Vì Yêu Làm Quái

Chương 1

Chương 1
Một nghìn năm trước, ta suýt chết dưới tay Hứa Nguyên Chẩn.
Năm ấy, mưa bụi rơi trên cánh hoa hạnh. Ta nghe kể có một con bạch xà đem lòng yêu người phàm, trong lòng cũng nổi lên vài gợn sóng.
Thịt người... ta còn chưa từng ăn qua.
Chủ yếu là bởi cả một con người, ta nuốt không trôi.
Điều duy nhất ta biết về loài người là bọn họ thông minh đến mức đáng sợ, tốt nhất nên tránh xa.
Bên cạnh ta cũng có một con bạch xà.
Sau khi nghe chuyện người và rắn tương luyến, hắn nhất quyết muốn đi tìm một người để yêu.
Hắn hóa thành hình dáng nam tử, hỏi ta:
“Ta có tuấn tú không?”
Ta thè lưỡi rắn, khinh thường đáp:
“Tuấn tú thì có ích gì? Có thể ăn no bụng sao?”
Bạch xà bỏ đi.
Trên cây cổ thụ chỉ còn lại một mình ta.
Không biết đã qua bao lâu, hắn trở về, toàn thân đầy thương tích, chỉ còn thoi thóp một hơi.
Ta cứu không nổi hắn, chỉ đành hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Hắn nói:
“Nàng biết ta là rắn, bèn cấu kết với hòa thượng hạ độc ta, muốn giết ta.”
Ta sững người, rồi nói:
“Ta sẽ đi giết nàng, báo thù cho ngươi.”
Hắn im lặng một lúc lâu, chẳng biết đang nghĩ gì. Mãi sau mới khẽ nói:
“Nàng ấy nhát gan, sợ hãi cũng là chuyện thường. Đừng tìm nàng nữa, sau này nàng cũng sẽ không dễ sống.”
Ta không hiểu vì sao hắn không cho ta giết nàng.
Nhưng nếu hắn đã nói vậy, ta cũng đỡ phải phiền.
Trước khi chết, bạch xà hóa về nguyên hình, nói với ta:
“Giờ ta đã có tên rồi. Là nàng ấy đặt cho ta... Bạch Thiên Quân.”
“Có hay không?”
Đó là câu cuối cùng hắn hỏi ta.
Con bạch xà đã bầu bạn với ta suốt ngàn năm... chết rồi.
Ta nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác không sao gọi tên được.
Ta không hiểu.
Bọn họ đều mắc bệnh cả rồi.
...
Ta hóa thành hình người, không định ăn thịt ai, chỉ muốn xem thử vì sao bọn họ lại cam lòng vì một người mà hy sinh tất cả.
Ta đi đến kinh thành.
Mưa xuân dày đặc như tơ, sương mù giăng kín bầu trời. Ta cầm ô, mờ mịt bước trên đường.
“Không biết nương tử định đi đâu? Tiểu tăng có thể đồng hành chăng?”
Sau lưng chợt vang lên giọng nam tử.
Ta quay đầu nhìn.
Một người đàn ông đầu trọc, khoác áo trắng, từ trong màn sương bước ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta mới hiểu thế nào gọi là tuấn tú.
Thật là một nam nhân tuấn tú.
Dù không có tóc, vẫn tuấn tú đến lạ.
Ta sinh lòng yêu mến, chẳng nghĩ nhiều:
“Được thôi.”
“Không biết nương tử quê quán nơi nào?”
“Chàng muốn đến nhà ta sao? Vậy thì hơi xa đấy.”
“Nương tử một mình đi trên đường, không sợ gặp yêu quái ư?”
Người này lắm lời quá.
Ta bắt đầu thấy phiền:
“Chàng cũng đi một mình, chẳng lẽ chàng không sợ?”
Nam tử kia bật cười:
“Là tiểu tăng thất lễ, mong nương tử thứ lỗi.”
“Tiểu tăng còn một câu cuối cùng.”
“Vì sao yêu quái luôn thích giả làm người?”
Ta nghĩ một chút rồi đáp:
“Bởi vì khát vọng.
Yêu quái một khi đã có linh trí thì sẽ không chỉ nghĩ đến ăn, uống và ngủ nữa, mà bắt đầu nghĩ đến nhiều chuyện khác.
Khát vọng một cuộc sống khác.
Khát vọng thế giới của con người.
Khát vọng thất tình lục dục mà bản thân không có.”
Vị tăng nhân nhìn ta, khẽ nói:
“Cho nên càng phải chuyên tâm tu hành. Làm người chẳng có gì tốt đẹp, chi bằng chặt đứt mọi tạp niệm hồng trần, tu luyện thành tiên.”
“Vậy thì chàng cứ đi mà tu, có ai cản đâu. Lo chuyện bao đồng, chỉ tự chuốc lấy nghiệp chướng.”
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, ta không nhịn được mà nói.
Hắn khựng lại, khóe môi khẽ cong:
“Tiểu tăng tên Nguyên Chẩn. Chẳng hay nương tử phương danh là gì?”
Ta nghĩ ngợi.
Ta tên là gì nhỉ?
Bạch xà lấy họ Bạch.
Ta là hắc xà, chẳng lẽ lại gọi là Hắc?
Ta nghĩ mãi vẫn không ra, chỉ đành vội vã chạy mất:
“Lần sau ta sẽ nói cho chàng biết.”
Nơi này cách nhà ta rất xa.
Ta tùy tiện tìm một khu rừng rồi chui vào.
Hóa về nguyên hình, ta nằm trên cành cây nghĩ tên cho mình.
Nghĩ mãi, nghĩ mãi...
Bỗng có một con hồ ly đứng dưới gốc cây.
“Này, ngươi có thấy một người đi ngang qua đây không?”
Nó thật vô lễ.
Ta thè lưỡi rắn, lạnh lùng nhìn nó.
“Một nữ nhân, rất đẹp, rất trẻ.”
Nó bổ sung.
Ta mặc kệ.
“Nếu ngươi thấy nàng, phía tây có một hang hồ ly, làm phiền đến báo cho ta một tiếng. Nàng là vị hôn thê của ta, chúng ta hẹn canh một sẽ cùng rời khỏi nơi này.”
Nó rất sốt ruột.
Nói xong liền chạy mất.
Con hồ ly tinh nhỏ bé.
Đạo hạnh nông cạn mà chẳng biết phép tắc.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng khi thấy một nữ tử mặc váy xanh biếc lảo đảo chạy tới, ta vẫn nheo mắt nhìn thật kỹ.
Trẻ tuổi.
Xinh đẹp.
Gần đây ta đang học làm người, không nhịn được mà nhìn nàng thêm một lúc.
Đôi mắt của nàng...
Biết rơi lệ.
Mắt ta thì không.
“A Duyên!”
Nàng thật ngốc.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất