Vinh Hoa Chẳng Phụ Khanh

Chương 6

Chương 6
Nam nữ chính đã xuất hiện.
Vở kịch thuộc về ta... dường như cũng chính thức bắt đầu.
Năm ấy, ta mười lăm tuổi.
Đã đến lúc cử hành lễ cập kê.
Nhưng người ngồi ở vị trí chủ tọa chờ ta hành lễ lại không phải mẫu hậu.
Mà là Đỗ Quý phi.
Được phụ hoàng sủng ái, nàng càng thêm kiều diễm.
Từng cử chỉ đều toát lên vẻ tôn quý rực rỡ.
Nàng giống như một con mèo kiêu kỳ, lười biếng ngáp nhẹ một tiếng.
Cháu gái của nàng là Đỗ Tuyết Phù, năm nay vừa tròn mười sáu tuổi, thường xuyên vào cung bầu bạn, cũng là hậu bối được nàng yêu thương nhất.
Đỗ Tuyết Phù bước qua đám đông, mỉm cười nói với ta:
“Hoàng hậu nương nương thân thể không khỏe. Hôm nay Quý phi nương nương thay mặt Hoàng hậu nương nương tiếp nhận lễ bái của công chúa. Công chúa, xin mời hành lễ.”
Không thể nào!
Hôm nay mẫu hậu hiếm khi vui vẻ như vậy.
Từ sáng sớm, người đã khoác lên bộ phượng bào của Hoàng hậu, chờ đợi nghi thức bắt đầu, chờ nhìn ta được mọi người chúc phúc.
Sáng nay người còn vuốt tóc ta, dịu dàng nói:
“Con của mẫu hậu đã trưởng thành rồi, càng ngày càng giống phụ hoàng con.”
Ta và người đều hiểu.
Phụ hoàng mà người nhắc tới là vị phụ hoàng năm xưa từng yêu thương ta, từng nâng niu ta trong lòng bàn tay.
Người sao có thể đột nhiên cảm thấy không khỏe được chứ?
Là Đỗ Quý phi đã giữ chân Mẫu hậu!
Nàng ta muốn tất cả mọi người nhìn cho rõ, ai mới là chủ nhân thực sự của hậu cung.
Cho dù ta là đích công chúa, cũng phải cúi đầu khom lưng, khép nép trước mặt nàng ta.
Đỗ Quý phi thần sắc kiêu ngạo, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Xung quanh, các mệnh phụ đứng san sát. Dù trong lòng kinh ngạc, nhưng ai nấy đều cúi mắt thấp đầu, không một người dám lên tiếng.
Còn phụ hoàng chỉ lặng lẽ nhìn ta, giữa hàng mày đã phủ kín sự bất mãn.
Nhưng người còn chưa kịp nói gì, giữa đám đông bỗng truyền đến một trận hỗn loạn. Vô số thích khách đột ngột lao ra, trực tiếp nhằm về phía phụ hoàng.
Ngay khi một tên thích khách sắp đâm trúng phụ hoàng, ta túm lấy Đỗ Tuyết Phù đang hoảng loạn né tránh trong đám người, đẩy nàng ta tới trước mặt phụ hoàng.
Nàng ta thét lên một tiếng thảm thiết, thay phụ hoàng đỡ một nhát dao rồi ngã nhào vào lòng người.
Thế nhưng phụ hoàng lại đẩy nàng ta ra, kéo lấy Đỗ Quý phi, kinh hãi lớn tiếng gọi người hộ giá.
Ta lập tức áp sát bên cạnh Tống Uyển Hy — người nhìn qua có vẻ chật vật né tránh, nhưng thực chất từng bước đều cực kỳ bài bản. Theo nàng ấy, ta thuận lợi thoát khỏi cuộc ám sát.
Tống Uyển Hy kinh ngạc nhìn ta, đôi môi khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Thích khách nhanh chóng bị khống chế.
Lục Ngọc Chương chỉ dựa vào võ nghệ xuất chúng của bản thân đã bảo vệ được an toàn cho đế vương.
Chẳng mấy chốc, mọi chuyện đều lắng xuống.
Phụ hoàng nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra lai lịch đám thích khách. Thế nhưng điều khiến người kinh ngạc là, những kẻ đó đều là lưu dân từng bị Đỗ Tử Quốc ép đến cửa nát nhà tan.
Bọn họ tự tụ tập lại với nhau, chiếm núi làm giặc, luyện kiếm tập võ, chỉ vì muốn tự tay giết chết đế vương để báo thù cho người thân.
Nhát đao năm xưa phụ hoàng từng thay Đỗ Tử Quốc đỡ lấy, nay cuối cùng lại rơi xuống chính người.
Người vô cùng chấn động, lập tức cãi vã với Đỗ Quý phi.
Vị đế vương cao cao tại thượng ấy dường như lần đầu tiên nhận ra, sủng phi của mình và gia tộc nàng đã gây ra vô số chuyện ác.
Mà những chuyện ác ấy, ít nhiều cũng đang lung lay giang sơn của người.
Trong Phượng Loan cung từng ngập tràn tiếng cười vui, giờ đây chỉ còn vang vọng tiếng khóc lóc kể khổ của Đỗ Quý phi.
Còn ta thì đứng trong thiên điện nhìn các thái y cứu chữa cho Đỗ Tuyết Phù.
Các thái y đều bó tay.
Vết thương của Đỗ Tuyết Phù nằm ngay tim. Bọn họ không có nắm chắc, gần như đã tuyên án tử cho nàng ta.
Đỗ Tuyết Phù muốn sống.
Nàng ta vừa khóc vừa tha thiết nhìn về phía cửa điện.
Nàng đang chờ Đỗ Quý phi tới cứu mạng.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất