Chương 80: Dạ Minh Châu Định Tình, Hoàng Phủ Tung Chống Lưng
Tình thế mạnh hơn người, bản thân Trương Tường cũng có chỗ đuối lý, cộng thêm Trương Tường còn muốn chiêu mộ Âm Quỳ. Tuy cơ hội này trước mắt có chút xa vời, nhưng ai biết tương lai sẽ thế nào, cho nên vào lúc này Trương Tường không muốn giao ác với Âm gia.
Nhất là Âm Lâm, ông ta là gia chủ Âm gia, lại là phụ thân của Âm Quỳ, đắc tội ông ta đồng nghĩa với việc đẩy Âm gia về phía đối lập, đây không phải chuyện Trương Tường muốn nhìn thấy. Cho nên Trương Tường không thể không cúi đầu nhận sai.
Dù sao lần này quả thực là mình suy nghĩ thiếu chu toàn: “Bá phụ con sai rồi, ngài muốn con làm gì cũng được, chỉ cần con làm được.” Trương Tường biểu hiện vô cùng thành khẩn, Âm Quỳ lại có chút băn khoăn.
Trương Tường là hắn mời về làm khách, không ngờ lại gây ra phiền toái như vậy cho hắn. Âm Quỳ không biết tại sao phụ thân lại có sự thay đổi như vậy, nhưng Âm Quỳ cảm thấy chắc chắn sẽ không có chuyện tốt gì.
Âm Quỳ rất tôn kính phụ thân mình, nhưng không có nghĩa là Âm Quỳ tán thành cách làm của phụ thân. Hắn biết thủ đoạn làm việc của phụ thân Âm Lâm có chút thực dụng, đây không phải điều hắn muốn nhìn thấy, nhất là đối với bạn bè của mình.
Âm Lâm nhìn Trương Tường: “Đã thái độ ngươi thành khẩn như vậy, lại là bạn của Quỳ nhi ta cũng không làm khó ngươi. Đình nhi là con gái bảo bối của ta, sự trong trắng của nó quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Đã ngươi làm tổn hại thanh danh con gái ta, vậy thì chịu trách nhiệm với nó đi! Thân càng thêm thân là phương pháp tốt nhất.”
Âm Lâm nói ra suy nghĩ của mình, suy nghĩ này là điều Trương Tường có thế nào cũng không dự đoán được. Không phải Trương Tường không đồng ý, mà là hắn căn bản chưa từng nghĩ mình sẽ thành thân ở tuổi này, hơn nữa còn là một nữ nhân xa lạ.
Âm Quỳ thật sự là nhịn không được nữa, chuyện nhà mình mình biết, nếu Trương Tường không biết sự tình có lẽ Âm Quỳ còn có thể giúp giấu giếm, nhưng Trương Tường lại biết rõ sự tình, hơn nữa tên gia nô gây chuyện năm xưa còn là bị giết ngay dưới mí mắt Trương Tường.
Âm Quỳ cảm thấy vô cùng có lỗi với Trương Tường, nếu không phải mình mời hắn làm khách, cũng sẽ không náo ra chuyện như vậy. Âm Quỳ mạnh dạn đứng ra: “Phụ thân, người làm như vậy không khỏi có chút mất công bằng đi!”
Trương Tường nghe Âm Quỳ nói vậy, liền biết chuyện này trở nên phức tạp hơn rồi. Âm Quỳ không đứng ra còn đỡ, vừa đứng ra nói đỡ cho Trương Tường, Trương Tường liền cảm giác một chút đường lui cũng không còn.
Trương Tường đầu tiên cân nhắc lợi hại của chuyện này, phát hiện bất kể ở phương diện nào mình cũng sẽ không chịu thiệt. Âm Đình hắn cũng đã gặp, không phải nữ nhân xấu xí gì, hơn nữa còn là một nữ nhân rất có khí chất.
Có thể dùng thiên sinh lệ chất để hình dung, sở sở động lòng người khiến người ta thương xót. Mỹ nữ như vậy lại có người đưa đến trước mặt hắn, nếu mình có được Âm Đình, sẽ nhận được sự ủng hộ của Âm gia, đối với đại nghiệp sau này cũng sẽ có sự giúp đỡ rất lớn, sẽ bớt cho mình rất nhiều việc.
Cho nên Trương Tường đưa ra một quyết định, quyết định này khiến hắn trong tương lai bớt đi rất nhiều đường vòng: “Tiểu điệt hình như có chút trèo cao a! Nếu kiên trì làm như vậy, tiểu điệt không có vấn đề gì.”
Âm Lâm thấy Trương Tường gật đầu: “Vậy thì hiền tế, sự tình cứ quyết định như thế. Ta cũng biết ngươi bây giờ bất tiện thành thân, vậy thì đính hôn ước trước, ngươi thông báo cho cha mẹ ngươi trước, đợi ngươi từ Lạc Dương trở về rồi thành thân.”
Trương Tường cũng bị sự thay đổi của Âm Lâm dọa sợ, một người vậy mà trong nháy mắt thay đổi hoàn toàn. Trương Tường nghĩ lại đầu đuôi sự việc hình như mình bị gài bẫy một vố, tuy cuối cùng là mình tự nguyện.
Nhưng trong lòng Trương Tường cũng khó tránh khỏi có chút không thoải mái. Trương Tường hàn huyên với Âm Lâm vài câu rồi rời khỏi Âm phủ, là Âm Quỳ đích thân tiễn ra: “Huynh đệ, hôm nay là vi huynh có lỗi với đệ.”
Âm Quỳ còn chưa nói xong, đã bị Trương Tường ngăn lại. Chuyện này cũng thật sự không nói được ai đúng ai sai, chẳng qua là một người nguyện đánh một người nguyện chịu mà thôi. Trương Tường quả thực cũng ôm tư tâm mới đồng ý cưới Âm Đình: “Đại ca huynh không cần nói vậy, bá phụ nói không sai chúng ta thân càng thêm thân không phải tốt hơn sao?”
Âm Quỳ không ngờ Trương Tường sẽ quay lại an ủi mình, càng thêm áy náy, đây cũng là nguyên nhân chính khiến Âm Quỳ sau này nguyện ý đi theo Trương Tường. Trương Tường trở về doanh trại, tất cả những gì xảy ra hôm nay giống như nằm mơ vậy.
Trương Phi nhịn cả đường cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Tam đệ, đệ thật sự muốn cưới tiểu thư Âm gia kia sao, thân gia của nàng ta không trong sạch a! Nếu đệ không đồng ý chúng ta đi ngay, ta xem ai dám cản.”
Trương Tường cười khổ: “Đại ca huynh đừng làm loạn nữa, đó là Âm gia không phải giặc Hoàng Cân, là động thủ là có thể giải quyết sao? Đừng đùa nữa, chúng ta có thể trốn nhưng người nhà chúng ta thì sao? Cho nên Âm gia tiểu thư đệ cưới định rồi.”
Câu nói này vừa vặn bị sĩ tốt đi ngang qua nghe thấy, chẳng mấy chốc chuyện Trương Tường muốn cưới tiểu thư Âm gia đã truyền ra trong quân. Biểu hiện của mỗi người đều khác nhau, Âm Đình ở Triều Ca cũng là người có tiếng, chuyện của nàng đa phần mọi người đều biết, cho nên trong quân liền truyền ra lời đồn Trương Tường phan phụ quyền quý.
Lần trước trong quân truyền ra lời đồn Trương Tường lười giải thích, lần này là không thể giải thích. Lần trước nếu là hiểu lầm, thì lần này lại là sự thật, hắn quả thực muốn cưới Âm Đình, hắn quả thực trèo cao Âm gia.
Tuy nhiên sĩ tốt và tướng lĩnh Tường Phi Quân đa phần lại rất tán đồng chuyện này. Bọn họ biết nếu Trương Tường cưới được tiểu thư Âm gia, tất sẽ tiền đồ vô lượng, đúng là một người đắc đạo gà chó lên trời, bọn họ cũng sẽ theo đó mà phát đạt.
Nhân vật đại biểu trong đó chính là Dương Húc, hắn thậm chí đặc biệt chạy đến trướng Trương Tường chúc mừng: “Chủ công, ngài cưới tiểu thư Âm gia quả thực là hành động sáng suốt. Nghe nói ngài ngày mai phải đính hôn, lễ đính hôn này nhất định không được quá keo kiệt, chúng ta biểu hiện càng coi trọng thì sự ủng hộ nhận được từ Âm gia càng nhiều, có cần ta đích thân giúp ngài chuẩn bị một chút không, chuyện này không thể có sai sót.”
Trương Tường nhìn Dương Húc nôn nóng một chút cũng không có sự bình tĩnh ngày thường, cũng không biết là mình đính hôn hay hắn đính hôn. Tuy nhiên Trương Tường cũng không muốn đả kích sự tích cực của hắn: “Lễ đính hôn không cần chuẩn bị nữa, ta đã chuẩn bị xong rồi.” Hắn lấy ra Dạ Minh Châu.
Dương Húc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy viên Dạ Minh Châu này, quả thực không có lễ vật nào tốt hơn viên Dạ Minh Châu này, chắc hẳn cũng sẽ không thất lễ. Có người tán đồng Trương Tường đính hôn tự nhiên cũng có người phản đối.
Hoa Di Đình, Nguyễn Ngọc chính là nhân vật đại biểu, tuy ý kiến của các nàng không ai đồng ý, nhưng quả thực đã đưa ra kháng nghị, ít nhất Nguyễn Ngọc không còn giúp Trương Tường đưa cơm dọn dẹp doanh trướng nữa.
Ngày hôm sau Trương Tường mang theo Dạ Minh Châu đến Âm phủ. Vì là đính hôn, cho nên nữ quyến Âm gia cũng có mặt. Mẫu thân của Âm Đình nghe nói con gái mình phải gả cho một nam nhân nhỏ hơn bảy tuổi, thì sống chết không đồng ý, nhưng bà cũng không dám trái nghịch quyết định của Âm Lâm, cho nên hôm nay muốn làm khó Trương Tường một phen.
Mẫu thân của Âm Đình là Phạm thị đã bàn bạc xong với các nữ quyến, hôm nay nhất định sẽ không để Trương Tường dễ chịu. Trương Tường tiến vào Âm phủ, Phạm thị cũng nhìn thấy người con rể tương lai này của mình, vừa gặp mặt bà lại vô cùng hài lòng.
Bà vốn tưởng Trương Tường chỉ là một tên nhóc con, nhưng không ngờ lại là một tiểu tướng quân anh vũ. Không thể phủ nhận Phạm thị quả thực có chút coi trọng ngoại hình, có câu tục ngữ mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thuận mắt.
Các nữ quyến vừa định làm khó Trương Tường, đã bị Phạm thị ngăn lại: “Các ngươi đừng vội xem con rể ta, hắn ngày đầu tiên đến cửa sau này còn nhiều cơ hội.” Câu nói này làm các nữ quyến cũng ngẩn ra, không phải bà muốn làm khó sao?
Tuy nhiên các nữ quyến cũng nhìn ra rồi, Phạm thị chắc chắn là chấm Trương Tường rồi. Nhưng cũng phải, với danh tiếng của Âm Đình, có một tiểu phu quân anh vũ như vậy cũng là hiếm có. Âm Lâm lúc này cũng đứng ra: “Hiền tế đến rồi.”
Âm Lâm thấy Trương Tường tay không mà đến, thì có chút không hài lòng. Trương Tường cũng cảm thấy Âm Lâm có chút ngoài cười nhưng trong không cười, tính cách khó lường của Âm Lâm hắn cũng không phải lần đầu tiên lĩnh giáo, thế là hắn làm theo quy trình từ chỗ Trương Phi lấy ra một cái hộp gấm: “Bá phụ, đây là lễ đính hôn của tiểu tế.”
Âm Lâm nhìn cái hộp gấm nho nhỏ này, liền cảm thấy Trương Tường không có lễ số gì, quan cảm đối với Trương Tường thoáng cái giảm xuống rất nhiều. Mãi đến khi nhìn thấy Dạ Minh Châu trong hộp, trong nháy mắt liền thay đổi sắc mặt.
Lấy Dạ Minh Châu ra, Âm Lâm cũng là người từng thấy đồ tốt, nhưng Dạ Minh Châu trong suốt như vậy cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, đây chính là bảo vật vô giá a! Các nữ quyến cũng nhìn thấy viên Dạ Minh Châu này đều phát ra tiếng hâm mộ.
Âm Lâm cười nói: “Hiền tế thật sự là quá khách khí rồi, làm cho nhạc phụ ta cũng không biết nói gì nữa.” Tối qua Âm Quỳ đến phòng Âm Lâm, Âm Lâm đã biết Trương Tường sớm biết sự tình, trong lòng cũng chuẩn bị sẵn sàng Trương Tường sẽ phản kháng, nhưng không ngờ Trương Tường lại dâng lên trọng lễ.
Âm Lâm quyết định phải nâng đỡ thật tốt người con rể Trương Tường này, ông tin rằng với quân công của Trương Tường trong trận chiến Hoàng Cân, cộng thêm sự ủng hộ của Âm gia nhất định có thể mưu cầu một vị trí tốt, có lẽ tương lai sẽ trở thành cánh tay đắc lực để Âm gia dựa vào.
Đến tối Âm gia vì lễ đính hôn này, tổ chức tiệc rượu, thật sự là đại yến tân khách a! Tuy nhiên đa phần đều là bạn bè của Âm gia, làm Trương Tường giống như kẻ ăn bám rất mất mặt, đôi khi còn phải nhận sự xem thường của một số người.
Âm Quỳ cũng biết Trương Tường tối nay chắc chắn sẽ rất khó chịu, cho nên từ khi tiệc rượu bắt đầu vẫn luôn ở bên cạnh Trương Tường. Nhìn thấy sự xem thường của khách khứa, cũng không biết nên dùng thái độ gì đối mặt với Trương Tường, cảm giác áy náy của Âm Lâm càng sâu thêm.
Ngay khi Trương Tường cảm thấy có chút xấu hổ, bên ngoài đột nhiên truyền đến tin tức Hoàng Phủ Tung đến nhà bái phỏng. Người Âm gia tự nhiên phải đích thân đón tiếp, Âm Lâm cũng cảm thấy Hoàng Phủ Tung rất nể mặt.
Ông quả thực có gửi thiệp mời cho Hoàng Phủ Tung, nhưng căn bản không ngờ Hoàng Phủ Tung sẽ đến, chẳng qua là đi theo hình thức mà thôi, lại không ngờ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn. Hoàng Phủ Tung tự nhiên cùng Âm Lâm hàn huyên vài câu, đi đến bên cạnh Trương Tường, xoa đầu Trương Tường: “Thằng nhóc thối ngươi đính hôn cũng không thông báo cho lão phu một tiếng, còn phải để người ngoài đến thông báo.”
Hành động này của Hoàng Phủ Tung, khiến Âm gia và một đám tân khách trợn tròn mắt. Trương Tường cũng không ngờ Hoàng Phủ Tung sẽ trước mặt mọi người ủng hộ hắn: “Đại tướng quân đây không phải chuyện lớn gì, sao dám làm phiền ngài chứ? Mời vào trong ngồi!”
Trương Tường sau đó cũng không để ý đến đám tân khách, vẫn luôn hầu hạ bên cạnh Hoàng Phủ Tung, mọi người cũng không dám có ý kiến gì. Đi theo Hoàng Phủ Tung đều là tướng lĩnh trong quân, đám người Lưu Bị đều ở trong đó, khó tránh khỏi phải chuốc rượu Trương Tường. Trương Tường cũng biết tửu lượng của mình, để tránh mình xấu mặt cho nên đều do Trương Phi ra mặt chắn rượu, lần này Trương Phi coi như một lần uống đủ.