Chương 38: Giải Mã Sấm Ngôn, Mộ Cổ Dưới Gốc Đa
Bằng chứng xác thực, thím Lưu không còn biện giải.
Bà ta cúi đầu, tiếng cười khẽ truyền ra, rất trầm thấp, khiến người nghe vô cùng áp lực.
Mộ Dung Khiết vô cùng nhạy cảm, vội vàng giơ súng chĩa vào thím Lưu: “Bà muốn làm gì? Tôi cảnh cáo bà tốt nhất đừng làm bậy, tôi sẽ nổ súng bất cứ lúc nào!”
Thím Lưu không để ý đến cô ấy, chậm rãi xoay người nhìn về phía ba vị lão gia tử. Trên mặt bà ta không có bất kỳ biểu cảm nào, trong mắt càng không có chút thần thái.
“Năm xưa ông ấy nhất quyết muốn đưa tôi rời khỏi thôn Lạc Phượng, các người sợ bí mật bảo vệ bị truyền ra ngoài nên liên thủ giết ông ấy, điều này tôi có thể hiểu. Ai bảo ông ấy là một thành viên trong số các người chứ! Muốn trách chỉ có thể trách tôi mệnh khổ.” Thím Lưu ngập ngừng một chút, lông mày khẽ nhíu, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Nhưng tại sao? Tại sao ông ấy đã chết rồi, các người còn tàn nhẫn lột da ông ấy, tại sao a?” Thím Lưu điên cuồng gào thét, đột nhiên lao về phía Tiêu lão gia tử bên cạnh. Một con dao găm từ trong tay áo bào trượt xuống tay bà ta.
“Dừng tay!” Mộ Dung Khiết quát lớn.
Tôi cũng muốn bảo thím Lưu dừng tay, nhưng rất nhanh tôi nhận ra không ổn, vội vàng quay đầu muốn ngăn Mộ Dung Khiết lại: “Đừng nổ súng!”
Nhưng tôi đã muộn, dao trong tay thím Lưu đã sắp chạm vào Tiêu lão rồi. Mộ Dung Khiết cũng đã bóp cò.
Một tiếng nổ lớn, thím Lưu ứng thanh ngã xuống đất.
“Mẹ!” Trần Tự Cường ngây ngô lần này phản ứng nhanh hơn tất cả mọi người, nhanh chóng chạy đến trước mặt thím Lưu.
Đây hẳn là lần đầu tiên Mộ Dung Khiết nổ súng bắn người, sắc mặt cô ấy trắng bệch, thở hổn hển từng ngụm lớn. Tuy nhiên rất nhanh lại chấn động, cũng chạy tới. Nhìn vết thương máu chảy không ngừng trên bụng thím Lưu, cô ấy lo lắng hét lên: “Mau đi tìm người của trạm y tế.”
“Lý Bình Nhi, cô không phải biết y thuật sao. Qua đây cầm máu cho bà ấy, nhanh lên!” Ngay sau đó, Mộ Dung Khiết lại hét lớn với Lý Bình Nhi đang âm thầm rơi lệ bên cạnh.
Lý Bình Nhi nhìn thím Lưu ngã xuống đất, một lúc sau, cô ấy mới vừa khóc, vừa nhanh chóng chạy tới.
Tôi thì không kìm được lắc đầu.
Viên lão gia tử là người gần thím Lưu nhất, nhưng thím Lưu lại đi tấn công Tiêu lão gia tử. Hơn nữa Tiêu lão gia tử tuy tuổi đã cao, nhưng thân thủ cao cường. Cho dù đánh không lại thím Lưu nhưng cũng tuyệt đối có thể tránh được, bà ta rõ ràng chính là đang tìm cái chết.
Đúng như tôi nghĩ, khi Lý Bình Nhi đi tới, xem xét vết thương và bảo Trần Tự Cường cởi áo định cầm máu cho thím Lưu, thím Lưu giơ tay nắm lấy tay Trần Tự Cường. Lắc đầu với Trần Tự Cường, sau đó khó nhọc ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Tôi do dự một chút, vẫn đi đến trước mặt thím Lưu.
Bà ta bị thương rất nặng, hô hấp đã vô cùng khó khăn rồi. Sau khi tôi đi tới, bà ta khó nhọc mở miệng: “Chiếu Viễn, nếu cậu đã giải khai bí mật của sấm ngôn, thì nên biết chuyện bọn họ muốn làm hoang đường đến mức nào. Rời khỏi thôn Lạc Phượng đi, đi càng xa càng tốt. Nếu không bọn họ sẽ không tha cho cậu đâu.”
Thím Lưu liếc nhìn ba vị lão gia tử, mắt đầy hận ý.
Thu hồi ánh mắt, bà ta giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Trần Tự Cường: “Đứa trẻ đáng thương, là mẹ có lỗi với con!”
Nói xong, đôi mắt thím Lưu từ từ nhắm lại, tay vô lực buông thõng xuống, hiện trường chỉ còn tiếng khóc bi thương của Trần Tự Cường.
Do mấy vị lão gia tử liên thủ giết sư phụ tôi, Mộ Dung Khiết muốn đưa họ về trấn trên điều tra, tối hôm đó cô ấy không cho ba vị lão gia tử còn lại về nhà, bắt họ ở lại ủy ban thôn, đồng thời bảo hai viên cảnh sát béo gầy trông coi.
Tôi trở về nhà, tâm trạng lại chẳng vui vẻ gì.
Lời nói trước khi chết của thím Lưu khiến tôi trằn trọc khó ngủ!
Nếu mấy vị lão gia tử giết sư phụ chỉ là không muốn bí mật của thôn Lạc Phượng truyền ra ngoài. Vậy tại sao còn phải lột da ông ấy?
Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, tôi dậy rửa mặt qua loa một chút, liền muốn đến ủy ban thôn tìm ba vị lão gia tử.
Nhưng vừa đi đến cửa, liền thấy Mộ Dung Khiết từ xa vội vội vàng vàng chạy tới.
Cảm thấy không ổn, cô ấy vừa tới tôi liền giành hỏi trước: “Xảy ra chuyện gì rồi?”
Mộ Dung Khiết ấp a ấp úng mở miệng: “Ba vị lão gia tử đó tự sát rồi!”
“Cái gì?” Đầu tôi nổ tung, lập tức nhấc chân muốn chạy đến ủy ban thôn.
Nhưng lại bị Mộ Dung Khiết kéo lại: “Đúng là tự sát.”
Vừa nói, cô ấy vừa từ túi quần lấy ra một xấp giấy: “Lúc sớm, Viên lão gia tử tìm tôi xin ít giấy bút, viết vài thứ lên đó xong liền lấy ra một cái lọ, ba người mỗi người uống một ngụm. Đợi tôi phản ứng lại, bọn họ đã chết rồi.”
Mộ Dung Khiết đưa giấy cho tôi, có lẽ cảm thấy hổ thẹn, cô ấy không dám nhìn tôi, chỉ cúi đầu nói: “Trước khi chết Viên lão gia tử bảo tôi đưa cho cậu, nội dung trên giấy tôi chưa xem.”
Tôi đau đầu, theo cái chết của ba vị lão gia tử, bí ẩn tại sao sư phụ tôi bị lột da dường như vĩnh viễn không cách nào giải khai được nữa.
Tim cũng đau, ba vị lão gia tử đã đến tuổi mạo điệt (80-90 tuổi), dù từng phạm sai lầm lớn, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy quả thực khiến người ta cảm khái.
Tôi mở tờ giấy ra.
Trên giấy viết chỉ là nội dung Viên lão gia tử đại diện cho mấy vị lão gia tử khác nhận lỗi, sám hối với tôi. Điều tôi quan tâm nhất, về việc tại sao họ lại lột da sư phụ tôi thì không nhắc tới một chữ.
Điều này khiến tôi có chút thất vọng.
Ngoài ra, câu cuối cùng trên giấy lại khiến tôi cảm thấy vô cùng nực cười.
“Ngàn năm mưu tính, sắp sửa thành công. Chiếu Viễn, nếu thời khắc đến, xin hãy hoàn thành di nguyện mà chúng ta đã truyền thừa ngàn năm nay. Tại đây bái tạ!”
“Hừ!” Nhìn câu cuối cùng này, tôi không nhịn được lạnh lùng hừ một tiếng, “Niết bàn phi thăng, trên đời này làm gì có chuyện đó?”
Nhíu mày, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Bầu trời đã bắt đầu sáng, nghĩ ngợi một chút, tôi đổi hướng, xoay người chạy về phía sau núi.
Mộ Dung Khiết có lẽ sợ tôi xảy ra chuyện, lẳng lặng đi theo sau tôi.
Để kịp giờ, tôi dùng hết sức chạy, vài phút sau đã lên đến núi.
Từ xa chăm chú nhìn cây đa cổ thụ sau núi, khi tìm đúng góc độ để cây đa trong mắt tôi biến thành hình đầu dê, tôi nhận chuẩn một cành cây nằm ngay chính giữa ‘đầu dê’.
Tiếp đó, tôi chạy đến dưới gốc cây đa và trèo lên cành cây tôi đã nhận chuẩn trước đó. Vịn vào thân cây, đứng thẳng tắp, mặc cho ánh nắng mặt trời đang từ từ lên cao chiếu vào người, tôi thì nhìn cái bóng của mình trên mặt đất bị kéo càng lúc càng dài.
Nhật minh đương không thực ra không phải chỉ cảnh quan tự nhiên nhật nguyệt đồng huy, mà là chỉ chữ ‘Chiếu’, cũng chính là tôi!
Nhược quán nhi lập, đây là câu đơn giản nhất trong bốn câu sấm ngôn, Nhược quán chính là ý nghĩa trên mặt chữ — hai mươi tuổi.
Dương thủ long ảnh (Đầu dê bóng rồng), đây là câu phức tạp nhất, nhưng lúc trưởng thôn hạ táng, lời của pháp sư đã giúp tôi hiểu ra. Thật ra cái gọi là ‘rồng’ là chỉ giờ giấc — giờ Thìn.
Ý nghĩa thực sự của ba câu sấm ngôn đầu, là nói muốn tôi vào năm hai mươi tuổi, vào giờ Thìn đứng ở chỗ ‘đầu dê’, vị trí cái bóng chiếu xuống chính là vật mà bốn câu sấm ngôn này chỉ dẫn.
Đương nhiên, đến giờ phút này đây vẫn chỉ là suy đoán của tôi mà thôi.
Tuy nhiên khi giờ Thìn đến, cái bóng của tôi và cái bóng của cành cây dưới chân trong ánh tà dương hợp làm một, tôi biết suy đoán của mình đúng rồi.
Tôi thấy, điểm cao nhất của phần đầu cái bóng vừa vặn chạm vào một tảng đá cực kỳ khác thường trên mặt đất.