Vì Yêu Làm Quái

Chương 2

Chương 2
Trong rừng không nên gây tiếng động quá lớn, sẽ dẫn hổ báo đến.
Nhưng nàng không biết, cứ gọi mãi.
Rồi nàng lại khóc.
Những giọt nước mắt long lanh.
Sáng như giọt nước rơi trên người ta.
Ta quyết định đi tìm con hồ ly.
Nếu không nữ tử kia cứ mãi kêu gào, thật ồn ào.
Vừa đến hang hồ ly phía tây, ta đã thấy vị tăng nhân ban ngày.
Trong tay hắn xách con hồ ly đỏ ấy.
Máu me đầm đìa.
Khiến ta có chút đói bụng.
“Cô nương, đã nghĩ ra tên mình chưa?”
Áo bào của Nguyên Chẩn nhuốm máu. Gương mặt tuấn mỹ khẽ nở một nụ cười mê hoặc.
Ta lắc đầu:
“Bên kia có một nữ tử đang tìm hắn. Vì sao chàng giết hắn?”
“Hắn là yêu, lại đi hại người. Tiểu tăng trừ hắn, là lẽ trời đất.”
Miệng hắn luôn tự xưng là tăng nhân.
Thế nhưng trong mắt lại lóe lên một tia ma khí âm u, lạnh lẽo.
Lời nói thì dễ nghe như thế.
Con người thật lợi hại.
Trong lòng nghĩ một đằng.
Miệng nói một nẻo.
Việc làm lại là một kiểu khác.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn:
“Chàng định xử lý hắn thế nào?”
“Đã chết rồi, mang về siêu độ.”
Ta bước lại gần.
Ta thích cảm giác âm trầm trên người hắn.
Khẽ nắm lấy cánh tay hắn, muốn quấn lấy hắn, nhưng phát hiện mình không còn đuôi nữa, chỉ có thể dùng tay và thân thể áp sát.
“Cho ta ăn đi, được không? Ta đói lắm.”
“Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?”
Nguyên Chẩn không đẩy ta ra, mặc cho ta dùng chân móc lấy hắn, dùng tay vuốt ve hắn, dùng thân thể cọ lên người hắn.
Con người mọc ra bao nhiêu thứ.
Vậy mà lại không có một cái đuôi nào cho ra hồn.
Nếu ta trở về nguyên hình, chỉ cần dùng đuôi nhẹ nhàng quấn lấy thân hắn, hắn sẽ không động đậy được, chỉ có thể ngoan ngoãn đưa đồ ăn cho ta.
“Ta không sợ.”
Hắn là người đầu tiên ta quen biết.
Cũng là người đầu tiên nói cho ta biết tên mình.
“Chàng đặt cho ta một cái tên đi, Nguyên Chẩn, được không?”
Hắn bật cười.
“Yêu vẫn chỉ là yêu.”
Hắn đột ngột đẩy ta ra, nụ cười lạnh lẽo không hề tan biến. Trong mắt nhìn ta chỉ có khinh miệt và xem thường.
“Niệm tình ngươi mới vào đời, hôm nay ta tha cho ngươi một mạng. Mau trở về núi tu hành. Nếu còn để ta gặp lại, tuyệt không dung thứ.”
Ta không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy.
Nhưng ta phát hiện...
Bị hắn đối xử như thế, trong lòng ta có chút khó chịu.
Điều đó khiến ta vô cùng kinh ngạc.
“Ở gần chàng khiến ta thấy rất khó chịu. Đây là lần đầu tiên ta có cảm giác ấy, thật kỳ lạ. Có lẽ ta sẽ yêu chàng, Nguyên Chẩn.
Chàng chỉ là một phàm nhân, tuy có chút đạo hạnh nhưng không nhiều.
Vừa rồi ta hoàn toàn có thể giết chàng.
Nhưng ta đã không làm.”
Ta bước đến trước mặt hắn.
Một tay chạm lên lồng ngực hắn, tay kia kéo bàn tay hắn đặt lên ngực ta.
Hắn muốn rút tay về.
Nhưng không rút được.
Ta cưỡng ép đặt tay hắn trước ngực mình.
“Trong ngực chàng có nhịp tim.
Còn ta thì không.”
Ta cảm nhận nhịp tim của hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Ta có thể hóa thành người, đó là ân ban của Thiên Đạo.
Nhưng ta vẫn không phải con người.
Muốn trở thành người, phải có tình.
Có tình, mới cần một trái tim.
Hắn có tình, cho nên có tim.
Người hắn yêu đang gọi hắn.
Vậy nên... hắn chính là người.”
Ta nhẹ giọng nói:
“Nguyên Chẩn...
Chàng đã giết một con người.”
Mặc kệ ánh mắt âm u lạnh lẽo của hắn, ta khẽ thở dài:
“Quay đầu đi.
Đợi khi ta nghĩ ra tên của mình...
Ta sẽ lại đến gặp chàng.”
...
Tu hành đã nhiều năm, có lẽ ta chẳng hiểu kinh pháp là bao, nhưng ta hiểu Thiên Đạo.
Vạn vật đều có linh, tam giới cũng phải duy trì trong một trạng thái cân bằng.
Đạo nhiều quá, yêu ma sẽ sinh.
Yêu nhiều quá, tăng nhân sẽ có pháp.
Pháp nhiều quá, đạo lại diệt tăng.
Đạo pháp thuận theo tự nhiên.
Sớm muộn gì Nguyên Chẩn cũng sẽ bị phản phệ.
Ta đã đưa cô nương nhỏ kia rời khỏi nơi này, lại tìm người nhà của nàng đến đón.
Nàng khóc đến xé lòng, nhất quyết không chịu đi:
“A Duyên, chàng ở đâu? Chàng đã hứa sẽ cùng ta cao chạy xa bay mà! Chàng không phải yêu quái! Chàng không phải yêu quái, đúng không!?”
Ta bị nàng làm phiền đến phát chán, cũng sợ nàng khóc đến mù cả mắt, bèn thi triển pháp thuật khiến nàng ngủ say.
Chính nàng đã cho ta biết con người rơi lệ như thế nào.
Ta không thể để nàng mù được.
Ta nằm phục trên cành cây ngủ.
“Ngươi không sợ sao?” Một con rết nhỏ lên tiếng hỏi ta.
Ta chẳng buồn để ý.
“Tên yêu tăng kia thường xuyên giết yêu, moi yêu đan để trợ giúp việc tu luyện của mình.” Nó hạ thấp giọng.
Ta cúi đầu nhìn xuống dưới:
“Không đến mức ấy chứ?”
“Ai cũng nói như vậy, nếu không hắn giết yêu để làm gì?”
Rết đáng lẽ không nên mọc nhiều chân như thế, mà nên mọc thêm mấy cái lưỡi mới đúng, để tiện bề ăn nói linh tinh.
Ta lại mặc kệ nó.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất