Chương 3
Đêm xuống tĩnh lặng, có người đi ngang qua nơi này, làm phiền giấc ngủ của ta.
Ta mở mắt nhìn, chỉ thấy một nam tử đeo hòm sách trên lưng, chậm rãi bước qua.
Phía sau hắn còn có một nữ quỷ đi theo.
Ta âm u cảnh cáo nữ quỷ ấy:
“Tránh xa một chút, đây là địa bàn của ta.”
Nữ quỷ còn muốn nhập vào thân hắn, ta vừa thè lưỡi rắn, nàng ta đã hoảng hốt bỏ chạy.
Nam tử ấy không đẹp bằng Nguyên Chẩn, nhưng cũng dễ nhìn. Dường như trong lòng có cảm ứng, hắn lại ngồi xuống dưới gốc cây nơi ta đang cuộn mình.
Phàm nhân vốn không nhìn thấy ta.
Trong lòng hiếu kỳ, ta hóa thành một con rắn đen nhỏ, chầm chậm bò về phía hắn.
Nam tử kia trông rất ngoan ngoãn. Vừa thấy ta thì giật mình, rồi tự vỗ ngực mình:
“Hú hồn, hú hồn! Ta còn tưởng gặp ma cơ đấy.”
Chẳng phải là gặp ma rồi sao?
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Hắn nhìn lại ta:
“Đói rồi à?”
“Rắn có ăn lương khô không nhỉ?”
Hắn cúi đầu lẩm bẩm.
Không ăn.
Nhưng hắn không nghe thấy.
Tên ngốc ấy lại bẻ một miếng bánh khô cứng đưa cho ta.
Hắn đặt xuống đất, dịu giọng khuyên:
“Ăn đi, không sao đâu, ngon lắm đấy.”
Ngốc chết đi được.
Rắn nào ăn thứ này.
Ta cuộn người lại, tựa sát bên cạnh hắn.
Gan hắn cũng lớn thật, còn đưa tay chọc chọc đầu ta:
“Con rắn nhỏ đáng yêu quá. Ngươi với ta gặp nhau cũng là có duyên, hay là để ta đặt cho ngươi một cái tên nhé?”
Ta vốn muốn cắn hắn một cái.
Nhưng nghe hắn nói sẽ đặt tên cho ta, ta liền nghiêng đầu, âm thầm nhìn hắn.
“Ta họ Tô, hay là ngươi cũng theo ta họ Tô nhé?”
Hắn thử hỏi, rồi nghĩ ngợi một hồi:
“Hắc ly vượt vực sâu, Thương Dương múa nơi sân nội. Hay là gọi ngươi là Tô Diên?”
“Không được, không được, nào có con rắn nào lại mang tên chim chóc.”
Hắn vắt óc suy nghĩ, cuối cùng vui vẻ chạm nhẹ lên đầu ta:
“Hay là gọi là Vân Trọng Vũ. Hắc ly ẩn dưới thần tuyền, có thể hô phong hoán vũ, cũng có thể nhảy qua vực thẳm. Cái tên này hay lắm.”
Vân Trọng Vũ.
Ta chưa từng đọc sách, không hiểu nhiều đạo lý như hắn.
Nhưng ta cảm thấy cái tên ấy rất hay.
“Tiểu xà, ngươi nói xem ta có thể đỗ đạt công danh không?”
Tên thư sinh ngốc cứ mãi xoa đầu ta.
Ta né tránh, trong lòng rất không vui.
Giữa trán hắn có một điểm hồng quang, chứng tỏ hắn nhất định sẽ đỗ đạt, còn là Trạng Nguyên lang.
Nhưng trong số mệnh lại có một đại kiếp.
Hắn không sống nổi đến năm sau.
Chuyện của con người, ta không xen vào.
Ta chẳng đáp lời.
Đến lúc trời tờ mờ sáng, thư sinh rời đi, còn để lại cho ta chiếc bánh khô cứng kia.
Ngốc hay không ngốc?
Rắn không ăn bánh.
Nhưng giờ ta cũng phải đến kinh thành.
Ta muốn nói cho vị hòa thượng tuấn tú kia biết rằng, ta đã có tên rồi.
Vân Trọng Vũ.
Hay vô cùng.
Khi ta tìm được yêu tăng ấy, hắn đang tụng kinh trong Đại Phật Tự.
Có người gọi hắn là trụ trì.
Ta uốn chiếc eo mềm như rắn nước bước vào.
Ta sợ nóng.
Người khác còn khoác áo choàng, còn ta đã mặc váy sa áo mỏng, nghênh ngang xuyên qua đám đông.
Không ít người quay đầu nhìn ta.
Ta không hiểu vì sao họ nhìn.
Nhưng hình như Nguyên Chẩn hiểu.
Gương mặt hắn đỏ bừng, lập tức kéo ta ra khoảng đất trống phía sau Phật điện, thấp giọng quát:
“Ngươi mặc cái gì thế này!?”
Ta khó hiểu:
“Quần áo mà. Phàm nhân các ngươi đều mặc như vậy.”
“Đây là...”
Hắn quay mặt đi, không nỡ nhìn thẳng.
“Đây là trung y mặc ở bên trong!”
Đông tây nam bắc với trung gì chứ?
Toàn nói lời kỳ quái.
Ta ngờ vực nhìn hắn:
“Trung y là gì? Quần áo ta mặc mang từ phương Bắc tới, phải gọi là Bắc y mới đúng.”
Trên người hắn có hơi lạnh mát mẻ, khiến ta không nhịn được mà lại gần, mềm mại ngả vào lòng hắn:
“Nguyên Chẩn, ta có tên rồi. Vân Trọng Vũ. Có hay không?”
Nguyên Chẩn nổi giận, đẩy mạnh ta ra xa:
“Mau đi đi. Phật tự uy nghiêm, không phải nơi ngươi có thể đến.”
“Ta không đi. Phật còn chưa đuổi ta, cớ gì ngươi lại đuổi?”
Ta không thích hắn đẩy ta, chỉ âm u nhìn hắn.
“Đây là Phật tự, là nơi Phật ngự. Ngươi chẳng qua chỉ là tăng nhân quét sân thay Phật, lấy tư cách gì mà đuổi ta?”
Ta lại tiến đến gần hắn.
Nếu hắn còn đẩy ta nữa, nhất định ta sẽ cắn hắn một cái.
Nguyên Chẩn quay mặt đi.
Ta vô cùng ngạc nhiên:
“Nguyên Chẩn, vì sao ngươi không nhìn ta?”
“Ta xấu lắm sao?”
Ta chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của mình sau khi hóa hình, chậm rãi đưa tay sờ lên gương mặt.
“Hay là... ngươi ghét ta?”
Hắn không đáp, xoay người rời đi:
“Về núi đi. Ngươi chưa từng hại người, ta sẽ không ra tay với ngươi.”
Ta không muốn.
Ta hóa thành một con rắn nhỏ chỉ to bằng ngón tay út, quấn lên cánh tay trong ống tay áo rộng của hắn.
“Hồ đồ!”
Hắn muốn hất ta xuống.
Ta dùng thần niệm nói với hắn:
“Ở nhân gian này ta chỉ quen mình ngươi. Nếu thật lòng muốn tốt cho thiên hạ chúng sinh, ngươi nên dẫn ta đi trên chính đạo.”
Nguyên Chẩn không nghe, nhất quyết muốn gỡ ta ra.
Ta cũng chẳng sợ:
“Nếu ngươi hất ta xuống, ta sẽ biến thành người, nằm lì trong Phật tự không đi nữa.”
Đúng lúc có người đến.
Nguyên Chẩn không dám thất lễ với người ấy, đành mặc cho ta quấn trên người hắn.
Người này thật mát.