Chương 5
Việc thứ hai phụ hoàng làm sau khi tỉnh lại là thăng quan cho Đỗ Tử Quốc.
Ông ta được phong làm Thượng thư lệnh, tham nghị quân quốc đại sự, thống lĩnh lục bộ, trực tiếp nắm giữ quyền xử lý người, tài vật và chính vụ.
Những tội danh tham ô trước kia chỉ bị gạch nhẹ một nét, trở thành chuyện đã qua.
Ngược lại, rất nhiều đại thần từng được phụ hoàng trọng dụng lại bị bãi chức, lưu đày, thậm chí tịch biên gia sản, tru di cả tộc.
Trong một thời gian ngắn, kinh thành lòng người hoang mang, ai nấy đều bất an.
Ta... cũng thất sủng.
Có lần ta lén rời Phượng Nghi cung đến Dưỡng Tâm điện thăm phụ hoàng.
Ngay khi nhìn thấy ta, phụ hoàng đã cau mày.
Người không đáp lại tiếng gọi của ta.
Ngược lại còn chăm chú quan sát ta hồi lâu.
Trong đáy mắt không giấu nổi vẻ chán ghét.
“Thô lỗ ngang ngược, chẳng có chút dáng vẻ nữ nhi nào. Từ nay nếu không có chiếu triệu thì không được đến đây. Mau tới Phật đường quỳ chép kinh, thu bớt dã tâm của ngươi lại.”
Ta...
Có dã tâm sao?
Sao ta lại không biết?
Những ngày quỳ trong Phật đường, từng nét từng chữ chép kinh văn, câu hỏi ấy luôn lởn vởn trong đầu ta.
《Tâm Kinh》hai trăm sáu mươi chữ.
《Kim Cang Kinh》năm nghìn chữ.
《Lục Tổ Đàn Kinh》mười hai nghìn chữ.
Dài nhất là 《Lăng Nghiêm Kinh》, sáu vạn hai nghìn một trăm năm mươi sáu chữ.
Ta chép đi chép lại những bộ kinh ấy.
Dục niệm trong lòng dường như dần phai nhạt.
Nhưng khát vọng lại sinh sôi như cỏ xuân gặp mưa.
Năm thứ năm chép kinh.
Ta đặt bút xuống.
Cuối cùng cũng hiểu ra một chuyện.
Ta quả thực có dã tâm.
Dã tâm ấy ẩn dưới lớp vỏ vô tình vô dục, lặng lẽ bò khắp tứ chi bách hài.
Năm ấy, phụ hoàng mở khoa thi ân khoa.
Một thư sinh vô danh một bước đoạt khôi nguyên, chính thức lọt vào tầm mắt của văn võ bá quan.
Chàng tên là Lục Ngọc Chương.
Một người bước ra từ bùn lầy.
Trải qua vô vàn chông gai, cuối cùng cũng nhìn thấy đại đạo thênh thang.
Xuân phong đắc ý vó ngựa nhanh,
Một ngày ngắm hết hoa Trường An.
Chàng cưỡi ngựa rong ruổi tới Vọng Xuyên mười dặm tham gia thi hội, danh tiếng vang xa, được người đời tôn xưng là “Ngọc Chương công tử”.
Cũng trong năm ấy.
Có một cô gái mồ côi đến kinh thành.
Nàng vô tình cứu được lão phu nhân phủ Quốc Công.
Được lão phu nhân làm chủ, nhận dưới danh nghĩa Quốc Công, trở thành nghĩa nữ của phủ.
Nàng tên là Tống Uyển Hy.
Câu chuyện kỳ ngộ ấy được truyền tụng khắp nơi.
Ngay cả ta ở chốn hậu cung cũng từng nghe qua.
Người người đều khen phủ Quốc Công trọng tình trọng nghĩa.
Lại hâm mộ Tống Uyển Hy phúc vận thâm hậu.
Không ai biết rằng.
Nàng thực chất là đệ tử của một đời Y Thánh.
Trong tương lai, nàng sẽ dựa vào y thuật xuất thần nhập hóa của mình, cùng Lục Ngọc Chương hỗ trợ lẫn nhau, tỏa sáng rực rỡ giữa kinh thành.