Ma Y Thần Thám

Chương 9: Mùi Thảo Dược Kỳ Lạ, Thử Nghiệm Máu Trong Đêm

Chương 9: Mùi Thảo Dược Kỳ Lạ, Thử Nghiệm Máu Trong Đêm
“Tra!” Mộ Dung Khiết mím môi, qua hồi lâu mới hỏi tôi: “Bây giờ ba vụ án đều giống như quỷ quái làm, hiện trường vụ án mạng của trưởng thôn và góa phụ nhà họ Lý lại đều vô cùng sạch sẽ, thậm chí ngay cả vết máu cũng không có, một chút manh mối cũng không tìm thấy, tra kiểu gì a?”
“Manh mối, thì thật sự không thể nói là không có!” Tôi nghĩ nghĩ, quyết định nói cho cô ấy biết những điểm bất thường đã phát hiện.
“Người chết đầu tiên trước khi chết đã trải qua chuyện nam nữ? Trong da người còn phát hiện tinh thể nhỏ màu trắng không rõ tên?”
“Cậu còn ngửi thấy mùi vị cổ quái?”
Nghe tôi nói xong, sắc mặt Mộ Dung Khiết cuối cùng cũng dễ nhìn hơn một chút: “Nếu có thể lấy được những tinh thể nhỏ kia, tôi có thể mang lên thành phố, nhờ người xét nghiệm một chút.”
“Cứ làm như vậy đi!” Mộ Dung Khiết đập bàn một cái, đứng dậy, “Cậu nói có mùi lạ, vậy cậu đi đến hiện trường xem lại lần nữa. Tôi đến nhà người chết đầu tiên, xem có thể lấy được tinh thể cậu nói hay không.”
Mộ Dung Khiết làm việc dứt khoát nhanh gọn, nói xong liền bắt đầu hành động.
Cô ấy đi đến nhà thím Lưu, tôi thì ở lại ủy ban thôn, đến căn phòng trưởng thôn chết.
Thi thể tuy đã chuyển đi rồi, nhưng mùi máu tanh vẫn vô cùng nồng nặc.
Tôi nhắm hai mắt lại, dùng sức hít một hơi.
Vẫn có thể ngửi thấy mùi vị kia.
Hít hít mũi, tôi cẩn thận phân biệt.
Ngửi một hồi lâu, cuối cùng cũng làm rõ mùi vị này tỏa ra từ đâu rồi.
Là cái tủ trước đó đựng xác trưởng thôn!
Tôi đi đến trước tủ, do dự một lát rồi vẫn kéo cái tủ ra.
Không gian cái tủ này chật hẹp, theo lý mà nói trải qua thời gian dài như vậy, máu trong tủ chắc chắn đã bắt đầu bốc mùi hôi thối.
Nhưng khi tủ mở ra, tôi lại giật mình.
Vết máu bên trong đã đông lại biến đen, nhưng mùi vị tỏa ra lại tanh mà không thối.
Đương nhiên, cái mùi cổ quái kia, cũng lẫn ở trong đó.
Tôi cố nén khó chịu, ghé đầu vào trong tủ, liều mạng hít một hơi.
Tuy mùi máu tanh nồng nặc khiến tôi chóng mặt, nhưng cuối cùng cũng làm rõ mùi vị kia là gì rồi.
Là mùi thảo dược!
“Quả nhiên, là vì bị hạ thuốc, cho nên lúc bị lột da mới không lên tiếng.”
Tôi vừa nói, vừa vươn ngón út, khều nhẹ lên vết máu trên vách tủ, để một mẩu máu đông đen nhỏ lưu lại trong móng tay tôi.
Tuy phát hiện trong máu có thảo dược, nhưng chỉ dựa vào lời nói chắc chắn không thể khiến người ta tin phục, còn phải làm ra chút gì đó.
Đóng cửa tủ lại, lại nhìn quanh bốn phía.
Trước khi thi thể trưởng thôn từ trong tủ rơi ra, trên mặt đất không có vết máu.
Cho dù hung thủ thực sự có thể khiến trưởng thôn lúc bị lột da không kêu thảm thiết, nhưng hắn làm thế nào trong thời gian ngắn như vậy, dọn dẹp sạch sẽ hiện trường?
Hắn lại làm thế nào rời đi sau khi giết người.
Muốn rời đi, chỉ có thể đi cửa chính.
Muốn trèo cửa sổ rời đi, căn bản không làm được.
Cửa sổ thời đại đó, đặc biệt là ở nơi công cộng thế này, trong khung cửa sổ đều có song sắt dựng đứng chắn ngang.
Đừng nói là để người lớn trèo, ngay cả cánh tay đứa trẻ mười mấy tuổi cũng không qua lọt.
Tôi vừa nghĩ, vừa đi đến bên cạnh cửa sổ duy nhất của căn phòng này.
Vươn tay dùng sức giật giật từng thanh song sắt, đều không giật được.
Xác định hung thủ không thể nào rời đi từ nơi này.
Lại nhìn quanh phòng một vòng, không tìm thấy manh mối nào khác nữa.
Xoay người rời đi định về nhà, xem có thể tìm thấy chút gì từ trong máu hay không.
“Hả?” Nhưng khi tôi chuẩn bị đóng cửa rời đi, lại nhìn thấy một điểm rất không bình thường.
Nhìn thấy bộ phận cửa hướng vào trong, đại khái ở vị trí ngang cằm, có một sợi lông tóc.
Đen pha xám, hơi dài.
Tôi nhẹ nhàng khều sợi lông tóc xuống, quan sát kỹ một lúc liền đưa ra kết luận.
Là một sợi tóc, là rụng cả sợi, cho nên có chân tóc.
Nhưng phần chân tóc đã khô quắt, chứng tỏ sợi tóc này rụng khỏi người chủ nhân, ít nhất đã qua vài tiếng đồng hồ rồi.
Lúc nhìn thấy sợi tóc này, còn tưởng đây có thể là do hung thủ để lại.
Bây giờ xem ra, thời gian không khớp.
Tôi bản năng muốn vẩy tay vứt sợi tóc đi, nhưng không biết thế nào, cuối cùng vẫn giữ lại, kẹp trong kẽ móng tay.
Sau đó, tôi chào hỏi bảo vệ ủy ban thôn một tiếng, cùng mang về nhà.
Sau khi về nhà, trước tiên dùng giấy gói kỹ sợi tóc kia, bỏ vào ngăn kéo tủ đầu giường.
Ngay sau đó, chạy xuống bếp lấy ít giấm, rót nửa cốc.
Tiếp đó, lấy ra một bình rượu gạo tự ủ, cũng rót một ít.
Lại nhón một nhúm tro từ dưới đất, bỏ vào trong cốc.
Vẫn chưa xong, lại lấy ít rau xanh, lần lượt vắt ra một ít nước, hợp lại với nhau rồi nhỏ một giọt vào trong cốc.
Làm xong tất cả những thứ này, đợi tạp chất trong cốc lắng xuống, mới khều vết máu dưới móng tay ra.
Cẩn thận từng li từng tí bỏ vào trong cốc, liền không chớp mắt quan sát sự thay đổi của vết máu.
Vết máu khô cạn sau khi vào trong cốc, nhanh chóng tan ra, máu cũng từ từ chuyển từ màu đen vốn có sang màu đỏ tươi.
“Hả?” Nhìn thấy máu lại biến đỏ, tôi trầm ngâm một tiếng.
Nhưng tịnh không làm gì, mà tiếp tục quan sát.
Khoảng hơn hai phút, máu hoàn toàn tan vào trong chất lỏng tôi điều chế ra, cái gì cũng không nhìn thấy nữa.
“Kỳ lạ, không nên a!” Tôi không tự chủ được lẩm bẩm.
“Cái gì kỳ lạ!” Một tiếng hô nhẹ đột nhiên truyền đến bên tai tôi.
Tinh thần tôi quá tập trung, bị tiếng hô nhẹ này làm cho giật mình.
Quay đầu nhìn lại, mới phát hiện là Mộ Dung Khiết.
“Sao cô lại đến đây?” Tôi mở miệng hỏi.
“Bảo vệ ủy ban thôn nói cậu về rồi, tôi đương nhiên đến đây tìm cậu rồi.” Mộ Dung Khiết lườm tôi một cái, sau đó lại hỏi: “Rốt cuộc cái gì kỳ lạ?”
Tôi bình ổn lại cảm xúc của mình, chỉ chỉ cái cốc: “Tôi ngửi thấy trong máu trưởng thôn có mùi thảo dược, nhưng mang về tướng một cái, phát hiện chẳng có gì không bình thường cả.”
“Trong máu có mùi thảo dược? Chuyện này sao có thể? Thuốc không phải uống vào bụng, sau đó bị tiêu hóa sao?” Mộ Dung Khiết vẻ mặt khó hiểu.
Tôi lắc đầu: “Trong Đông y nói, thuốc bắc vào bụng, cảm thấy dược khí hành tẩu trong cơ thể, mới là thuốc phát huy tác dụng. Thảo dược tuy không tác dụng lên máu, nhưng sẽ ảnh hưởng đến máu. Đặc biệt là một số thảo dược có dược tính mang độc, thậm chí sẽ khiến máu hiện ra biểu hiện trúng độc.”
“Thứ tôi điều chế, chính là chuyên dùng để xem tướng máu có phải chịu ảnh hưởng của thuốc hay không, từ đó giúp tôi suy đoán người được xem tướng có phải bị tiểu nhân hạ độc hay không.”
“Nhưng máu của trưởng thôn rất bình thường, đừng nói là có triệu chứng trúng độc, ngay cả một chút hiện tượng chịu ảnh hưởng của thuốc cũng không có.” Tôi theo bản năng hít hít mũi, “Nhưng tôi rõ ràng ngửi thấy mùi thảo dược.”
“Không được, tôi phải thử lại!” Tôi có chút không cam lòng, chỉ cần tôi thành công, ít nhất có thể giải thích tại sao trưởng thôn lúc bị lột da không kêu thảm thiết.
“Tôi đi ủy ban thôn một chuyến nữa, Mộ Dung Khiết, cô giúp tôi lấy chút máu của thím Lý tới đây, tôi lại thử kỹ xem sao!”
Vừa nhấc chân, Mộ Dung Khiết lại kéo tôi lại: “Cậu đợi đã, thằng con trai ngốc của người chết đầu tiên sống chết không cho chạm vào da người, hôm nay làm pháp sự xong là chôn rồi. Cậu giúp tôi nghĩ cách trước đã!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất