Chương 1
Phụ hoàng là một người xuyên không, từ khi ta vừa chào đời đã có thể nghe thấy tiếng lòng của người.
[Ồ? Đây chính là nữ phụ độc ác sau này sao? Mềm mại đáng yêu thế này, sao lại có thể lớn lên lệch lạc được nhỉ? Không được, ta phải bảo vệ con bé thật tốt. Con gái của trẫm chỉ có thể làm nữ chính, tuyệt đối không thể làm nữ phụ!]
Ban đầu, quả thực người đã làm như vậy.
Người dạy ta tự tôn tự ái, không được phụ thuộc vào nam nhân; dạy ta rằng nữ tử cũng có thể chống đỡ nửa bầu trời.
Nhưng về sau... mọi thứ đã thay đổi.
Người nhìn ta bằng ánh mắt chán ghét, lạnh nhạt trách mắng ta không có chút quy củ của một tiểu thư khuê các nào, bắt ta quỳ trong Phật đường chép kinh.
Mà ta cũng không còn nghe được tiếng lòng của người nữa.
Năm ta tám tuổi, ta đại khái đã hiểu “xuyên không” là gì.
Phụ hoàng của ta đến từ một thời không khác.
Ở nơi ấy, khoa học kỹ thuật phát triển, nam nữ bình đẳng. Bất luận là nam nhân hay nữ nhân, đều có thể làm điều mình muốn.
Ta nghĩ, đó hẳn là một thời đại đại đồng.
Cũng vào lúc ấy, ta đã hiểu rõ thân phận của mình.
Trong nhận thức của phụ hoàng, thế giới chúng ta đang sống chỉ là một cuốn sách.
Ta là nữ phụ độc ác trong sách.
Tương lai, ta sẽ vì một nam nhân mà hắc hóa, khom lưng cúi đầu cầu xin hắn, dâng cả giang sơn xã tắc, chỉ mong đổi lấy một ánh nhìn của hắn.
Nhưng hắn dành cho ta ngoài căm ghét thì chỉ còn khinh miệt.
Khi hắn cùng một nữ nhân khác đại hôn, chung hưởng thiên hạ,
ta sẽ phát điên, phóng hỏa thiêu cung điện, cuối cùng lại tự thiêu chết chính mình.
Khoảnh khắc cả người ta bốc cháy, nhảy từ tường thành xuống, đã vô tình tô thêm một nét diễm lệ cho lễ thành thân của hắn.
Hắn cùng nữ nhân kia đứng trên thành cao, nhìn thi thể đang cháy rực của ta rồi nói:
“Ác giả ác báo, cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc rồi.”
Phụ hoàng đem những tình tiết ấy kể cho ta như kể một câu chuyện, dặn dò ta rằng nữ tử tuyệt đối không được chìm đắm trong tình ái.
“Vì một nam nhân thì không đáng.
Lại càng không đáng vì hắn mà phạm sai lầm.
Nếu một nam nhân cần con dâng hiến cả quốc gia mới chịu nhìn con một cái, vậy điều hắn coi trọng tuyệt đối không phải con, mà là giang sơn của con.
“Hơn nữa, trên đời này mỗi loại tình cảm đều vô cùng quý giá. Tình yêu cố nhiên đáng trân trọng, nhưng tình thân, tình bằng hữu và tình cảm với gia quốc cũng quan trọng không kém.
Nếu một thứ tình cảm bắt con phải từ bỏ một thứ tình cảm khác mới có thể nhận được hồi đáp, vậy thì không cần cũng được.
Một tình cảm thực sự tốt đẹp là thứ có thể dung hòa lẫn nhau.
Nó sẽ tiếp nhận tình thân, tình bạn của con, cũng sẽ tôn trọng tình cảm con dành cho gia quốc.
“Vinh Hoa, con là báu vật quý giá nhất thế gian, là minh châu trong lòng cha mẹ.
Con nên có chí hướng cao xa hơn, có một trái tim kiên định hơn.
Tuyệt đối không được như nữ nhân kia, vì một nam tử mà sống dở chết dở.
Nếu con cũng như vậy...
Phụ hoàng sẽ thất vọng.”
Người nghiêm mặt dạy dỗ ta, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
[Dạy đến mức này rồi, chắc con bé sẽ không đi vào con đường của nữ phụ độc ác nữa đâu nhỉ?
Hừ!
Con gái của trẫm, ai cũng đừng hòng bắt nạt.
Đợi sau này nam nữ chính kia đến kinh thành, việc đầu tiên trẫm làm chính là đuổi bọn họ đi.
Không ai được phép giẫm lên Vinh Hoa của trẫm để leo lên cao.]
Ta bật cười.
Ôm lấy cánh tay người, nũng nịu đòi được nâng lên cao.
Người vui vẻ để ta đu bám trên cánh tay mình, nâng ta lên rồi hạ xuống, nâng lên rồi lại hạ xuống.
Ta cười đến mức hét vang.
Niềm vui bay thẳng lên tận mây xanh, rồi từ mây xanh rơi xuống tận đáy lòng.
Ta nghĩ...
Có lẽ mình sẽ không trở thành nữ phụ độc ác nữa.
Vì phụ hoàng, ta cũng sẽ không.
Người là ngọn đèn soi sáng đời ta.
Là điểm yếu mềm nhất trong tim ta.
Là nơi linh hồn ta trú ngụ.
Vì người, ta nguyện ý thay đổi.
Nhưng đời người vốn hiếm khi được như ý nguyện.