sánh. Một cái chỉ là chuyện nhỏ trong cuộc sống, một cái là văn sĩ có thể trị lý một châu, kẻ ngốc cũng biết chọn thế nào.
Ngày hôm sau Trương Tường lại khoác lên bộ áo giáp tinh xảo kia, mang theo Trương Phi đi đến Âm phủ. Trương Tường vì tỏ vẻ tôn trọng còn đặc biệt chuẩn bị mấy bộ thẻ tre, những thẻ tre này đều là Hoàng Phủ Tung tặng cho Trương Tường.
Hoàng Phủ Tung vì không có thời gian dạy bảo Trương Tường, cho nên mới tặng cho Trương Tường những thẻ tre này. Trương Tường xem xong lại không muốn trả về liền giữ lại bên mình, lần này vừa vặn mượn hoa hiến phật, ngay cả tiền cũng tiết kiệm được.
Trương Tường còn cưỡi một con ngựa trắng, lại thêm cái mặt trắng nhỏ của Trương Tường, dọc đường đi vô cùng phong tao. Nếu không phải Trương Tường và Trương Phi một thân áo giáp, không ai dám đến gần, còn không biết sẽ gây ra rắc rối gì đâu?
Người bản địa đều biết gần đây có đại quân đóng trại, hôm qua một ngày đã có rất nhiều sĩ tốt gây chuyện, bọn họ cũng đều sợ rồi. Hoàng Phủ Tung cũng là mắt nhắm mắt mở, chỉ cần sĩ tốt không phạm trọng tội gì, đều sẽ bao che.
Cho nên sĩ tốt càng vô pháp vô thiên, nếu không phải có một tên sĩ tốt chơi quá trớn chạm vào ranh giới cuối cùng của Hoàng Phủ Tung, bị chém đầu, cuối cùng còn không biết sẽ náo loạn thành cái dạng gì đâu?
Trương Tường gõ cửa lớn Âm phủ, gia đinh Âm phủ nhìn thấy Trương Tường một thân áo giáp, tự nhiên cũng không dám chậm trễ. Trương Tường nói rõ ý định, gia đinh lập tức chạy đi thông báo, không dám trì hoãn. Nếu là người bình thường gõ cửa lớn Âm phủ, đám gia đinh này sẽ không sảng khoái như vậy đâu. Trương Tường chỉ đợi bên ngoài một lát liền được gia đinh dẫn vào.