Chương 11
Tiểu Trịnh biết chúng tôi mệt mỏi cả ngày, cho nên ăn được một nửa, cậu ta chào tôi rồi đi tìm người xác nhận phòng ngủ tối nay cho chúng tôi.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Trịnh quay lại, dẫn chúng tôi đến một tòa nhà hai tầng ký túc xá. Trong phòng giường chiếu chăn đệm, điều hòa tivi đầy đủ cả.
Trước kia nghe vợ kể, điều kiện ở công trường tuy đơn sơ nhưng chỗ ở cũng tạm ổn, giờ tận mắt thấy mới biết vợ không nói quá.
"Tòa nhà này chuyên dùng để tiếp đãi các đơn vị hợp tác đi công tác, ba người bọn em cũng ở đây. Chị Như và Tiểu Lâm ở trên lầu, em ở phòng thứ ba bên phải. Vốn dĩ chỗ này đều kín phòng rồi, anh mà đến sớm hai tuần thì đúng là khó sắp xếp, giờ mọi người cũng đi gần hết, chỉ còn em, Tiểu Lâm và hai đơn vị khác."
"Tốt lắm rồi, tốt hơn anh tưởng tượng nhiều."
"Nhà vệ sinh đi về phía bên phải hành lang. Nếu muốn tắm nước nóng thì nhớ bật bình nóng lạnh lên trước, nhiệt độ ở đây sáng tối khá thấp, cẩn thận kẻo cảm lạnh."
"Được rồi, anh biết rồi."
"Vậy anh Mạnh nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai em sẽ không tiễn các anh được. Nếu lát nữa cần gì, cứ đến gõ cửa phòng em."
"Số điện thoại của em là bao nhiêu, anh lưu lại cái. Quen biết lâu thế mà không lưu số em, anh đúng là sơ ý thật."
Lưu số điện thoại của Tiểu Trịnh xong, tôi lại thuận miệng hỏi thăm Tiểu Lâm. Tiểu Trịnh bảo cô ấy chắc đang xem tivi trong phòng, nếu tôi muốn gặp thì cậu ta có thể gọi cô ấy xuống.
Tôi xua tay bảo không cần, còn dặn cậu ta đừng nói với Tiểu Lâm, tránh để cô ấy mật báo cho vợ tôi.
Tiểu Trịnh cười nói đã hiểu. Chờ cậu ta đi rồi, tôi bảo Tiểu Đinh đưa chìa khóa xe cho tôi, tôi ra xe gọi điện cho vợ.
Tiểu Đinh có chút do dự, bảo cậu ta có thể ra xe ngồi một lát, chờ tôi nói chuyện xong hãy về.
Tôi bảo thế sao được, hơn nữa cam đoan chỉ ra xe gọi điện thoại thôi, tuyệt đối không nổ máy. Cậu ta vẫn không yên tâm, mở cửa hướng về phía xa bấm khóa xe, chiếc xe đậu trong sân kêu tít tít hai tiếng.
"Anh đi đi, xong rồi nhớ đóng cửa xe nhé."
Tôi lắc đầu cười khổ, bó tay với cậu ta.
Ban đêm nhiệt độ đã xuống thấp, dù ngồi trong xe cũng cảm nhận được cái lạnh rõ rệt.
Đầu xe hướng thẳng về phía tòa nhà chúng tôi ở. Tầng một chỉ có hai phòng sáng đèn, ngoài phòng chúng tôi, phòng bên phải kia chắc là phòng Tiểu Trịnh. Tôi lại ngước nhìn lên lầu, tầng hai có ba phòng sáng đèn, không biết phòng nào là phòng vợ tôi từng ở.
Lòng tôi thở dài. Vốn định cho vợ một sự bất ngờ, giờ người đã đến đây rồi, cảnh tượng lãng mạn trong tưởng tượng lại tan thành mây khói. Có lẽ đây gọi là đời không như ý tám chín phần mười.
Nhưng cũng may mắn là tôi nổi hứng bay qua đây một chuyến, nếu không làm sao biết được tai nạn xảy ra với vợ chứ?
Nghĩ đến đây, tôi lại có chút giận, giận vợ không nên giấu giếm tôi. Tuy tôi biết cô ấy sợ tôi lo lắng, nhưng chúng tôi là vợ chồng, chuyện quan trọng như vậy, về tình về lý đều nên nói với tôi ngay lập tức mới đúng.
"Đợi gặp mặt xem anh xử lý em thế nào."
Tôi xem giờ trên điện thoại, 9 giờ 33 phút.
Điện thoại gọi đi, tút... tút... vang rất lâu vẫn không có người nghe.
Chẳng lẽ đã ngủ rồi? Không thể nào, đã hẹn giờ này gọi điện mà.
Tôi gọi lại lần nữa, lần này vang vài tiếng thì kết nối.
"A lô, ông xã."
"Bà xã, đang làm gì thế, vừa rồi sao không nghe máy?"
"Vừa rồi em đang rửa tay. Anh về nhà chưa, hôm nay có uống rượu không?"
"Ngại quá bà xã, hôm nay người khác mời khách, có uống mấy chén, nhưng là bia thôi."
"Vâng, em biết rồi. Về không tự lái xe đấy chứ?"
"Không, anh đi taxi."
"Vậy là tốt rồi."
"Bà xã, anh nhớ em lắm."
"Em cũng nhớ anh, ông xã."
"Bà xã, anh đi thăm em được không? Lát nữa anh đặt vé máy bay luôn."
"Đừng làm rộn, mấy ngày nữa em về rồi."
"Anh có thể qua đó ở với em vài ngày, sau đó chúng mình cùng về."
"Ông xã, em biết anh rất nhớ em, nhưng dù sao em cũng đang đi công tác, ít nhiều phải để ý ảnh hưởng. Hơn nữa em nhiều nhất chỉ còn một tuần là về rồi, anh ngoan ngoãn ở nhà đợi em, được không?"
"Haizz, được rồi."
"Vâng, anh đi xã giao bên ngoài cũng mệt rồi, mau đi tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi nhé."
"Không vội, nói chuyện thêm lúc nữa đi."
"Ông xã, hôm nay em hơi mệt, cũng muốn nghỉ ngơi sớm, mai mình nói chuyện tiếp được không?"
"Ách... Vậy được rồi."
"Thế em cúp máy đây, ông xã ngủ ngon."
"Bà xã ngủ ngon."
Cúp điện thoại, lông mày tôi nhíu lại.
Vợ tôi hôm nay rõ ràng có chút khác thường, có vẻ không yên lòng, nóng lòng muốn kết thúc cuộc gọi. Hơn nữa giọng nói nghe không giống như đang ở trong phòng khách sạn kín đáo, mà giống như đang ở một nơi có tiếng vang kiểu như hành lang cầu thang.
Cô ấy rốt cuộc bị làm sao? Chẳng lẽ gặp chuyện gì phiền lòng, hay công việc gặp vấn đề? Hay là, vì gã Giám đốc Tống kia?
Tôi suy nghĩ vài khả năng, càng nghĩ càng cảm thấy cảm xúc khác thường của vợ hẳn là có liên quan đến Giám đốc Tống.
Nghĩ lại cũng có thể hiểu được. Với tính cách lương thiện của vợ, nhìn thấy ân nhân cứu mạng bị trọng thương nằm trên giường, trong lòng đã rất khó chịu rồi. Nhưng vì phải tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ phỏng vấn, lại không thể không quấy rầy người ta trị liệu, chắc chắn cô ấy cảm thấy vô cùng tự trách và áy náy, tâm trạng có thể tốt mới là lạ.
Tôi thở dài một hơi, vừa cảm kích vị Giám đốc Tống kia, cũng hy vọng vợ có thể sớm thoát khỏi bóng ma tâm lý do tai nạn lần này gây ra.