Chương 1
Bắt Cóc
Phương Mộc ngắm nhìn cánh đồng lúa mạch mênh mông phía ngoài cửa sổ, lại châm thêm một điếu thuốc.
Anh vẫn thích một mình, nên khi Biên Bình cử anh đến thành phố S công tác, Phương Mộc vui vẻ nhận lời ngay. Đứng ở chỗ nối giữa hai toa tàu, cảm nhận những cơn gió đầu thu vi vút ùa vào qua khe cửa toa tàu, trong đầu chỉ còn lại cảm giác hư vô, thật dễ chịu.
Cảm giác này khiến cho người ta thẫn thờ, lại man mác một cảm giác buồn như đã từng quen. Phương Mộc ngắm mình qua cửa sổ toa tàu, đã không thể nào nhớ được một thời vô tư gương mặt ấy thế nào. Những trải nghiệm cuộc đời đã khiến những chỗ non tơ mềm mại trở nên xù xì chai sạn. Sự thay đổi không ngừng theo năm tháng, có lẽ không chỉ là nét mặt.
Phương Mộc nhìn ra nơi khác,khẽ phả ra làn khói thuốc.
Thời gian nhàn tản lúc nào cũng rất ngắn ngủi. Hơn một tiếng sau, đoàn tàu dừng lại ở sân ga thành phố S.
Ra ga đón anh là một người trẻ tuổi, Phương Mộc nhìn anh ta giơ cao tấm biển giấy ghi ‘Phương Mộc thành phố C’ và đi thẳng đến trước mặt anh ta.
“Chào anh.”
Người thanh niên ngạc nhiên nhìn Phương Mộc, rồi lại nhìn về phía sau lưng anh, như thể hy vọng còn có người khác nữa xuất hiện.
“Anh là… cảnh sát Phương?”
“Vâng, anh là nhân viên của Công an thành phố phải không?”
Vẻ ngạc nhiên trên mặt người thanh niên lập tức hoàn toàn biến mất, anh ta kẹp tấm biển giấy vào nách, đưa một tay ra bắt tay Phương Mộc.
“Tôi là Tiêu Vọng, làm ở đội cảnh sát hình sự.” Phương Mộc cảm nhận được cái bắt tay rất chặt, nồng nhiệt, nhưng không thái quá.
Ngồi trên chiếc xe Santana do Tiêu Vọng lái, Phương Mộc lơ đãng ngắm nhìn phố xá hai bên đường, ánh mắt anh liên tục dừng lại trên một gương mặt nào đó thoáng lướt qua. Cuộc sống của những người đó không liên quan đến anh, điều này khiến Phương Mộc cảm thấy an toàn, cũng cho anh có đủ thời gian để suy đoán về đối phương.
Phương Mộc cảm nhận được Tiêu Vọng đang lặng lẽ quan sát mình qua gương chiếu hậu. Phương Mộc khẽ cười, anh biết suốt từ lúc gặp anh, Tiêu Vọng vẫn hoài nghi không biết anh có đúng là chuyên gia tâm lý tội phạm hình sự không. Nhưng cũng chẳng hề gì, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên.
“Đại ca Phương đã lập gia đình chưa?”
“Chưa!” Phương Mộc quay đầu lại: “Đừng gọi tôi là đại ca, tôi không chắc đã hơn tuổi anh đâu.”
“Ồ, thế năm nay anh bao nhiêu tuổi?” Tiêu Vọng lập tức nắm ngay lấy cơ hội.
“Hai tám.” Phương Mộc mỉm cười nhìn Tiêu Vọng qua kính chiếu hậu.
“Hai chín.” Tiêu Vọng đưa mắt nhìn sang chỗ khác: “Không thể tin được. Không ngờ anh trẻ thế, tương lai đầy triển vọng đấy.”
“Đâu có!” Phương Mộc hơi đỏ mặt.
“Ha ha, không sai đâu.” Tiêu Vọng cười vang: “Người được trưởng phòng Biên đích thân giới thiệu, hẳn phải là chuyên gia.”
Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước một khách sạn. Phương Mộc nhìn tấm biển đề ‘Khách sạn Lục Châu’, trong lòng thấy hơi lạ.
“Không đến trụ sở Công an thành phố à?”
“Không.” Tiêu Vọng đưa anh vào sảnh khách sạn, vừa đi vừa giải thích: “Điều kiện ở nhà khách của Công an chỗ thành phố chúng tôi không được tốt lắm. Anh là chuyên gia, chúng tôi phải làm tốt công tác tiếp đón chứ.”
Phương Mộc định nói không cần, nhưng lại nghĩ đã đến đây rồi, khách theo ý chủ thì tốt hơn. Nghĩ vậy, anh liền đi theo Tiêu Vọng vào thang máy, lên thẳng tầng 12, vào phòng 1212. Đã có mấy người ngồi trong phòng, thấy Phương Mộc bước vào, tất cả đều đứng dậy.
“Đây là chuyên gia tâm lí tội phạm hình sự Phương Mộc, được lãnh đạo tỉnh cử xuống.” Tiêu Vọng lần lượt giới thiệu với anh từng người một: “Đây là anh Vương Khắc Cần, phó giám đốc Sở của chúng tôi; Đây là anh Đặng Tiểu Thâm, đội trưởng; Còn đây là anh Từ Đồng, đội phó.”
Tiêu Vọng và cả mấy người này đều nhiều tuổi hơn Phương Mộc, nhưng đều thể hiện thái độ hết sức kính nể đối với anh. Phó giám đốc Sở Vương còn bắt tay Phương Mộc và nói: “Sau này chúng tôi đều tuân theo sự phân công của anh.”
Phương Mộc không quen lắm với lễ nghi khách sáo của giới quan chức, chỉ liên tục gật đầu vâng dạ. Nhưng khi phó giám đốc Vương sang sảng bảo Tiêu Vọng sắp xếp tiệc chiêu đãi, Phương Mộc không thể không lên tiếng.
“Tôi không đói lắm, hơn nữa bây giờ ăn cơm cũng còn sớm quá.” Phương Mộc đeo kính vào: “Chúng ta bàn một chút về vụ án nhé!”
Nhắc đến vụ án, vẻ hồ hởi nhiệt tình khi nãy lập tức biến mất, cả mấy người bỗng trở nên im lặng. Phó giám đốc Vương nhìn những người còn lại một lượt, rồi chỉ vào đội trưởng Đặng bảo: “Tiểu Đặng, cậu nói đi.”
Bốn hôm trước, một cô gái 26 tuổi tên là Bùi Lam bỗng nhiên mất tích một cách kì lạ ở thành phố chúng tôi. Theo như người báo án - người yêu của Bùi Lam kể, hôm đó hai người ăn tối tại một nhà hàng, sau khi trả tiền, Bùi Lam vào phòng vệ sinh. Anh người yêu đợi hơn hai mươi phút mà vẫn không thấy Bùi Lam quay lại. Anh người yêu thấy kì lạ, liền nhờ một nữ nhân viên phục vụ vào phòng vệ sinh kiểm tra xem, nhưng trong đó không có một bóng người. Anh ta gọi vào điện thoại di động của Bùi Lam, kết quả phát hiện thấy điện thoại di động bị vứt ở thùng giấy trong phòng vệ sinh. Người yêu của Bùi Lam lập tức báo cảnh sát. Sau khi kiểm tra hiện trường, ban đầu cảnh sát suy đoán Bùi Lam bị bắt giữ bằng bạo lực. Ngày hôm sau một cuộn băng video được tìm thấy trước cửa nhà Bùi Lam cho thấy cảnh sát đã suy đoán đúng, Bùi Lam đã bị bắt cóc. Nhưng kì quặc là trong băng video, kẻ bắt cóc không hề đưa ra yêu cầu về tiền chuộc ngay, mà vào buổi tối ba hôm sau đó mới báo cho bố mẹ Bùi Lam qua điện thoại di động, đòi nộp hai triệu tệ tiền chuộc. Bằng các biện pháp kĩ thuật nghiệp vụ, cảnh sát xác định được khu vực kẻ bắt cóc gọi điện thoại, nhưng hắn đã biến mất không thấy tăm hơi. Dưới sự trợ giúp của cơ quan điện tín, cảnh sát đã điều tra ra sim điện thoại mà kẻ bắt cóc sử dụng được mua từ cửa hàng kinh doanh tư nhân, cuộc gọi đó là cuộc gọi đầu tiên của mã số này, chắc cũng là cuộc gọi cuối cùng. Sau khi tổng hợp toàn bộ các manh mối, cảnh sát nhận định căn cứ để phá án có hai điểm: Một là kẻ bắt cóc đã đưa nạn nhân ra khỏi nhà hàng như thế nào; Hai là cuộn băng video. Đặc biệt là điểm thứ hai, cảnh sát đã xem đi xem lại nhiều lần, nhưng vẫn không thể tìm được ra bất cứ manh mối nào có giá trị. Không còn cách nào khác, đành phải xin Sở công an tỉnh giúp đỡ.
Sau khi nghe xong giới thiệu về tình tiết vụ án, Phương Mộc im lặng, chăm chú nhìn vào góc phòng một lúc lâu rồi hỏi: “Nạn nhân - làm nghề gì?”
Mấy người ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng Tiêu Vọng lên tiếng: “Diễn viên điện ảnh nổi tiếng, đã đóng rất nhiều phim. Anh không xem phim truyền hình dài tập đúng không?” Anh ta mỉm cười nói thêm một câu.
Thảo nào. Bắt cóc con cái nhà bình thường, nhiều nhất cũng chỉ đòi hai ba trăm nghìn tệ, còn bọn này đòi hẳn hai triệu, chắc chắn nạn nhân không phải là người bình thường.
“Kẻ gọi điện thoại đòi tiền là nam hay nữ, giọng nói có đặc điểm gì?”
Tiêu Vọng vừa định trả lời thì điện thoại di động trong túi áo đổ chuông. Tiêu Vọng nghe điện thoại, vừa nói mấy câu mặt đã biến sắc. Trong phòng bỗng trở nên yên lặng, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn Tiêu Vọng và chiếc điện thoại trong tay anh. Mấy phút sau, Tiêu Vọng ngắt máy, quay người lại, nở nụ cười gượng gạo.
“Tên bắt cóc lại gọi điện.” Anh dừng lại giây lát: “Đã tăng số tiền chuộc lên thành bốn triệu.”
Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Bốn triệu, không phải là số tiền nhỏ. Nếu cứ tăng lên theo tốc độ này, áp lực mà cảnh sát và người nhà của nạn nhân phải gánh chịu sẽ càng lúc càng lớn. Tất cả mọi người đều im lặng, không khí dường như cũng đông đặc lại. Mấy giây sau, Phương Mộc bỗng mỉm cười.
“Cũng thú vị đây!”
Theo yêu cầu của Phương Mộc, Tiêu Vọng dẫn anh về trụ sở Công an thành phố để xem cuốn băng video đó. Tiêu Vọng đưa Phương Mộc đến phòng họp, sau khi kết nối các thiết bị, Tiêu Vọng đưa cho Phương Mộc chiếc điều khiển từ xa, quay người đi ra cửa và nói: “Anh xem đi nhé, tôi canh ở ngoài cửa, đảm bảo không ai làm phiền anh đâu. Xem xong thì gọi tôi.”
Phương Mộc thấy hơi kì quặc, chỉ là cuốn băng video của bọn bắt cóc chứ có gì mà làm ra vẻ thần bí đến thế.
Nhận ra thắc mắc của Phương Mộc, Tiêu Vọng mỉm cười và nói: “Chúng tôi đều xem rồi, chẳng phân tích ra được điều gì. Mà.” - Tiêu Vọng chỉ vào cuốn băng: “càng ít người xem càng tốt, - quay chả khác gì phim con heo cả.”
Đúng như Tiêu Vọng nói, tổng độ dài của đoạn băng là 8 phút 47 giây, thì có đến hơn 4 phút đặc tả phần ngực và phần thân dưới của nạn nhân trong trạng thái lõa thể. Lúc mới xem, Phương Mộc cũng thấy nóng ran cả mặt. Anh định thần lại, rút một điếu thuốc ra hút. Dần dần, anh hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ và phán đoán, chiếc điều khiển từ xa trong tay liên tục tua nhanh rồi tua ngược. Cuối cùng, khi anh dừng lại ở một cảnh quay thì nghe thấy có tiếng ồn ào từ hành lang phía ngoài vọng vào.
Phương Mộc vừa định đứng dậy thì rầm một tiếng, cửa phòng bị kéo ra. Một người đàn ông mặt mũi đỏ gay xộc vào, phía sau lưng anh ta là Tiêu Vọng vẻ mặt đầy hốt hoảng.
“Lương Tử, anh đừng có làm càn…”
Gã đàn ông gạt tay Tiêu Vọng, sau khi thấy rõ Phương Mộc, anh ta không nói gì mà nhìn thẳng vào đũng quần anh.
“Có hay không hả?” Gã đàn ông nheo nheo mắt hỏi, tuy âm lượng nhỏ, nhưng rõ ràng là không có chút thiện chí nào: “Mở mang đầu óc rồi chứ?”
Phương Mộc ngửi thấy hơi rượu nồng nặc. Anh khẽ cau mày, đưa mắt nhìn Tiêu Vọng.
Tiêu Vọng quay ra phía Phương Mộc, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Lương Trạch Hạo, bạn trai của nạn nhân.” Nói xong, anh lấy hết sức kéo Lương Trạch Hạo ra ngoài.
“Anh ra ngoài trước đi, chúng tôi đang phá án…”
“Phá cái con khỉ!” Lương Trạch Hạo vẫn vùng vẫy cố lao về phía trước, chỉ vào màn hình ti vi: “Mẹ kiếp, đừng tưởng tao không biết chúng mày đang làm gì! Xem sướng chưa? Đã chưa hả?”
“Anh Lương!” Phương Mộc bỗng lên tiếng, giọng lạnh băng: “Tôi hiểu tâm trạng của anh. Chúng tôi đang nghĩ cách giải cứu bạn gái anh. Nếu anh tiếp tục gây rối, làm mất thời gian, người chịu hậu quả chính là bạn gái của anh.”
“Mày là thằng nào?” Sắc mặt Lương Trạch Hạo từ đỏ chuyển thành xanh, gã đưa chân đá bay chiếc ghế đẩu trước mặt: “Mày lại dám nói với tao thế hả!”
“Lương Tử!” Tiêu Vọng ghìm chặt cánh tay của Lương Trạch Hạo, thấp giọng quát: “Anh thấy còn chưa đủ rối hả?”
“Mẹ kiếp, mày đừng có lên giọng dọa tao!” Lương Trạch Hạo đẩy mạnh Tiêu Vọng ra, xem chừng cơn giận vẫn đang bốc ngùn ngụt, nhưng rõ ràng câu nói của Phương Mộc ít nhiều cũng có tác dụng. Gã đứng nguyên tại chỗ thở dốc hồi lâu, rồi liếc mắt nhìn Phương Mộc đứng phía trước, bỗng gã gật đầu rất mạnh:
“Xem đi, cứ xem nữa đi, xem cho kĩ vào!”
Dứt lời, gã đá tung cửa rồi đi ra, bộ dạng hết sức nghênh ngang.
Tiêu Vọng nhìn Phương Mộc cười gượng, anh bặm môi hướng về phía chiếc đầu video, hỏi nhỏ: “Thế nào, có phát hiện gì không?”
Phương Mộc gật đầu: “Tôi muốn đi xem hiện trường nơi xảy ra vụ án.”
Vinh Phúc Thiên Địa là một trung tâm thương mại lớn mới khai trương của thành phố, từ tầng 1 đến tầng 6 là khu vực bán hàng, tầng 7 là rạp chiếu phim, tầng 8 là dịch vụ ăn uống. Buổi tối hôm xảy ra vụ án, Lương Trạch Hạo đưa Bùi Lam đến Ba Đê Nhã - tiệm ăn Thái Lan mới mở, sau khi thanh toán tiền ăn, Bùi Lam vào nhà vệ sinh và mất tích.
Sau khi quan sát một vòng trong tiệm ăn, Phương Mộc muốn đi xem nhà vệ sinh. Tiêu Vọng đưa anh ra khỏi tiệm ăn, vừa đi vừa giải thích là tiệm ăn không có nhà vệ sinh riêng, khách hàng chỉ có thể sử dụng nhà vệ sinh công cộng của tòa nhà. Tiêu Vọng vừa nói vừa dẫn Phương Mộc rẽ ngang rẽ dọc ngoằn ngoèo đến mấy chục mét tới một chỗ vắng vẻ sâu hun hút phía trong tòa nhà. Thấy đường đi càng lúc càng tối, càng lúc càng vắng người, Phương Mộc buột miệng lẩm bẩm: “Không biết lão kĩ sư óc bã đậu nào lại thiết kế nhà vệ sinh ở chỗ này, tiềm ẩn bao nhiêu rủi ro!”
“Đúng là như vậy!” Tiêu Vọng chỉ lên trần nhà: “Để tiết kiệm tiền vốn, chỗ này cũng không lắp camera. Làm chúng tôi không thu được thông tin gì ở hiện trường cả.”
Hiện trường phòng vệ sinh nữ đã bị phong tỏa, sau khi nhân viên quản lí mở cửa, toàn bộ căn phòng vệ sinh chưa đến 15 mét vuông hiện ra rõ mồn một trước mắt. Căn phòng được ngăn thành bốn ô, hai bệ rửa tay, không có cửa sổ, âm u tăm tối, đối lập hoàn toàn với khu mua sắm tráng lệ hào nhoáng phía ngoài.
Báo cáo khám nghiệm hiện trường cho thấy, chỗ này không có dấu vết của sự vật lộn, ẩu đả, như vậy Bùi Lam chắc chắn đã bị khống chế và đưa đi rất nhanh chóng. Đây cũng là điều khiến công an cảm thấy khó lí giải. Thứ nhất, Bùi Lam cao 1m65, nặng 45kg, để có thể khống chế được cô trong khoảng thời gian ngắn mà không bị phát hiện, nghi phạm chắc chắn phải là đàn ông. Song đàn ông ra vào nhà vệ sinh nữ sẽ rất dễ bị nghi ngờ. Thời điểm xảy ra vụ án, bên phòng vệ sinh nam liên tục có người ra vào, nghi phạm làm thế nào để có thể gây án dễ dàng như vậy? Thứ hai, mặc dù nơi xảy ra sự việc không lắp camera theo dõi, nhưng không thể khống chế một cô gái đi ra khỏi tòa nhà mà tránh được toàn bộ các thiết bị camera. Nghi phạm rời khỏi hiện trường sau khi gây án như thế nào cũng là bí ẩn.
Phương Mộc vừa quan sát hiện trường vừa im lặng nghe Tiêu Vọng phân tích. Một lúc lâu sau, anh quay người nói với Tiêu Vọng: “Đã kiểm tra băng ghi hình giám sát chưa?”
“Xem rồi, không có gì khả nghi cả!” Tiêu Vọng gãi gãi đầu: “Nghi phạm muốn đưa Bùi Lam ra ngoài, ít nhất cũng phải có vật dụng đại loại như túi du lịch to - không phát hiện ra mục tiêu như vậy.”
Phương Mộc mỉm cười: “Xem lại xem.”
Trong phòng giám sát, Phương Mộc yêu cầu nhân viên bảo vệ mở lại đoạn băng ghi hình giám sát tầng 8 trong vòng một tiếng đồng hồ sau khi xảy ra vụ án, anh ngồi bên cạnh im lặng chăm chú xem. Chưa đầy năm phút, anh đứng bật dậy, chỉ vào màn hình yêu cầu dừng lại.
Tiêu Vọng cũng ngó đầu vào xem, nhưng không phát hiện ra điều gì. Trên màn hình đúng là có mấy người đàn ông đang đứng bất động, nhưng hầu hết trong tay đều không có gì, nhiều nhất cũng chỉ là chiếc túi xách tay nhỏ.
“Chỗ này.” Phương Mộc chỉ vào một góc trên màn hình: “Người phụ nữ này.”
Đó là một nữ lao công, trên người mặc bộ đồng phục lao động của trung tâm thương mại, cô ta đang đẩy chiếc xe chở rác về phía một lối đi.
“Lối đi này dẫn đến chỗ nào?” Phương Mộc hỏi người quản lí trực ban. Người này nghĩ một lúc rồi đáp: “Phía tây tầng 8… có quán trà kèm phục vụ đồ ăn kiểu Hồng Kông, quán bán đồ ăn Tây… còn có thang máy chở hàng.”
“Rồi.” Phương Mộc lập tức ra lệnh: “Băng ghi hình ở lối ra thang máy chở hàng, khẩn trương!”
Quả nhiên, 1 phút 33 giây sau, nữ lao công lại xuất hiện ở lối ra của thang máy chở hàng tầng 1, vẫn từ từ đẩy chiếc xe chở rác đi men theo tường giống như lúc nãy, cuối cùng biến mất ở phía trên màn hình.
Nhìn dáng vẻ khó nhọc của cô ta, có thể đoán được trong xe chở vật gì đó rất nặng.
Tiêu Vọng nhìn Phương Mộc do dự: “Ý của anh là?”
“Đúng thế.” Phương Mộc nhìn màn hình, nét mặt đăm chiêu: “Có thể Bùi Lam nằm trong chiếc xe chở rác đó.”
Tiêu Vọng lập tức lao lại gần màn hình, ra hiệu cho nhân viên bảo vệ phóng to hình ảnh. Sau khi xem xong, tất cả mọi người đều thất vọng, nữ lao công mang khẩu trang, hoàn toàn không thể nhìn rõ mặt. Tiêu Vọng vẫn kiên trì chăm chú màn hình một hồi lâu rồi quay sang nói với người quản lí trực ban: “Số 17.” Vẻ mặt anh đã bình tĩnh trở lại, nhưng giọng nói không kìm nén nổi sự phấn khích: “Kiểm tra xem ngày hôm đó ai nhận chiếc xe chở rác số 17.”
Người quản lí trực ban cuống cuồng xem lại sổ ghi, nhanh chóng ngẩng đầu lên trả lời: “Trần Quyên. Đúng rồi, hôm nay chị ấy vẫn đến làm.”
Tiêu Vọng và Phương Mộc nhìn nhau không biết nói gì, vẻ mặt đầy nghi vấn. Cuối cùng, Phương Mộc khoát tay: “Gọi chị ấy đến đây, sau đó các anh ra ngoài chờ.”
Hai người lại vào ngồi xuống bên bàn, Tiêu Vọng ném cho Phương Mộc một điếu thuốc, tự mình châm thuốc, rít mạnh một hơi rồi nói: “Mẹ kiếp, vẫn còn dám đi làm, chắc chắn không phải là cô ta.”
“Hỏi xem thế nào đã.” Phương Mộc khẽ gật đầu: “Có thể phát hiện được thêm gì đó.”
Trần Quyên nhanh chóng được dẫn đến phòng giám sát. Vừa nhìn thấy chị ta, Phương Mộc và Tiêu Vọng đều nhận ra ngay nữ lao công trong đoạn băng ghi hình chắc chắn không phải là chị ta. Trần Quyên cao chưa đến 1m60, thân hình đã lộ rõ vẻ sồ sề của phụ nữ tuổi trung niên. Còn nữ lao công kia phải cao hơn 1m65, dù mặc bộ đồng phục làm việc to rộng, vẫn thấy được dáng người thanh mảnh.
Trần Quyên vô cùng căng thẳng, vào phòng là nắm chặt lấy gấu áo, sợ sệt đứng nép vào tường.
Tiêu Vọng nhìn chị ta từ đầu đến chân rồi hỏi: “Ngày 17 tháng 9, chị ở đâu?”
“Đến làm ở tòa nhà này.”
“Chị nhận xe chở rác số 17?”
“Vâng.”
“Hôm đó, chị sử dụng chiếc xe này suốt đúng không?”
“…Vâng.” Trần Quyên trả lời không được tự nhiên, đồng thời ngẩng đầu len lén nhìn Tiêu Vọng và Phương Mộc.
Tiêu Vọng nheo mắt lại, nói với giọng lạnh băng: “Chị phải hiểu là nói dối không có bất cứ lợi ích gì cho chị.”
“Tôi… không…” Vẻ mặt Trần Quyên bỗng trắng bệch: “… vốn là…”
“Chị đừng sợ!” Phương Mộc ôn tồn nói: “Chúng tôi sẽ không đổ oan cho chị, nhưng chị phải nói rõ sự việc ngày hôm đó.”
Trần Quyên do dự một lúc, cuối cùng cũng nói. Theo như lời chị ta, tối hôm đó chị ta phụ trách quét dọn nhà vệ sinh tầng 4, sau khi quét dọn xong, chị ta phát hiện ra xe chở rác ở cửa đã biến mất. Vì sợ bị truy xét trách nhiệm, nên chị ta không dám báo cho người khác biết, phải mất hơn một tiếng đồng hồ chị ta mới tìm thấy chiếc xe ở điểm tập kết rác cửa phía tây tầng 1.
Phương Mộc nghe xong ngẫm nghĩ giây lát rồi lại hỏi: “Có nhân viên nào bị mất đồng phục làm việc không?”
“Có. Tiểu Tô ở tầng 7 bị mất một bộ, phải tự bỏ ra một trăm hai mươi tệ để đền.”
“Mất khi nào?”
“Cũng vào hôm đó.”
Phương Mộc khẽ gật đầu, khoát tay ra hiệu cho chị ta đi ra. Trần Quyên ấp a ấp úng hỏi có giữ bí mật cho chị ta được không, nếu không chị ta có thể sẽ bị đuổi việc. Phương Mộc mỉm cười đồng ý. Trần Quyên như trút được gánh nặng, vừa kéo cửa ra, đã hoảng hồn vì cả đội bảo vệ đông nghịt ở ngoài cửa. Viên quản lí bộ phận trực ban lăm le nắm đấm, tư thế như thể chuẩn bị bắt sống tên tội phạm bắt cóc. Phương Mộc thấy buồn cười, liền vội giải thích: “Chúng tôi đã điều tra rồi, việc này không liên quan đến chị ấy.”
“Có đúng là không liên quan gì không?” Trên đường về, Tiêu Vọng vừa lái xe vừa hỏi: “Liệu Trần Quyên có khả năng là đồng phạm không?”
“Chắc là không.” Phương Mộc chăm chú nhìn ra ngoài cửa xe, nét mặt đăm chiêu: “Tôi có cảm giác chị ta không phải là đồng phạm.”
“Ha ha, cảm giác.” Tiêu Vọng khẽ cười: “Anh phát hiện ra con mụ trong đoạn băng ghi hình giám sát cũng là nhờ cảm giác à?”
“Việc này thì không.” Phương Mộc ngồi thẳng người lên một chút: “Có thể ra vào nhà vệ sinh nữ một cách tự do mà không bị nghi ngờ thì chắc chắn phải là nữ.”
“Ồ! Suy luận ban đầu của tôi là: Chỉ đàn ông mới có thể nhanh chóng khống chế được Bùi Lam mà không bị phát hiện.”
“Chưa chắc. Để cho một người ngã gục, chỉ cần một miếng giẻ thấm đẫm ê te*. ” Phương Mộc quay sang Tiêu Vọng: “Nếu anh đang ở trong nhà vệ sinh, thấy người nào cầm một miếng giẻ tiến về phía mình mà không nghi ngờ gì?”
Nụ cười trên mặt Tiêu Vọng biến mất, anh ngẫm nghĩ giây lát rồi nghiêm túc trả lời: “Lao công.”
“Đúng vậy. Nghi phạm chắn chắn đã nhân lúc Bùi Lam rửa tay, bịt miệng và mũi cô ta từ phía sau lưng, rồi đẩy vào xe chở rác kéo đi.”
“Nhưng trong đoạn băng ghi hình xuất hiện mấy người lao công liền, sao anh lại khẳng định chắc chắn là nữ lao công đó?”
“Vì mụ ta đeo khẩu trang.” Phương Mộc đưa tay lên gần miệng làm động tác miêu tả: “Trung tâm thương mại không hề có nhiều bụi, cô ta hoàn toàn không cần đeo khẩu trang. Mục đích của hành động này chỉ có thể là để che giấu ngoại hình.”
Tiêu Vọng bất giác quay đầu lại nhìn Phương Mộc, trong bụng nghĩ thầm anh chàng trông rất bình thường này quả là có tài.
“Kẻ gọi điện đòi tiền chuộc là một gã đàn ông, cho nên lúc đầu chúng tôi nhận định kẻ bắt cóc là đàn ông.” Tiêu Vọng lại hỏi: “Có điều hình như ngay từ đầu anh đã nhận định là có một người phụ nữ tham gia vào việc bắt cóc.”
“Đúng vậy.”
“Căn cứ của anh là gì?”
Phương Mộc đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cuộn băng video đó.”
Trong phòng họp ở trụ sở Công an thành phố, Phương Mộc, Tiêu Vọng, Vương Khắc Cần, Đặng Tiểu Thâm, Từ Đồng ngồi quanh một chiếc bàn. Màn hình ti vi đang dừng lại ở một cảnh quay. Bùi Lam cố né tránh ống kính máy quay, vẻ mặt đau khổ tột cùng, một đôi bàn tay thô kệch ấn chặt trên vai cô.
“Đoạn băng video cho thấy chỗ này chắc là một phòng trọ tồi tàn. Cũng có thể nghi phạm đã thuê tạm căn phòng này để thực hiện mục đích bắt cóc. Trong đoạn băng có xuất hiện một gã đàn ông, còn kẻ cầm máy quay chắc là một mụ đàn bà.” Phương Mộc nhận ra, ngoài Tiêu Vọng, vẻ mặt của tất cả những người còn lại đều lộ rõ sự ngạc nhiên: “Các anh xem chỗ này.” Phương Mộc chỉ vào góc phía trên bên phải màn hình, vị trí đó hiện ra một góc tủ đầu giường, trên tủ có bày mấy chiếc lọ thủy tinh to nhỏ khác nhau, có thể thấy rõ lô-gô trên lọ.
“Nếu tôi không nhìn nhầm thì đây chắc là mĩ phẩm của hãng Dior.” Phương Mộc giải thích: “Ở chỗ thuê tạm mà còn sử dụng mĩ phẩm thì chỉ có phụ nữ. Kết quả điều tra hiện trường lúc chiều của chúng tôi cũng đã chứng minh suy luận này là đúng.”
“Một nam một nữ.” Đặng Tiểu Thâm cau mày: “Điều này cũng có thể giúp chúng ta thu hẹp được phạm vi điều tra, nhưng…”
Lời chưa nói ra là: “Cũng không có tác dụng thực tế gì lớn.”
Phương Mộc mỉm cười: “Sau khi xem xong cuộn băng này, mọi người có suy nghĩ gì?”
Mấy người cùng nhìn nhau, cuối cùng phó giám đốc Vương trả lời: “Thủ đoạn rất tàn nhẫn, tính chất vô cùng nghiêm trọng!” Lối nói điển hình của quan chức, cả Đặng Tiểu Thâm và Từ Đồng đều lộ vẻ ngượng ngùng. Riêng Tiêu Vọng chăm chú nhìn Phương Mộc, ánh mắt sáng rực, chờ anh lên tiếng.
“Thực ra chính là lời của anh Tiêu Vọng đã gợi ý cho tôi.” Phương Mộc thân thiện đón nhận ánh mắt của Tiêu Vọng: “Đây là một cuốn băng rất khác thường.”
“Gì?” Tiêu Vọng ngồi thẳng dậy: “Câu nào?”
“Anh nói cuốn băng này quay chẳng khác gì phim con heo.” Phương Mộc ấn vào nút Play: “Đúng thế. Kĩ thuật quay phim của kẻ cầm máy rất chuyên nghiệp và thành thục, ống kính chủ yếu tập trung vào mặt của Bùi Lam, chú trọng quay lại vẻ mặt đau khổ khóc lóc của cô ấy. Phải công nhận, nữ nghi phạm này có chút tài năng nghệ thuật thiên phú, đoạn băng này thậm chí còn hơi giống phim. Nhưng gã đàn ông mấy lần liền gây rối ảnh hưởng đến việc quay của cô ta, gã kéo ống kính chĩa vào những chỗ kín như ngực, phần thân dưới của Bùi Lam. Điều này nói lên một vấn đề: Mục đích bắt cóc của đôi nam nữ này không đồng nhất.”
“Ý của anh là, giữa chúng có mâu thuẫn?” Từ Đồng buột miệng hỏi.
“Đúng thế!” Phương Mộc khẳng định: “Mục đích của nghi phạm nữ là làm nhục và hủy hoại Bùi Lam, còn mục đích của nghi phạm nam là tiền. Lúc đầu bọn bắt cóc đòi hai triệu tệ, vài ngày sau đã tăng lên thành bốn triệu. Điều này vốn đã không bình thường. Làm gì có kiểu tăng tiền như thế? Cho nên, tôi suy đoán tội phạm chính trong vụ bắt cóc này là nghi phạm nữ, hai triệu hay là bốn triệu đều là mức tiền nghi phạm nữ tùy tiện quyết định, mục đích nhằm xoa dịu nghi phạm nam, để anh ta hỗ trợ giúp cô ta bắt cóc Bùi Lam.”
“Nếu như mục đích của nghi phạm nữ là làm nhục và hủy hoại Bùi Lam, thì cô ta phải nhanh chóng công khai đoạn băng Bùi Lam bị làm nhục này chứ nhỉ?” Đặng Tiểu Thâm đăm chiêu nói: “Công an mạng của chúng tôi ngày nào cũng bò trên mạng để trực, không hề phát hiện được tin tức gì kiểu như vậy.”
“Đúng vậy.” Phương Mộc mỉm cười: “Tôi cảm giác nội bộ bọn chúng cũng đang rối tung. Có khả năng chủ quyền bắt cóc đang nghiêng về một bên. Nghi phạm nam có khả năng không đồng ý công khai cuốn băng, vì như vậy mức tiền chuộc sẽ giảm đi đáng kể. Cho nên, tạm thời Bùi Lam vẫn an toàn. Có điều, lúc bắt giữ tội phạm, chúng ta phải đề phòng việc này.”
“Bắt giữ?” Từ Đồng lộ vẻ chán nản: “Chúng ta còn chưa làm rõ được thân phận của hai kẻ này, nói gì đến việc bắt bọn chúng.”
“Chúng ta có thể bắt đầu từ động cơ bắt cóc, nhất là nghi phạm nữ.” Phương Mộc châm một điếu thuốc: “Qua đoạn băng video này, tôi có thể cảm nhận được nghi phạm nữ vô cùng căm hận Bùi Lam, chỉ mong hủy hoại được Bùi Lam cho hả dạ. Điều gì có thể khiến một người đàn bà thù hận một người đàn bà khác đến như vậy?”
Không chờ Phương Mộc nói tiếp, Tiêu Vọng buột miệng đáp: “Đố kị.”
“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Phương Mộc hướng về phía mọi người: “Kết hợp với việc Bùi Lam là nghệ sĩ, nghi phạm nữ có thể cũng thuộc giới nghệ thuật. Tôi thấy có thể bắt đầu điều tra từ các mối quan hệ xã hội trong giới của Bùi Lam, tất nhiên, cũng nên điều tra cả Lương Trạch Hạo, đặc biệt là phương diện quan hệ nam nữ.”
Khi đã xác định được phương hướng điều tra thì công việc tiếp theo sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Ban chuyên án lập tức hành động. Phương Mộc giao cuốn băng video cho phó giám đốc Vương, yêu cầu bộ phận kĩ thuật ngay lập tức tách riêng phần âm thanh trong cuốn băng, đồng thời kiểm tra triệt để toàn bộ vật chứng, xem có tìm được manh mối nào về địa điểm quay hình không. Đặng Tiểu Thâm và Từ Đồng cử người triển khai điều tra ngay tức khắc.
Tiêu Vọng hiển nhiên là quân chủ lực của đội điều tra, vừa lao ra hành lang đã bị Phương Mộc chặn lại.
“Sao?” Tiêu Vọng nhìn nét mặt khó nói của Phương Mộc: “Còn việc gì à?”
“Vâng.” Phương Mộc cười ngần ngại, lôi một tấm ảnh từ trong túi áo ra: “Khi đi điều tra, anh có thể nhân tiện giúp tôi tìm người này được không?”
“Đây là?”
“Con một người họ hàng của tôi, tên là Liêu Á Phàm, bỏ nhà ra đi từ một năm trước.” Phương Mộc không nói rõ mối quan hệ giữa anh và Liêu Á Phàm: “Không chắc đã ở thành phố này, coi như là thử vận may thôi.”
“Việc này cứ giao cho tôi.” Tiêu Vọng cầm lấy tấm ảnh, nhiệt tình nói: “Tìm người là thế mạnh của bọn tôi.”
“Cảm ơn anh nhiều!” Mặt Phương Mộc hơi đỏ, khác hẳn vẻ điềm tĩnh tự tin khi nãy: “Nếu phiền phức quá, đợi giải quyết xong vụ án này rồi tính cũng được.”
“Đều là người nhà cả, anh đừng khách khí.” Tiêu Vọng bước đi luôn: “Anh cứ đi ăn cơm trước đi, có thông tin gì tôi sẽ gặp anh báo cáo.”
Tiêu Vọng sải những bước dài, và nhanh chóng mất hút ở cuối hành lang. Mọi người xung quanh đều bận rộn, chỉ còn Phương Mộc vẫn đứng yên tại chỗ, không có việc gì để làm. Khoảnh khắc nhàn tản hiện tại khiến Phương Mộc trở nên lơ đãng. Anh ngắm nhìn bầu trời đang dần tối bên ngoài cửa sổ, bất giác nhớ đến người con gái trong tấm ảnh.
Giây phút này, em có đứng cùng tôi dưới một bầu trời?