Ma Y Thế Gia

Chương 12:

Chương 12:
Tiếng khóc hài nhi
Nhị Não Đại nhìn bố tôi, rồi hỏi một câu bằng vẻ rất yếu ớt: “Liệu bệnh của anh trai tôi còn có thể chữa được không?”
Bố tôi vẫn còn chưa trả lời thì Lão Khuất Đầu lại nói bằng một giọng âm u: “Chữa ư? Ai có thể chữa cho ta? Ai dám chữa cho ta? Ta sẽ làm cho các ngươi lần lượt chết không tử tế! Ha, ha, ha, ha!…”
Bố tôi nói với Nhị Não Đại: “Ra ngoài nói chuyện.”
Ra đến sân, bố tôi liền nói: “Tình hình không ổn đâu.”
Nhị Não Đại lo lắng: “Chuyện như thế nào?”
Chú Hai nói: “Theo lẽ thường mà nói, một người nếu như không tin quỷ thần, khi bị bệnh tâm thần thì sẽ không biết giả làm ma làm quỷ. Anh cũng nói rằng anh trai anh hoàn toàn không tin chuyện mê tín, nhưng bây giờ lại nói mình là Hà Thiên Minh, nên đây không đơn giản là bệnh tâm thần đâu.”
Tôi gật đầu, những lời chú Hai nói rất có lý, theo thường thức y học, những người không tin quỷ thần thì cho dù mắc bệnh tâm thần cũng sẽ rất khó giả làm ma quỷ, còn Lão Khuất Đầu này lại tin chắc rằng mình là lão đại địa chủ đã chết mấy chục năm trước thì vấn đề lớn rồi.
Chú Hai nói tiếp: “Tôi thấy cũng không chỉ là chuyện nhà cửa, ngôi nhà này dù có xây dở đến mấy, thì nhiều nhất cũng đã sửa hai, ba chục năm, âm khí làm sao có thể tích tụ nghiêm trọng như vậy, khiến người ta bệnh trọng, lại còn khiến ba người đều chết nữa?”
Chú Hai nói xong, đột nhiên tôi nảy ra một nghi vấn, tôi hỏi Nhị Não Đại: “Không đúng, nếu Lão Khuất Đầu và hai người con trai của ông ta đều sống trong ngôi nhà này, thì tại sao Lão Khuất Đầu lại mắc bệnh sau?”
Chú Hai nói: “Điều này rất đơn giản, người mắc bệnh đầu tiên là con trai út của Lão Khuất Đầu, vì tuổi của cậu ta ít nhất, dương khí yếu nhất, sức chống đỡ kém nhất, nên dễ dàng bị xâm hại nhất. Do con trai út của ông ta chết một cách không bình thường nên oán khí sau khi chết sẽ tích tụ theo cấp số nhân, âm khí của ngôi nhà này càng tăng cường, thế là con trai lớn của ông ta tiếp tục bị xâm hại. Còn Lão Khuất Đầu hồi còn trẻ khỏe dương khí rất mạnh, vẫn còn chống đỡ được, nhưng bây giờ đã gần 50 tuổi rồi, ngôi nhà này đã có hai người chết bất thường nên ông ta cũng theo đó mà bất ổn.”
Nhị Não Đại nói: “Anh trai tôi cũng thường xuyên đi làm ở bên ngoài, thời gian ở nhà rất ít, có thể đây cũng là nguyên nhân.”
Tôi thầm nghĩ: “Giải thích như vậy thì mới coi là khả dĩ.” Chú Hai nói: “Vấn đề này bây giờ không còn quan trọng nữa, vấn đề cấp bách lúc này là dỡ cái cổng kia xuống làm lại.”
Bố tôi nói: “Tìm nguồn gốc của âm khí.”
Chú Hai tôi lập tức gật đầu: “Đúng! Còn phải tìm nguồn gốc của âm khí, oán khí nữa!”
Nhị Não Đại nói với vẻ nhăn nhó: “Nguồn gốc của âm khí, oán khí? Tìm như thế nào?”
Bố tôi đáp: “Hà Thiên Minh.”
Chú Hai nói: “Đúng! Nguồn gốc của âm khí có lẽ ở chỗ mai táng Hà Thiên Minh, tìm được chỗ đó thì coi như tìm thấy nguồn gốc của âm khí, oán khí.”
Tôi nghe một lúc, đột nhiên cười và nói: “Bố, chẳng phải bố không tin điều đó sao?”
Bố tôi đáp với vẻ mặt không thay đổi: “Đối với những chỗ bất thường thì phải dùng cách bất thường.”
Chú Hai nói: “Thà là tin rằng có chứ không thể tin rằng không. Anh Nhị Não Đại, anh có biết mộ của Hà Thiên Minh ở đâu không?”
Hà Thiên Minh bị giải phóng quân xử bắn hồi Giải phóng, sau khi bị xử thì được dân làng kéo lên núi và chôn đại ở một chỗ, chứ không có mộ đàng hoàng, muốn tìm sẽ gặp không ít khó khăn.
Thím Hà phải về trông nom bọn trẻ, còn chúng tôi tìm hết cả một buổi chiều suốt từ phía đông sang tây, từ nam sang bắc của thôn theo sự chỉ dẫn của Nhị Não Đại, kết quả chẳng phát hiện được gì.
Ngọn núi ở đây có tên là Kim Kê Lãnh, thuộc hệ núi Sùng Sơn, Kỳ Sơn, là phần còn lại của núi Phục Ngưu. Đỉnh núi không phải là rất cao, nghe Nhị Não Đại nói, điểm cao nhất so với mặt nước biển ở đây cũng chỉ hơn 1.200 mét. Tuy không cao, nhưng lại kéo dài và rộng, diện tích tới hơn 40 cây số, hơn nữa cây cối rậm rạp, nhất là cây phong, hễ đến tháng 10, lá đỏ khắp nơi, vì thế mà người ta còn gọi là “Tái Hương Sơn”. Chưa nói đến chuyện thảm thực vật phủ dày, địa chất địa mạo nơi này cũng rất phức tạp, có rất nhiều nơi bị cỏ khô và cành cây bao phủ, người thường không đi được, tất nhiên Nhị Não Đại cũng không thể nào đi được.
Chúng tôi lên núi đi một vòng, những nơi chưa đi đến được rất xa, vì Nhị Não Đại nói ông ấy không thông thuộc lắm, nghe nói bên trong núi có rất nhiều lối rẽ, địa mạo phức tạp, đi vào sâu rất dễ lạc.
Trước đây tôi chưa từng lên núi, mặc dù thể lực khá tốt nhưng cũng không khỏi cảm thấy mệt muốn đứt hơi. Chú Hai cũng gần như vậy, hơi thở còn dồn dập hơn tôi. Nhị Não Đại tuy là người quen đi đường núi, nhưng đi một vòng hết lên rồi xuống, vì thế cũng rất mệt. Chỉ có bố tôi là như không có chuyện gì, hơi thở vẫn rất bình thường.
Lúc trên đường về lại nhà Nhị Não Đại, Nhị Não Đại nói: “Ngày mai gọi thêm Cửu Thúc trong làng đi cùng, ông ấy thuộc ngọn núi này hơn tôi nhiều, biết đâu ông ấy sẽ tìm thấy mộ của Hà Thiên Minh.”
Buổi tối, chúng tôi ăn cơm và ngủ lại nhà của Nhị Não Đại, định đợi đến hôm sau sẽ tiếp tục lên núi.
Nhị Não Đại có một cậu con trai nhỏ chưa đầy ba tuổi, tên gọi ở nhà là Tiểu Bảo, tuy bé nhưng nói năng rất linh lợi. Lúc ăn cơm, tôi cứ trêu đùa với cậu bé, khiến cậu bé cười khanh khách.
Ăn cơm xong, Tiểu Bảo chạy vào trong nhà chơi, chúng tôi ngồi nói chuyện ở phòng khách, thế rồi đột nhiên nghe thấy Tiểu Bảo khóc tướng lên không hiểu vì sao.
Nhị Não Đại và thím Hà Nhị vội chạy vào xem sao, tôi cũng đi theo vào, thì thấy Tiểu Bảo đang ôm chân giường khóc rất dữ.
Tôi bế cậu bé lên, nói: “Sao lại khóc thế, Tiểu Bảo?”
Tiểu Bảo chỉ vào góc tường phía sau cánh cửa nói: “Ở kia có người!” Sau cửa có người?
Tôi nhìn vào đó thì chẳng thấy gì, mà chỉ là một góc tường trống không.
Tôi cười, nói: “Bé thế này mà đã biết nói dối rồi à? Làm gì có người, nếu còn nói dối nữa là đánh mông đấy nhé!”
Tiểu Bảo đỏ bừng mặt và cổ, cãi lại: “Vừa nãy có người mà, người đội mũ ấy, ông ấy cứ trừng mắt với em, trông dữ lắm! Mọi người vào, thế là ông ấy bỏ đi rồi.”
Tôi thấy vui vui, đứa bé này nói cứ như thật, tôi bèn hỏi: “Vậy, ông ấy đi từ đâu?”
Tiểu Bảo chỉ vào tường nói: “Đi từ trên tường.”
Tôi cười to, cậu bé này thật khéo tưởng tượng.
Nhị Não Đại bước tới đón lấy Tiểu Bảo và phát vào mông nó, nói: “Nếu con còn nói linh tinh nữa là bố vứt con đi đấy, không cho con về nhà nữa đâu!”
Thím Hà giận dữ: “Sao anh lại đánh nó, chắc là nó sợ quá đấy mà!”
Nhị Não Đại nói: “Sợ cái đếch gì! Trong nhà làm gì có ai? Nếu có thì chắc chỉ có ma!”
Nhị Não Đại nói xong câu này, vội chậc chậc rồi nhổ một bãi nước bọt và lẩm bẩm: “Câu nói vừa rồi bỏ đi! Câu nói vừa rồi bỏ đi!…” Tôi lại cười, thím Hà bế Tiểu Bảo đi ra ngoài, ngồi xuống đại sảnh nói chuyện.
Chúng tôi vừa ngồi xuống đại sảnh nói chuyện chừng 15 phút thì lại nghe thấy tiếng Tiểu Bảo khóc.
Tôi quay lại nhìn, không biết Tiểu Bảo lại chạy vào trong nhà từ lúc nào. Thím Hà lại chạy vội vào xem, tôi lại đi theo vào, thì thấy Tiểu Bảo khóc ầm ĩ, tay chỉ vào góc tường: “Người ấy vừa rồi vẫn còn ở đây, ông ấy nói không được dỡ nhà, nếu dỡ nhà thì sẽ bắt con đi! Con sợ!” Tôi và mọi người đều sững người.
Tôi lại nhìn vào góc tường đó, rõ ràng là chẳng có ai.
Đến lúc này, tôi không nén được nghĩ ngay tới chuyện ma quái: Lẽ nào đó là ma? Hơn nữa, đó là hồn ma của Hà Thiên Minh, ông ta về đe dọa chúng tôi, không cho chúng tôi dỡ cái cổng đó?
Tôi giật mình, sau đó vội nhìn bố tôi một cái, bố tôi và chú Hai đang đưa mắt nhìn nhau.
Tiểu Bảo vẫn cứ khóc, thím Hà lo lắng dỗ dành nó, tuy nhiên chẳng có tác dụng gì, có vẻ lần này Tiểu Bảo đã sợ quá nên mất cả hon vía.
Chú Hai nói: “Bế cháu ra ngoài xem thế nào.”
Thím Hà bế Tiểu Bảo ra ngoài, chúng tôi cũng bước ra theo, nhưng Tiểu Bảo vẫn cứ khóc, dù thím Hà có dỗ thế nào cũng không được, Tiểu Bảo cứ vừa khóc vừa nói có một ông béo đội mũ muốn bắt nó đi.
Thím Hà kêu lên rầm rĩ: “Trời ơi, không biết kiếp trước tôi đã gây ra nghiệp gì mà lấy phải người của nhà này! Một chút phúc đức cũng không có, lại còn suốt ngày nơm nớp nữa! Anh nói xem, bố anh để lại nhà cho anh trai anh, liên quan gì đến chúng ta mà anh cứ phải lo lắng? Nếu anh cứ nhất quyết dỡ cái cổng đó xuống, chẳng may mà Tiểu Bảo có chuyện gì, thì tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
Nhị Não Đại lúc này hẳn tâm trí rất rối ren, nên cất tiếng chửi: “Đồ đàn bà vô tích sự, đêm hôm kêu gào, nói chuyện không hay gì đấy!”
Nghe Nhị Não Đại chửi vậy, tôi chợt nhớ đến một câu: “Tự xuất tự phá la, chỉ vu quan đào, trung không nhi thanh tào, âm đại nhi vận loạn, thị vi phá âm; phá âm xuất vu thành nhân, nãi tà nhiễu chi hung triệu; phá âm xuất vu anh ấu, nãi tụy kinh chi anh khốc, cái anh ấu nhi tam tuế chi tiền, tiểu thiên nhãn vị thất, cố khả kiến thường nhân bất năng kiến chi vật!” Nghĩa là: Âm thanh phát ra giống như tiếng la rách, rỗng, to và rối loạn thì gọi là âm phá. Âm phá ở người lớn là dấu hiệu của điều dữ bị chuyện thị phi quấy nhiễu; âm phá ở trẻ nhỏ thì là anh khốc (tiếng khóc của hài nhi) kinh sợ ma quỷ, khi trẻ dưới ba tuổi, thóp vẫn còn chưa kín, vì thế có thể thấy được những thứ mà người thường không thấy!”
Đây chính là câu miêu tả về “âm phá”trong 12 âm luật được miêu tả trong chương Tướng Âm, thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”. Tiếng khóc của Tiểu Bảo lúc này và dấu hiệu của “âm phá” không có gì khác nhau.
Đây chính là “anh khốc” ư? Tôi thầm nghĩ trong bụng.
Thực ra, cái gọi là “anh khốc” rất thường thấy trong cuộc sống hiện thực, nói một cách đơn giản, trẻ nhỏ còn ít tuổi, nhất là trẻ dưới ba tuổi thường hay khóc mãi không rõ nguyên cớ, không phải vì đói, không phải vì khát, cũng chẳng phải vì buồn đại tiểu tiện, nhưng dỗ thế nào cũng không được. Điều này trong Ma Y đạo được giải thích rằng trẻ dưới ba tuổi, xương ở thóp (còn được gọi là “nắp hô hấp”; trong Ma Y Đạo gọi là “Tiểu Thiên Nhãn”) vẫn chưa kín nên phập phồng theo nhịp thở. Tiểu thiên nhãn không phải là mắt thật, không nhìn thấy đồ vật, nhưng nó là nơi giải phóng dương khí, có thể cảm nhận những thứ người thường không nhìn thấy một cách rất nhạy cảm, mà hiệu quả được hình thành từ những thứ Tiểu thiên nhãn cảm nhận thấy trong đầu óc non nớt của trẻ không có gì khác biệt với hiệu quả của những thứ mà trẻ nhìn thấy bằng mắt, nó rất trực quan, rất lập thể, rất chân thực. Trẻ nhìn thấy những thứ đáng sợ đó, nên hoảng loạn và khóc mãi không thôi.
Cho dù cách nói này có đúng hay không, thì sau khi trẻ chào đời không lâu thường khó chấp nhận các loại kích thích từ thế giới bên ngoài như hình ảnh, tiếng ồn, máy móc, tòa nhà lớn…, trẻ sẽ từ chối những thứ mà trẻ thấy rằng kỳ quái, khó hiểu, sẽ lấy tiếng khóc để bày tỏ sự không vừa lòng. Vì vậy mà trẻ nên được sống trong một môi trường tự nhiên và hài hòa là tốt nhất.
Tôi vừa nghĩ đến anh khốc thì lại nghe thấy chú Hai hỏi bố tôi: “Anh Cả, anh thấy có giống với…”
Bố tôi tiếp lời: “Anh khốc?”
Thím Hà Nhị vừa nghe thấy thế vội hỏi: “Cái gì là ‘anh khốc’?” Chú Hai bèn giảng giải cho thím hiểu một chút về anh khốc’.
Nhị Não Đại nuốt một cục nước bọt, nói: “Ý anh nói là Tiểu Bảo nhìn thấy thứ đó?”
Chú Hai gãi đầu, nói: “Tôi nhớ rằng bố tôi nói là trẻ khóc vì cái gì thì là nhìn thấy cái đó…” Chú Hai gãi tới mức cả đầu rối bù lên, tuy nhiên vẫn chưa nói được ra điểm chính yếu nhất. Tôi thấy vậy bèn tiếp lời: “Là hồn ma.”
Chú Hai vỗ đùi kêu lớn: “Đúng, đúng đúng! Chính là hồn ma, nên mới có ‘’anh khốc!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất