Chương 35: Không Khí Ngày Lễ
Chỉ trong vòng một đêm, toàn bộ New York như được phủ lên một lớp áo xanh lục. Từ phố lớn đến ngõ nhỏ, sắc xanh biếc tràn ngập khiến bầu không khí lễ hội bao trùm cả thành phố, làm người ta thoáng ngẩn ngơ cứ ngỡ bước chân mùa xuân đã đến gần, nhưng thực tế, đây là ngày Thánh Patrick.
Ngày lễ này có nguồn gốc từ Ireland, nay đã trở thành quốc khánh của đảo quốc này. Nhờ cộng đồng người gốc Ireland trải rộng khắp thế giới, nó dần trở thành ngày lễ phổ biến tại nhiều quốc gia. Ở Mỹ, người dân đã bắt đầu ăn mừng ngày này từ đầu thế kỷ 18. Cứ đến ngày 17 tháng 3 hàng năm, sắc màu truyền thống của Ireland lại nhuộm thắm cả thành phố. Mọi người xúng xính trong những bộ trang phục lộng lẫy, mặc đồ yêu tinh xanh, đội mũ chóp cao màu lục, tay vẫy quốc kỳ Ireland, lái những chiếc xe hoa rực rỡ tiến ra đường phố để hòa mình vào dòng người diễu hành.
Năm nay New York cũng không ngoại lệ. Từ một tháng trước, mọi người đã rục rịch chuẩn bị. Đại lộ số 5 được chọn làm nơi diễu hành chính, nghe đồn số lượng người tham gia sẽ lập kỷ lục mới, lần đầu tiên vượt qua con số 10 vạn người, khung cảnh chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt.
Renly đã mong chờ ngày này từ lâu, hắn thậm chí còn đặc biệt từ Australia bay về. Vì vậy, vừa ngủ dậy, hắn đã háo hức thay bộ trang phục dành riêng cho lễ hội. Dù vẫn giữ khoảng cách với những chiếc mũ màu xanh lá, hắn vẫn chọn cho mình một bộ âu phục màu xanh lục đậm, đeo chéo chiếc túi ba màu đặc trưng của Ireland. Nhìn mình trong gương với bộ dạng có phần khôi hài, Renly nở nụ cười hài lòng.
Kiểu ăn mặc này nếu ở trong nước thì tuyệt đối không thể, trừ khi là hóa trang tại các lễ hội truyện tranh, còn lại mọi người vẫn thường giữ thành kiến với việc ăn diện cầu kỳ hay dự vũ hội hóa trang. Họ luôn cảm thấy điều đó thật lố lăng, dù nhiều người trẻ muốn thử sức cũng cần một lòng dũng cảm cực lớn.
Tuy nhiên, dù là ở London hay New York, bầu không khí này lại rất nồng nhiệt. Renly luôn tích cực tham gia, bởi với hắn, thực sự hòa mình vào lễ hội không chỉ là một bữa tiệc lớn, cũng không chỉ là tặng quà hay say xỉn, mà là thâm nhập vào bầu không khí, cảm nhận ý nghĩa, thấu hiểu văn hóa và tham gia các hoạt động. Đó mới là cách đúng đắn để tận hưởng ngày lễ. Nếu không, dù là lễ Tình nhân hay Giáng sinh, tất cả cũng chỉ là những chiêu bài của thương gia nhằm móc túi người tiêu dùng mà thôi.
So với sự cầu kỳ, hoa mỹ của Halloween, ngày Thánh Patrick lấy sắc xanh lục làm chủ đạo. Khi Renly đến đại lộ số 5, cả thế giới như biến thành một màu xanh ngắt. Tiếng trống rộn rã của đoàn nhạc diễu hành cùng sự náo nhiệt của đám đông đứng xem đã dễ dàng đưa cả vùng Manhattan vào nhịp điệu lễ hội.
Nhìn quanh một hồi, Renly thấy một nhóm thanh niên trông như sinh viên ở cách đó không xa. Họ khoác áo choàng xanh, bên trong là quần đùi xanh phối với áo thun vàng tươi, tay vẫy những chiếc mũ xanh lông xù, đang bước theo đoàn diễu hành. Không chút do dự, Renly rảo bước gia nhập hàng ngũ của họ, cất tiếng hỏi: "Cỏ ba lá của các cậu đâu rồi?"
Cỏ ba lá, người lùn áo xanh và yêu tinh nhỏ là ba yếu tố không thể thiếu trong ngày Thánh Patrick.
Nghe Renly hỏi, họ không đáp lời mà đồng loạt xoay người, vén áo choàng lên. Renly lập tức bật cười ha hả khi thấy trên mông mỗi người đều in một hình cỏ ba lá khổng lồ. Tuy là màu vàng nhạt, nhưng nếu nhìn không kỹ, trông chúng chẳng khác gì màu da, tạo nên một hiệu ứng thị giác cực kỳ buồn cười.
Đám thanh niên đồng thanh cười rộ lên, vẻ mặt đầy đắc ý với trò vui mình tạo ra: "Còn anh thì sao?"
Renly cũng không nói gì, kéo chiếc túi sau lưng ra phía trước. Chỉ cần nhìn thấy chiếc túi ba màu Ireland này, đám trẻ đã hò reo đầy kinh ngạc. Thế nhưng Renly vẫn chưa dừng lại, hắn mở túi, lấy ra một búi gì đó xanh rì như rong biển, rồi... đeo lên cằm. Đó rõ ràng là một bộ râu dê màu xanh lục, hiệu quả cực kỳ kinh ngạc. Bộ râu không chỉ rậm rạp che kín nửa dưới khuôn mặt Renly mà còn rất dài, dài đến tận rốn. Sự mất cân đối về tỷ lệ tạo nên một cảm giác như bước ra từ truyện cổ tích, ngay lập tức mang lại hiệu ứng thị giác mạnh mẽ.
Renly chọn hóa thân thành một người lùn áo xanh.
Chẳng cần nói nhiều, đám thanh niên đồng loạt giơ tay phải, lần lượt xếp hàng đến đập tay với Renly, dành cho bộ trang phục của hắn điểm số tuyệt đối. Sau đó, Renly chính thức gia nhập vào dòng người cuồng hoan!
Đoàn người rầm rộ náo nhiệt suốt cả buổi sáng. Quá trưa, Renly mới chia tay những người bạn mới quen, thông thạo đường xá đi về phía Pioneer Village, nhưng không phải để làm việc. Hôm nay, Pioneer Village cũng tổ chức tiệc mừng ngày Thánh Patrick. Họ sẽ cùng nhau ăn trưa, sau đó buổi chiều sẽ trang trí quán bar để chuẩn bị cho buổi tối sôi động.
Bước vào quán, có thể thấy bốn chiếc bàn đã được ghép lại thành một bàn dài, bên trên bày tám chiếc pizza vừa ra lò thơm phức. Cạnh đó là bột phô mai, bia, sốt cà chua, sốt mayonnaise cùng các loại đồ kèm. Cuối bàn còn có hai bồn salad lớn, rõ ràng là chuẩn bị cho các nhân viên nữ.
Neil hóa trang thành một tiểu yêu tinh, chiếc bờm xúc xắc trên đầu cứ lắc lư theo điệu nhảy đắc ý của gã, trông khôi hài đến mức khiến người ta phải bật cười. Những người khác cũng đang tụ năm tụ ba trò chuyện, bầu không khí vô cùng thư thái.
Renly chào hỏi vài người bạn quen rồi tiến về phía Stanley đang ngồi một góc: "Thế nào, buổi diễu hành hôm nay ra sao? Neil đang kể về những chuyện thú vị lúc diễu hành kìa, nghe nói hôm nay có một gã khỏa thân chạy rông trên phố?" Stanley cười hì hì hỏi.
Renly cười khẽ: "Đó là tất cả những gì anh ta thấy sao? Vậy nếu anh ta thấy hai tiểu yêu tinh gợi cảm thoát y ngay trên đường, chắc anh ta ngất xỉu mất?" Câu đùa khiến Stanley cười sảng khoái.
Renly đặt chiếc túi lên bàn, Stanley tán thưởng: "Đẹp đấy! Cậu tự làm à?"
"Dĩ nhiên không phải, là Niya ở phòng 201 giúp tôi đấy." Niya là một phụ nữ da màu trung niên sống cùng tòa nhà với Renly, tính tình nhiệt tình và chất phác. "Đây, quà của ông đây, chúc mừng ngày Thánh Patrick!" Renly lấy từ trong túi ra một tấm thiệp màu xanh tinh xảo đưa cho Stanley.
"Cậu là người Ireland à? Tôi nhớ cậu là người Anh mà?" Stanley nhận tấm thiệp, vẻ mặt ngạc nhiên. Thông thường, ngày Thánh Patrick không có lệ tặng quà, Stanley chỉ đang trêu chọc một chút.
Renly nhún vai, hóm hỉnh đáp: "Tôi không nghĩ đây là quà Valentine, nhưng nếu ông bảo đây là quà Giáng sinh thì tôi sẵn lòng nhận."
Stanley mỉm cười rồi mở tấm thiệp ra. Bên trong kẹp một bức ảnh chụp lấy liền, chính là cửa chính của Pioneer Village. Stanley nhận ra ngay lập tức: "Ồ, cảm ơn nhé!" Ông ngắm nghía kỹ một hồi: "Cậu chụp cái cửa này đẹp thật đấy... Chờ đã, cậu chắc chắn là chụp ở đây chứ?"
Renly biết Stanley lầm tưởng bức ảnh chính là món quà, hắn chỉ vào bức ảnh: "Ông chắc chắn mọi thứ trong này đều giống hệt chứ?"
Stanley ngẩn người, rồi lấy kính lão trong túi ra đeo vào. Sau khi nhìn kỹ, vì quán bar này do chính tay ông gây dựng nên từng chi tiết nhỏ ông đều thuộc nằm lòng, ông nhanh chóng nhận ra điểm bất thường trong tủ kính. Nhưng ông vẫn chưa hiểu lắm, bèn tháo kính ra nhìn Renly: "Thế này là ý gì?"
Renly nở nụ cười bất đắc dĩ: "Chẳng lẽ lại để tôi tự công bố đáp án sao? Như vậy thì còn gì là bất ngờ nữa. Tôi cứ ngỡ ý nghĩa của món quà nằm ở quá trình khám phá chứ."
Stanley không đáp ngay mà trầm tư suy nghĩ. Đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu, mắt ông sáng rực: "Vậy là, cậu... ý cậu là, cậu đã tải bài hát 'Cleopatra' lên rồi?" Thậm chí chẳng đợi Renly xác nhận, khóe miệng ông đã không kìm được mà nhếch lên. Niềm say mê âm nhạc thuần túy và mãnh liệt của ông hiện rõ mồn một như pha lê.
"Đúng vậy." Renly đưa ra câu trả lời khẳng định. "Tốn chút thời gian, nhưng giờ ông có thể mua nó trên tất cả các cửa hàng âm nhạc trực tuyến lớn rồi."
Tốc độ của Song Cast nhanh hơn Renly tưởng tượng rất nhiều. Ngay sau khi tỉnh dậy vào hôm đó, Renly đã đến Thư viện Quốc gia Mỹ để đăng ký bản quyền. Ba ngày sau, Song Cast xác nhận tính nguyên tác của "Cleopatra". Tiếp đó mất thêm ba ngày nữa, bài hát đã có mặt trên iTunes, Spotify, Amazon và các trang tải nhạc chính thống khác với giá 99 cent.
Toàn bộ quá trình vô cùng thuận tiện, gần như không có thủ tục rườm rà, chưa đầy một tuần đã hoàn thành suôn sẻ. Renly không cần trả bất kỳ chi phí nào cho Song Cast, vì họ sẽ trực tiếp trích phần trăm từ doanh thu mỗi lượt tải theo quy định của ngành để thu lợi nhuận.
Quan trọng hơn, nếu Renly ký hợp đồng với các công ty lớn dưới danh nghĩa nghệ sĩ độc lập, lợi nhuận của hắn chắc chắn sẽ thấp hơn nhiều. Không chỉ vì hắn không có nhà sản xuất danh tiếng chống lưng, mà còn vì hắn thiếu một người đại diện đủ mạnh mẽ để tranh đấu. Nói đơn giản, mức thù lao thường sẽ thấp hơn tiêu chuẩn trung bình của ngành.
Nhưng thông qua Song Cast, hợp đồng Renly ký trực tiếp áp dụng mức tiêu chuẩn trung bình cho ca sĩ mới, tuy không quá cao nhưng cũng không hề thấp. Không cần đàm phán, không cần thương lượng, mọi thứ đều xong xuôi trong một bước.
Trong mắt Stanley ánh lên vẻ phấn khích nhưng ông lại không biết nói gì cho phải. Ông cúi đầu, dùng đầu ngón tay vuốt ve tấm ảnh chụp lấy liền đó như đang nâng niu một báu vật quý giá nhất.
Với Renly, đây chỉ là một món quà, không có ý nghĩa gì quá đặc biệt; nhưng hắn có thể cảm nhận được chuyện này đối với Stanley lại mang ý nghĩa phi thường. Điều đó khiến Renly cũng mỉm cười, hắn biết mình đã tặng đúng món quà cần tặng.
"Hy vọng ông không để ý việc tôi dùng cửa quán bar làm ảnh bìa, và tốt nhất là ông đừng bắt đầu tính chuyện thu phí bản quyền hình ảnh của tôi đấy nhé." Câu đùa của Renly phá tan bầu không khí im lặng ngắn ngủi. Stanley nở một nụ cười rạng rỡ, tiếng cười sảng khoái vang lên đầy nội lực.