Vinh Hoa Chẳng Phụ Khanh

Chương 4

Chương 4
Chiếc ô rơi vào màn mưa.
Chậm rãi xoay vài vòng...
Đôi mắt nàng xuyên qua khe hở của giàn hoa nhìn về phía ta.
Lại như nhìn xuyên qua ta.
Vô hồn.
Vô vọng.
Sau này ta mới biết.
Tên nàng là Hoa Chi.
Một cái tên...
Đẹp biết bao.
...
Phụ hoàng ngã bệnh.
Ta cũng ngã bệnh.
Đỗ phi bị mẫu hậu giam vào lãnh cung, nhưng nàng không khóc, cũng chẳng náo loạn.
Mỗi ngày chỉ hỏi một chuyện:
“Bệ hạ đã tỉnh chưa?”
Phụ hoàng vẫn chưa tỉnh.
Nhưng ta đã tỉnh rồi.
Ta vội vàng nắm lấy tay mẫu hậu, kể lại chuyện xảy ra ngày hôm ấy.
Mẫu hậu lặng lẽ lắng nghe, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ta, bình tĩnh nói:
“Trước khi phụ hoàng con tỉnh lại, chuyện này phải chôn sâu trong lòng. Sau này tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai.”
“Phụ hoàng nhất định sẽ tỉnh lại.” Ta quả quyết.
Mẫu hậu im lặng.
Người ôm chặt lấy ta, thân thể khẽ run rẩy.
“Vinh Hoa, nếu một ngày nào đó, sau khi phụ hoàng con tỉnh lại mà đã thay đổi, con cũng phải chôn kín chuyện này trong lòng. Đừng hoảng, đừng sợ. Hãy nhớ kỹ những lời phụ hoàng trước kia từng dạy con, ngàn vạn lần không được quên. Con hứa với mẫu hậu đi, hứa với mẫu hậu!”
Chỉ vì ta chậm trả lời một chút, giọng nói của người đã trở nên sắc bén và đầy lo âu.
Cho đến khi ta khẽ gật đầu, một giọt lệ của người mới nặng nề rơi xuống hõm vai ta.
“Vinh Hoa... Vinh Hoa của ta... Tiêu lang, chàng nhất định phải tỉnh lại...”
Về sau, rất lâu về sau.
Ta suy nghĩ rất nhiều mới hiểu được.
Mẫu hậu và Đỗ phi đều đang gọi người trong lòng mình là Tiêu lang.
Nhưng Tiêu lang của họ... lại không phải cùng một người.
...
Cuối cùng phụ hoàng cũng tỉnh lại.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy, người lập tức đón Đỗ phi ra khỏi lãnh cung, dời đến Phượng Loan cung, phong làm Quý phi.
Đó là tẩm cung gần nhất với nơi ở của phụ hoàng.
Rộng lớn, xa hoa, mỹ lệ vô song.
Trước đây, mẫu hậu cho rằng nơi ấy quá mức lộng lẫy, việc duy tu vừa hao người vừa tốn của, nên vẫn luôn để trống.
Nhưng nay, Phượng Loan cung đã mở cửa trở lại.
Từ xa nhìn tới, cả tòa cung điện tựa như tiên phủ giữa nhân gian.
Mặt hồ mờ ảo sương khói, từng cụm sen nở rộ kín mặt nước. Cầu bạch ngọc uốn lượn dẫn tới thủy đình giữa hồ. Tiếng cười của Đỗ Quý phi từ nơi ấy lan ra, khiến cả đàn chim nước trong hồ kinh động tung cánh.
Có người đắc ý.
Tất có kẻ thất ý.
Những người thất ý là mẫu hậu và toàn bộ phi tần trong hậu cung.
Người bị quở trách thì bị quở trách.
Kẻ bị cấm túc thì bị cấm túc.
Những ai từng có hiềm khích với Đỗ Quý phi đều lần lượt nhận lấy báo ứng trong mấy ngày ngắn ngủi ấy.
Mẫu hậu nhận được một đạo thánh chỉ trách tội người vô đức, thất tiết, lệnh giao nộp quyền quản lý hậu cung.
Người không hề biểu lộ cảm xúc, lặng lẽ giao ra bảo ấn.
Sau đó đóng chặt cung môn, không bước chân ra ngoài thêm lần nào nữa.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất