Vinh Hoa Chẳng Phụ Khanh

Chương 2

Chương 2
Năm Hồng Nguyên thứ bảy, trời đổ mưa lớn.
Mưa liên tiếp suốt một tháng trời.
Phụ hoàng đã rất lâu không bước chân vào hậu cung.
Người bận rộn xử lý chính sự: thu hoạch lương thực, lũ lụt, nạn đói, dân chạy nạn...
Thiên hạ dường như chỉ trong chớp mắt đã trở nên bất ổn.
Ta chống chiếc ô nhỏ đứng chờ bên cửa hông, đợi phụ hoàng tan triều.
Khi ấy, ta nghe thấy người đang nói chuyện với Đức công công.
“Trị quốc, điều quan trọng nhất là trừng trị tham ô.
Nếu không thể dẹp bỏ nạn tham nhũng trong việc tu sửa đê điều, trẫm có rót xuống bao nhiêu ngân lượng cũng chỉ chui hết vào bụng sâu mọt.
Đỗ Tử Quốc đặc biệt đáng hận.
Chuyện này phía sau nhất định có bàn tay của hắn.
Đợi khâm sai trở về, trẫm tuyệt đối sẽ không thiên vị.”
“Bệ hạ!”
Một giọng nữ trong trẻo mang theo tiếng khóc vang lên.
Người ấy lao tới quỳ sụp dưới chân phụ hoàng.
Là Đỗ phi.
Nàng rất đẹp.
Đẹp hơn cả mẫu hậu và tất cả những phi tần khác mà ta từng gặp.
Mẫu hậu từng nói với ta, trước khi ta ra đời, Đỗ phi luôn là người được phụ hoàng sủng ái nhất.
Về sau, nghe theo lời khuyên của mẫu hậu, phụ hoàng đối xử công bằng với hậu cung, nên Đỗ phi cũng chẳng còn nổi bật hơn ai.
Nhưng hôm nay...
Nàng lại xuất hiện.
Mưa phùn như tơ phủ lên người nàng một tầng sương mỏng.
Sương đọng thành giọt, làm ướt mái tóc đen.
Đôi mắt hoe đỏ, tựa đóa phù dung đẫm lệ.
Toàn thân đều toát ra vẻ mong manh yếu đuối như thể gió thổi là tan.
Nàng thực sự rất đẹp.
Phụ hoàng hơi sững người, rồi lập tức nghiêm mặt.
“Nàng đứng lên đi.
Nàng có biết vì huynh trưởng của nàng tham ô, đoạn đê dài mười dặm vừa gặp mưa lớn đã vỡ tan.
Mười mấy thôn làng dưới núi bị nhấn chìm.
Hàng trăm người chết.
Hàng ngàn người mất nhà cửa.
Nếu không nghiêm trị hắn, dân oán khó nguôi.
Trẫm cũng không xứng làm quân vương.”
“Bệ hạ!”
Đỗ phi thét lên thảm thiết.
“Người quên rồi sao?
Năm ấy người bị thích khách ám sát, chính đại ca đã cõng người trở về.
Huynh ấy còn hút máu độc cho người, suýt mất mạng.
Nếu không gặp được thần y cứu chữa, giờ đã hóa thành nắm đất vàng.
Người từng hứa với huynh ấy cùng hưởng vinh hoa phú quý.
Người quên rồi sao?”
“Đỗ Nguyệt Như!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất