Vì Yêu Làm Quái

Chương 4

Chương 4
Ta nửa tỉnh nửa mê, nghe có người khe khẽ nói:
“...Thánh thượng liên tục gặp ác mộng, long thể ngày một suy yếu. Mong trụ trì sớm nghĩ cách mới phải.”
Nguyên Chẩn đáp:
“Vâng.”
Chiếc cà sa hắn mặc rất rộng.
Dù ta chui đến trước ngực hắn, người đối diện cũng không phát hiện.
Ta nổi lòng tinh quái, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua lồng ngực hắn.
Da hắn nóng quá.
Ta chịu không nổi, chỉ đành trườn xuống thấp hơn.
Vừa bò đến bên hông hắn, hắn bỗng đứng bật dậy, nghiến răng nói:
“Xin công công yên tâm, Nguyên Chẩn nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
Người kia rời đi.
Trong phòng thoang thoảng mùi đàn hương.
Hắn lập tức kéo ta ra, ném xuống đất.
May mà ta nhanh trí, trong chớp mắt đã hóa thành hình người, ngồi bệt bên chân hắn.
“Ngươi hung dữ quá.”
Ta dựa vào người hắn, đáng thương ngẩng đầu nhìn:
“Ngươi làm ta đau rồi.”
Sắc mặt Nguyên Chẩn rất khó coi.
Hắn quay người định đi.
Ta vội ôm lấy chân hắn, theo bản năng dùng thân mình quấn lấy:
“Ngươi không được đi. Ngươi còn chưa nói cho ta biết cái tên Vân Trọng Vũ có hay không mà.”
Ta ôm chặt lấy hắn, khiến hắn không thể nào thoát ra.
“Buông tay.”
Hắn sợ bị người khác phát hiện, căng thẳng liếc ra ngoài cửa sổ rồi hạ giọng quát khẽ.
Đến nhân gian này, chẳng cần ai dạy, ta cũng đã biết cách mặc cả.
Ta ngẩng mặt, cười híp mắt đưa ra điều kiện:
“Buông cũng được, nhưng ngươi phải cho ta ở bên cạnh ngươi.”
“Ngươi là bậc cao tăng. Ở cạnh ngươi, ta nhất định sẽ sớm ngày đắc đạo thành tiên.”
...
Thành tiên hay không, với ta chẳng hề quan trọng. Ta chỉ muốn mãi mãi quấn quýt bên cạnh chàng.
Ban đầu, Nguyên Chẩn vô cùng miễn cưỡng. Nhưng dưới đủ kiểu uy hiếp lẫn dụ dỗ của ta, cuối cùng chàng vẫn đáp ứng yêu cầu ấy, chỉ nghiêm giọng cảnh cáo rằng khi ở trên người chàng thì không được bò loạn.
Ban ngày ta quấn trên cánh tay chàng, ban đêm lại cuộn mình trong lồng ngực chàng. Sớm tối chẳng rời.
Chỉ qua vài ngày, Nguyên Chẩn cũng đã quen với sự tồn tại của ta, đến cả lúc xuống núi trừ yêu cũng mang ta theo bên mình.
Có ta quấn quanh, yêu khí trên người chàng càng thêm nặng nề, đám tiểu yêu lại càng tin rằng chàng là một yêu tăng.
Ở cạnh nhau được mấy ngày, ta phát hiện chàng không xấu xa như con rết tinh từng nói.
Chàng chỉ cho rằng yêu quái không nên tồn tại trong thế giới của con người. Người và yêu khác đường, nếu ở cùng nhau, yêu quái nhất định sẽ hại người.
Một đêm nọ, ta hóa thành hình người, muốn dùng gương mặt của nhân gian để cùng chàng luận bàn chuyện ấy.
“Chàng đã từng nghĩ, con người và yêu quái thật ra cũng chẳng khác nhau là mấy chưa?”
Chàng lập tức đẩy ta khỏi người mình, ngồi bật dậy, quay lưng về phía ta, nghiêm giọng quở trách:
“Vì sao lại mặc ít như vậy?!”
Ta chẳng hiểu chàng.
Nhưng giữ nguyên tư thế ngồi thật mỏi mệt, ta lại mềm nhũn ngã lên lưng chàng, tựa vào chàng mà nói:
“Chẳng lẽ người người đều là người tốt sao? Chẳng lẽ yêu quái không thể có yêu tốt?”
“Ngồi dậy ngay!”
Thân thể Nguyên Chẩn rõ ràng cứng lại một chút, giọng nói vừa thấp vừa gấp.
Ta mới không muốn.
Ta mềm mại như không xương, áp sát vào người chàng, nhẹ nhàng cọ lên tấm lưng ấy.
“Ta đến nhân gian chỉ để trải nghiệm thất tình lục dục, muốn tìm một người dạy ta thế nào là tình, thế nào là yêu. Có lẽ rất nhiều yêu quái cũng giống ta, chưa từng muốn hại ai.”
Chàng trầm mặc.
Chàng không nói một lời.
Mãi sau ta mới chợt hiểu ra.
“Chàng là hòa thượng, đương nhiên không có thất tình lục dục, không có tình, cũng chẳng có yêu.”
Vậy chẳng phải ta đến đây vô ích rồi sao?
“Thế thì chúng ta giống nhau.”
Ta ôm lấy chàng.
Hiện tại ta mê luyến cảm giác được dán sát vào người chàng, tốt nhất là ôm thật chặt, kề thật gần, để cảm nhận hơi nóng từ thân thể ấy.
Ôm chàng, tựa như ta đang quấn lấy một gốc cổ thụ, dù ngàn năm vạn năm cũng không muốn buông ra.
Ta đưa tay vuốt ve gương mặt chàng, ghé sát bên tai thì thầm:
“Chúng ta đều đáng thương như nhau, Nguyên Chẩn. Chàng thương xót ta một chút đi, ôm ta một cái được không?”
Nguyên Chẩn không đẩy ta ra, nhưng cũng chẳng đáp lại.
Chàng nhắm nghiền hai mắt, hai tay chắp trước ngực, nghiễm nhiên như một vị cao tăng nhập định.
“Chàng không cô độc sao?”
Ta hôn nhẹ lên má chàng.
Thân thể ấy vẫn còn hơi ấm.
Chàng muốn tránh né, nhưng ta đã nhận ra nhược điểm của chàng.
Ta nắm lấy tay chàng, đầu lưỡi khẽ lướt qua cổ chàng.
“Ta cũng cô độc như chàng. Nếu chàng là bậc cao tăng, cớ sao không thể giải ưu cho ta?”
Cuối cùng Nguyên Chẩn cũng không thể khống chế bản thân.
Chàng không còn tụng kinh niệm Phật, không còn thanh tịnh vô nhiễm.
Dưới ánh nến lay động trong thiền phòng, gương mặt chàng đỏ bừng, từng tấc da thịt lộ ra đều nhuộm màu hồng như áng chiều tà.
Chàng đẩy ngã ta xuống, bàn tay lớn ghì chặt lên vai ta, gương mặt dữ tợn, đôi mắt rực lửa, tựa như Diêm La còn sống.
“Yêu nghiệt!”
Lúc này, Nguyên Chẩn cuối cùng cũng giống một phàm nhân.
Tay chàng đè trên vai ta, ống tay áo rộng lướt qua trước ngực ta. Hương đàn trên người chàng từng sợi từng sợi len vào thân thể ta.
Ta biết.
Chàng đang phẫn nộ.
Người đời gọi đó là thẹn quá hóa giận.
Dù là cơn giận thế nào, ta vẫn thấy nó chân thật biết bao.
Vì sao ta lại không biết nổi giận?
Dẫu chàng tức giận đến vậy, ta vẫn chẳng biết nên dùng cảm xúc gì để đáp lại.
Ta chỉ có thể nhìn chàng.
Ta nhìn rõ hình bóng của mình trong đôi mắt ấy.
Y phục nửa cởi, tóc xanh rối loạn.
Rõ ràng như thế.
Sinh động như thế.
Ta thích chính mình lúc này.
Cũng thích chàng lúc này.
Ta bật cười, đưa tay vuốt gương mặt chàng, dịu dàng hỏi:
“Nguyên Chẩn, lúc này ta vẫn là yêu sao?”
Chàng lặng lẽ nhìn ta.
Ta lại nói:
“Ta vui vì chàng gần gũi ta như thế. Chẳng lẽ ta vẫn còn là yêu sao?”
Đột nhiên chàng siết mạnh cổ ta.
Ta nghe thấy tiếng xương cổ phát ra một tiếng răng rắc giòn tan, gần như sắp bị bẻ gãy.
Chàng thở dốc, gương mặt tuấn mỹ như sắp nứt vỡ, nghiến răng quát:
“Ngươi là yêu! Bản tính yêu nghiệt không thể đổi!”
Đứng giữa ranh giới sinh tử, ta không hề phản kháng.
Trong mắt ta không có nước mắt, cũng không có nỗi sợ hãi mãnh liệt như con người.
Ta chỉ lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt chàng.
Đột nhiên Nguyên Chẩn buông tay.
Chàng từ tốn chỉnh lại y phục cho ta, đỡ ta ngồi dậy, rồi nhắm mắt tụng kinh.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất