Tường Bá Tam Quốc

Chương 79: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân, Duyên Phận Từ Dưới Nước

Chương 79: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân, Duyên Phận Từ Dưới Nước
Trương Tường được gia đinh dẫn đến đại sảnh Âm gia, người nhà họ Âm đang ăn sáng. Âm gia làm thế gia truyền thừa mấy trăm năm nhân khẩu đông đúc, cho nên trong đại sảnh có rất nhiều nam đinh ăn cơm, Trương Tường lập tức cảm thấy một loại khí thế đại gia tộc ập vào mặt.
Cũng may Trương Tường hơn nửa năm nay trải qua không ít chuyện, còn có thể chịu được, nếu không thì thật sự phải xấu mặt rồi. Trương Tường ngẩng đầu ưỡn ngực mặc áo giáp tinh xảo tiến vào đại sảnh, tự nhiên nhận được sự chú ý của mọi người Âm gia.
Người Âm gia đều biết Trương Tường là khách của Âm Quỳ, tự nhiên cũng sẽ nghiêm túc đánh giá, đương nhiên tâm tư bọn họ cũng khác nhau nhiều, nhưng bọn họ cũng không bới móc được gì trên người Trương Tường.
Trương Tường bản thân đã có chút đẹp trai, cộng thêm một thân áo giáp càng lộ vẻ anh vũ, một chút cũng không giống con cái gia đình bình thường. Còn có khí chất của Trương Tường, trải qua trận chiến Hoàng Cân, Trương Tường thống soái mọi người lâm nguy quyết đoán, trên người không tự chủ được liền có một loại uy nghiêm.
Có lẽ chính Trương Tường cũng không chú ý tới sự thay đổi của bản thân. Khí thế của thế gia đại tộc khiến Trương Tường có chút căng thẳng, giống như đang ở trên chiến trường vậy, khí chất của Trương Tường không tự chủ được liền tản phát ra.
Hắn biểu hiện vô cùng tự tin và ung dung, áo giáp trên người trong đại sảnh yên tĩnh tự nhiên sẽ phát ra tiếng leng keng. Trương Tường nhìn thấy người ngồi ở chủ vị, tự nhiên biết đó là phụ thân của Âm Quỳ: “Tiểu điệt Trương Tường bái kiến bá phụ, do vô cùng vội vàng nên không chuẩn bị lễ vật gì, thất lễ rồi.”
Trương Tường quả thực có chuẩn bị mấy bộ thẻ tre, nhưng ở trên đại sảnh này thật sự là không lấy ra được. Gia chủ Âm gia đối với ấn tượng về Trương Tường cũng rất hài lòng, Âm Quỳ là trưởng tử của ông, tự nhiên sẽ quan tâm hắn kết giao bạn bè thế nào, còn về lễ vật những thứ này ông thật sự không để ý.
Âm gia tuy gia đạo sa sút không bằng trước kia, nhưng dù sao gia đại nghiệp đại cái gì cũng không thiếu: “Tiểu tướng quân khách khí rồi, ngươi đã là bạn của con ta, lễ vật đều là vật ngoài thân không cần quá khách sáo, vừa vặn trong nhà đang ăn sáng, ngươi nhập tiệc đi!”
Trương Tường được sắp xếp ngồi ở phía sau bên cạnh Âm Quỳ. Trương Phi cũng biết nặng nhẹ không nhập tiệc, mà đứng ở sau lưng Trương Tường, không một chút biểu cảm, cứ như là một hộ vệ vậy.
Trương Phi không biểu cảm càng có khí thế, cộng thêm thân thể hùng tráng của hắn, sẽ tạo cho người ta cảm giác hổ lang chi tướng. Quy tắc trong thế gia đại tộc rất nhiều, ăn không nói, ngủ không lời là lễ tiết cơ bản nhất.
Người hầu Âm gia đưa lên cho Trương Tường một bàn đồ ăn sáng. May mắn Trương Tường lúc trước học tập dưới trướng lão sư Lư Thực có học qua một số lễ tiết ăn uống, tuy có chút lạ lẫm, nhưng làm ra vẫn ra ngô ra khoai.
Tuy nhiên ăn cơm kiểu này quả thực rất không thoải mái, Trương Tường cũng có chút không quen, có chút hối hận mặc bộ áo giáp này rồi. Một bữa cơm ăn khoảng nửa canh giờ, điều này đối với Trương Tường có thể nói là dày vò.
Trương Tường chịu đựng qua bữa sáng, trên đại sảnh mới dần dần có động tĩnh, Trương Tường mới bắt đầu có chút thích ứng. Âm Quỳ nói: “Huynh đệ sao đệ đến sớm thế, xem ra không quen nhỉ!”
“Quả thực có chút, hơn nửa năm nay không ngừng chinh chiến hoang dã quen rồi, đột nhiên đứng đắn thế này còn có chút không biết ăn thế nào nữa?” Trương Tường lấy trà thay rượu kính Âm Quỳ một ly tỏ vẻ cảm ơn, Âm Quỳ tự nhiên cũng vui vẻ chấp nhận.
Phụ thân của Âm Quỳ là Âm Lâm từng là Thái thú một phương, lại là gia chủ Âm gia, tự nhiên đối với gia thế khó tránh khỏi có chút coi trọng, cũng kính Trương Tường một ly trà: “Tiểu tướng quân là người ở đâu? Đang giữ chức gì?”
Trương Tường tự nhiên cũng không dám lừa gạt: “Tiểu điệt là người quận Trác U Châu, trong nhà chỉ là thương nhân bình thường, nếu không phải theo học lão sư Lư Thực cũng không có tiểu điệt ngày hôm nay. Tiểu điệt chỉ là Quân Hầu nho nhỏ mà thôi, để bá phụ chê cười rồi.”
Trương Tường là cố ý nói như vậy, chính là sợ Âm Lâm coi thường hắn. Bối cảnh gia đình Trương Tường tuy có chút thấp, nhưng thân phận học trò Lư Thực này cũng không thấp, cộng thêm trên người lại có quan chức, cũng miễn cưỡng đủ tư cách trở thành bạn của Âm Quỳ.
“Tiểu tướng quân nói đùa rồi, với tuổi của ngươi có thành tựu như vậy đã là không tệ. Ngươi đã là người U Châu, không phải nên trở về U Châu sao?”
Trương Tường đáp: “Chuyện này nói ra cũng may mắn, trên chiến trường Cự Lộc bộ hạ của tiểu điệt giết chết Trương Bảo, cho nên phải đi Lạc Dương diện thánh, cầu một chức quan bán chức mà thôi.” Âm Lâm tự nhiên biết Trương Bảo là người nào.
Một trong những thủ lĩnh Hoàng Cân, Âm Lâm cũng biết ý nghĩa của việc diện thánh. Nếu vừa rồi Âm Lâm chỉ là khách sáo, thì bây giờ cũng không thể không coi trọng: “Xem ra tiểu huynh đệ sắp một bước lên mây rồi.”
Trương Tường liên tục nói không dám. Âm Quỳ cũng cảm thấy Trương Tường có chút xấu hổ, cho nên tiến lên xin cáo lui: “Phụ thân, Trương Tường khó khăn lắm mới đến một chuyến, con đưa đệ ấy đi khắp nơi xem một chút, cho nên xin rời tiệc trước.”
Âm Lâm tự nhiên sẽ không ngăn cản. Trương Tường tuy có chút thành tựu, nhưng trong mắt Âm Lâm nội hàm quá nông cạn. Công lao giết Trương Bảo nếu phía sau có người tự nhiên một bước lên mây, nếu không có người cũng chỉ là một chức quan nhỏ mà thôi.
Tuy nhiên Âm Lâm vẫn vui lòng để Âm Quỳ kết giao với Trương Tường, ai lại biết tương lai kẻ này có thành tựu gì chứ? Nhìn trước mắt thì không phải vật trong ao, cho nên bỏ chút vốn liếng trên người hắn cũng không phải không được.
Trương Tường cuối cùng cũng rời khỏi đại sảnh, hít thở không khí trong lành, thở dài một hơi, sự buồn bực trong lồng ngực thoáng cái đã biến mất. Vừa rồi ở đại sảnh Trương Tường đối thoại với Âm Lâm vô cùng cẩn thận, lời nói ra trước đó đều phải qua não mấy lần.
Khiến Trương Tường cảm thấy rất áp lực, con cáo già Âm Lâm này thật sự không đơn giản như vậy. Trương Tường cùng Âm Quỳ đi đến một đình viện, đình viện tuy tu sửa rất có hương vị, nhưng hiện tại khí hậu lạnh lẽo khó tránh khỏi có chút điêu tàn.
Trương Tường từ xa nhìn thấy trên lương đình giữa hồ có một nữ tử, rất gầy gò giống như một cơn gió sẽ bị thổi ngã. Trương Tường đoán nàng chính là Âm gia tiểu thư Âm Đình bị gia nô làm nhục sự trong trắng.
Trương Tường đối với trải nghiệm của nàng cũng cảm thấy tiếc nuối, nếu sinh ra ở hiện đại nàng sẽ không có phiền não gì rồi. Nàng chỉ là bị gia nô xé rách quần áo, liền mất đi danh tiếng trong sạch chịu đủ sự xem thường của mọi người, cũng là làm khó nàng rồi.
Âm Đình nhìn thấy có người tới, tự nhiên phải tạm lánh một chút, cho nên rời khỏi lương đình. Cũng không biết làm sao Âm Đình đột nhiên đầu choáng váng liền rơi xuống hồ. Âm Đình không biết bơi cho nên theo bản năng kêu cứu.
Nha hoàn hầu hạ bên cạnh cũng không biết bơi, ở trên đình la hét om sòm cũng không biết làm sao. Chuyện này vừa vặn bị Trương Tường và Âm Quỳ nhìn thấy, Âm Quỳ thân là huynh trưởng của Âm Đình tự nhiên sẽ không thấy chết không cứu.
Cho nên hai người rất vội vàng chạy tới. Âm Quỳ vừa định nhảy xuống hồ cứu người, đã bị Trương Tường đẩy sang một bên, tự mình nhảy xuống. Trương Tường nhảy xuống chỉ có một cảm giác, thật lạnh a!
Cũng may Trương Tường không quên chính sự, kéo Âm Đình vào bờ. May mắn nước hồ không sâu lắm, nếu không với khả năng bơi lội của Trương Tường cộng thêm trọng lượng áo giáp, đừng nói cứu người, bản thân có thể sống sót đã là không tệ rồi. Trương Tường nhớ lại mà sợ, lần này mình quá lỗ mãng rồi. Âm Quỳ nhân lúc này sai người chuẩn bị quần áo, nhưng Trương Tường khoác áo giáp nhất thời nửa khắc cũng không cởi ra được, cho nên chỉ có thể chịu lạnh thôi.
Lúc này nha hoàn của Âm Đình đột nhiên thốt ra một câu tiểu thư tắt thở rồi. Âm Quỳ cũng không ngờ hôm nay sẽ mất đi muội muội mình yêu thương. Trương Tường thân là người hiện đại tự nhiên biết Âm Đình còn cứu được.
Nàng chỉ là sặc nước tạm thời mất đi hô hấp. Trương Tường lúc này cũng không thể lo lắng lễ tiết gì nữa, làm hô hấp nhân tạo miệng đối miệng cho Âm Đình. Sự mềm mại trong miệng Âm Đình suýt chút nữa làm Trương Tường thất thần.
Trương Tường đột nhiên cảm thấy mình có chút tà ác, bây giờ là lúc nghĩ những thứ này sao. Trương Tường gạt bỏ tạp niệm, nghiêm túc bắt đầu cứu người, hai tay đan chéo chồng lên nhau ấn vào ngực Âm Đình, từng cái từng cái ép xuống.
Trong mắt người ngoài Trương Tường đây chính là phi lễ. Cũng may Âm Quỳ cũng biết cách làm người của Trương Tường, làm như vậy chắc chắn có lý do của hắn, mới không ngăn cản. Một lát sau Âm Đình phun ra một ngụm nước tỉnh lại.
Nhưng nàng tỉnh không đúng lúc, Trương Tường vừa vặn đang miệng đối miệng thay khí cho nàng, mắt hai người vừa vặn đối diện nhau. Âm Đình đột nhiên hét to lên, Trương Tường cũng không ngờ nữ nhân yếu đuối như vậy lúc này giọng lại cao thế.
Âm thanh truyền đi rất xa, bây giờ tai Trương Tường còn ong ong đây? Tiếng của Âm Đình tự nhiên cũng dẫn tới những người Âm gia khác, vẫn là Âm Quỳ ra mặt giải thích mới giải trừ những hiểu lầm này.
Vốn tưởng chuyện này cứ thế trôi qua, ai ngờ nha hoàn của Âm Đình lại đột nhiên thốt ra một câu, chỉ vào Trương Tường: “Người này phi lễ tiểu thư.” Lần này ánh mắt người Âm gia đều nhắm vào Trương Tường.
Trương Tường lúc này thật muốn một tát đánh bay con nha hoàn này về. Âm Lâm cũng ra mặt nhìn con gái đang run lẩy bẩy: “Tiểu tướng quân, ngươi cho một lời giải thích đi!” Âm Quỳ vừa định thay Trương Tường ra mặt giải thích, đã bị Âm Lâm trừng mắt nhìn trở về.
Nhìn thấy tràng diện này, Trương Tường biết mình không ra mặt không được rồi, nếu không cũng không dễ thu dọn tàn cuộc: “Bá phụ ngài hiểu lầm rồi, Âm Đình tiểu thư rơi xuống hồ, sự tình cấp bách ta mới thay khí cho nàng.”
Âm Lâm cũng không phải lão hồ đồ, Âm Quỳ rất thương yêu muội muội mình tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn nàng chịu thiệt, chuyện này tám phần mười không liên quan gì đến Trương Tường. Âm Lâm cũng hỏi nha hoàn đầu đuôi câu chuyện, biết sự tình quả thực là ngoài ý muốn: “Tiểu huynh đệ vừa rồi thật sự là ngại quá, nhưng cách làm của ngươi quả thực rất thất lễ.”
Âm Lâm nói như vậy chính là để Trương Tường xin lỗi, hai bên đều có một bậc thang đi xuống, cũng không thật sự muốn làm khó Trương Tường. Trương Tường cũng biết mình làm như vậy ở thời đại này quả thực rất thất lễ: “Đây quả thực là sơ suất của tiểu điệt, ta sẽ chịu trách nhiệm với tiểu thư.”
Trương Tường nói như vậy thật ra chỉ là muốn thể hiện sự áy náy của mình, không có ý nghĩ nào khác. Nhưng Âm Lâm lại đột nhiên nảy ra ý nghĩ khác. Âm Đình vì chuyện gia nô mà mất đi sự trong trắng, vẫn luôn là tâm bệnh của Âm Lâm, ông vốn tưởng Âm Đình sẽ bầu bạn với mình cả đời, lại đột nhiên nhìn thấy hy vọng cứu vãn trên người Trương Tường.
Âm Lâm đột nhiên muốn nhân chuyện này gả Âm Đình cho Trương Tường, để Trương Tường trở thành con rể của mình. Gia thế Trương Tường quả thực rất thấp, lại nhỏ hơn Đình nhi, hai người tuy không xứng đôi như vậy, nhưng Trương Tường một khi có sự ủng hộ của Âm gia chúng ta, tiền đồ sẽ trở nên vô lượng a!
“Ngươi muốn chịu trách nhiệm, ngươi muốn chịu trách nhiệm thế nào a!” Trương Tường đột nhiên cảm thấy Âm Lâm thay đổi một trăm tám mươi độ, cũng bị làm cho ngẩn ra một chút, nhất thời cũng không biết trả lời thế nào, hắn còn chưa biết mình bị Âm Lâm nhớ thương rồi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất