Chương 13:
Đóng đè ác mộng
Cái gọi là bóng đè là một cơn ác mộng mơ thấy tà ma! Đời người, dù đàn ông, đàn bà, dù già, dù trẻ, trong suốt cuộc đời nhất định sẽ có rất nhiều lần mơ, tuy nhiên giấc mơ có lành có dữ, có những giấc mơ khiến người ta sợ hết hồn. Ma Y Đạo cho rằng, sở dĩ người ta có ác mộng, đó là vì bị hồn ma quấy nhiễu. Cho nên, bóng đè là một kiểu ác mộng gặp tà ma và bị nó bám riết.
Ác mộng gặp ma đều có tác dụng đến tất cả mọi người, có điều chỉ người có “tiểu thiên nhãn” mới có thể nhìn thấy, còn người đã mất “tiểu thiên nhãn” thì không nhìn thấy mà thôi. Cũng chính vì vậy mà Ma Y Đạo quy nguyên nhân trẻ khóc là vì trẻ đã nhìn thấy hồn ma qua tiểu thiên nhãn.
Tôi giải thích cho vợ chồng Nhị Não Đại thế nào là bóng đè xong, thím Hà Nhị nói bằng giọng run rẩy: “Ý cậu muốn nói là nhà tôi có ma thật à? Tại sao chúng tôi không biết chút gì nhỉ?”
Chú Hai nói: “Mấy người lớn chúng ta tập trung một chỗ, người đông khí vượng nên làm gì có chuyện gì. Chị không nghe Tiểu Bảo nói à, hễ chúng ta vào thì người đó lại bỏ đi vào tường sao? Như vậy, chỉ là dọa trẻ con thôi. Huống chi, cứ cho là có ma thật, thì chúng ta không có tiểu thiên nhãn, cũng chẳng nhìn thấy cái gì.”
Nhị Não Đại hỏi chú Hai: “Vậy có cách nào làm Tiểu Bảo thôi khóc không? Chứ khóc thế này cả đêm thì đến chết mất!”
Chú Hai nói: “Xem ra Tiểu Bảo rất sợ. Có thể chữa được, theo bố tôi thì chỉ cần một mẹo nhỏ. Có điều, tôi không giỏi như bố tôi nên tôi không biết, anh hỏi anh trai tôi xem!”
Bố tôi cũng lắc đầu: “Tôi cũng không biết.”
Nhị Não Đại thấy đến cả bố tôi cũng không biết cách làm cho Tiểu Bảo thôi khóc, nên trong chốc lát cuống lên. Thím Hà Nhị thấy vậy cũng khóc ầm lên và cứ luôn mồm oán trách, nói vì hôm nay chúng tôi đến giết chết bạch xà, bạch xà đã trả thù, ngày mai nếu mà dỡ cổng thì Hà Thiên Minh sẽ về báo thù, cả nhà chỉ còn nước chờ chết.”
Tôi thì đang nghĩ, cách chữa để trẻ thôi khóc trong thiên Tà của “Nghĩa Sơn Công Lục” cũng có, chỉ có điều có dám thử hay không thôi.
Chú Hai thấy thím Hà Nhị khóc lóc rầm rĩ, bèn nói: “Chị cứ cuồng lên thế làm gì, bây giờ anh tôi chưa biết, nhưng lát nữa sẽ biết.” Mọi người nghe thế đều đưa mắt nhìn chú Hai, không biết ý chú muốn nói là gì.
Chú Hai thấy mọi người đều chăm chú nhìn mình thì mỉm cười ngượng ngùng và nói với bố tôi: “anh Cả, lấy cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” ra xem một lúc thì chẳng phải sẽ biết ngay sao? Trong đó chắc chắn có cách hóa giải.”
Bố tôi đưa mắt nhìn tôi, nói: “Sách đâu?”
Tôi ngây người, giật thột một cái, sáng sớm nay vì mải nghĩ đến chuyện đi theo bố đến nhà họ Hà nên tôi chỉ kịp thay quần áo mà quên mang theo cuốn sách.
“Con, con không mang theo.” Tôi nhìn bố và mọi người cười ngượng ngập, nói: “Hôm nay vội quá, con quên không mang theo.” “Cái gì?” Chú Hai gần như nhảy lên. “Ôi, cháu trai của tôi! Hôm nay chú dám đến đây là vì dựa vào cuốn sách của tổ tiên, thế mà cháu lại quên nó!”
Tôi gãi đầu, nói: “Đúng là cháu quên thật.”
Nhị Não Đại cuống lên: “Vậy phải làm thế nào? Trong thôn cũng không có bác sỹ, phải lên thị trấn hoặc lên huyện, nhưng bây giờ không còn xe buýt.”
Tôi nhìn thấy Tiểu Bảo khóc đỏ lựng cả mặt, nói nhỏ nhẹ: “Mặc dù không mang sách, nhưng con vẫn nhớ cách chữa trẻ quấy khóc. Tuy nhiên không biết có tác dụng hay không”
Chú Hai trợn mắt: “Cháu nhớ thật à?”
Tôi gật đầu.
Nhị Não Đại tỏ ra không tin tưởng tôi, nên nhìn chăm chăm rồi hỏi: “Cậu biết chữa à?”
Thím Nhị Hà nói với vẻ cuống quýt: “Anh không cần biết là ai, cứ chữa trước đã rồi hãy hay! Ở đây chúng ta không có bác sỹ, bây giờ cũng đã muộn thế này rồi lại chẳng có xe, không lên thị trấn hay huyện được đâu. Cứ lần chần thì Tiểu Bảo đến chết mất!”
Bố tôi nói với vẻ bình thản: “Cứ thoải mái mà làm.”
Tôi hơi ngây người, trong lòng đã có chủ định, nếu đã nhìn sự việc theo tướng thuật, thì không cần phải gò ép nữa, nam tử hán đại trượng phu, nói được thì làm được!
Tôi hỏi thím Hà Nhị: “Trong nhà mình có sợi dây nhỏ màu đỏ không?”
Thím Hà Nhị đáp: “Có.”
Tôi nói: “Hãy lấy một sợi dây màu đỏ dài chừng 4, 5 tấc cùng với một chiếc kim nữa.”
Thím Hà Nhị đáp: “Vâng.” Rồi quay người đi vào trong nhà lấy.
Cầm sợ dây và cây kim xong, tôi cầm bàn tay trái của Tiểu Bảo lên, quấn vào đốt thứ hai của ngón trỏ cậu bé. Quấn xong, tôi lại bảo lấy ra một chai rượu, chấm đầu chiếc kim vào đó, coi như để khử trùng, sau đó châm một nhát vào bụng đốt ngón tay thứ nhất của ngón trỏ trên bàn tay Tiểu Bảo. Một giọt máu đỏ tươi từ đó chảy ra theo đầu ngón tay xuống sợi dây màu đỏ.
Đó là cách chữa anh khốc (trẻ quấy khóc) được ghi chép trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, cách này có tên là “Phọc hồng chi thuật.”
Làm xong, trong lòng tôi cũng không lấy gì làm chắc, nhưng vẫn giả bộ tự nhiên, nói: “Xong rồi, không sao nữa đâu. Một lát nữa Tiểu Bảo sẽ ổn thôi.”
Mọi người đều ngây ra nhìn tôi, sau đó thì nhìn sang Tiểu Bảo.
Thực ra, tôi cũng không dám chắc Tiểu Bảo có khỏi hay không, tôi chỉ làm theo cách trong sách mà thôi. Trước đây, tôi không tin với những gì ghi chép trong cuốn sách đó, sau này thì bán tín bán nghi, còn bây giờ tôi chỉ hy vọng “phọc hồng chi thuật” là phương pháp đáng tin cậy.
Không ngờ, tiếng khóc của Tiểu Bảo nhỏ dần, cuối cùng thì nín hẳn.
Bất giác tôi ngây người ra.
Chú Hai cũng trợn mắt há mồm, một hồi lâu sau mới nói: “Nguyên Phương, được đấy! Quả nhiên là có thiên phú, ông nội đã không nhầm về cháu.”
Vợ chồng Nhị Não Đại nói với vẻ mừng rỡ khôn cùng: “Anh bạn trẻ này coi như đã cứu sống cái mạng già của chúng tôi! Xin cảm ơn, cảm ơn!”
Tôi thở phào một cái, nói rất thật lòng: “Chỉ là may thôi, không cần cảm ơn đâu.”
Chuyện của Tiểu Bảo đã được giải quyết, nhưng trong lòng tôi thì lại rất bề bộn, tất nhiên đó không phải vì chuyện của Tiểu Bảo. Cậu bé đã ổn tất nhiên là tôi vui mừng, nhưng bỏ qua nhân tố Tiểu Bảo, chỉ nói riêng về “phục hồng chi thuật” nó cũng khiến lòng tôi không khỏi thấy băn khoăn.
Nếu như “phọc hồng chi thuật” không linh nghiệm thì tôi không có gì để nói, thậm chí trong lòng còn thấy yên tâm. Vì rằng, dù sao trong sâu thẳm lòng tôi, những thứ mê tín phong kiến như phép thuật trừ tà đuổi ma không linh nghiệm thì mới là hợp tình hợp lý, nhưng bây giờ vấn đề là nó đã linh nghiệm rồi!
Trước đây thì bán tín bán nghi, bây giờ đột nhiên lại tiến thêm một bước, thế giới quan trước đây của tôi đột nhiên không còn rõ ràng nữa. Câu hỏi, vậy thì trong cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” có bao nhiêu điều đáng tin và bao nhiêu điều không đáng tin khiến đầu tôi cứ căng ra.
Trong buổi tối mà tôi cứ suy nghĩ mông lung ấy, bố tôi, chú Hai và Nhị Não Đại đã lên xong kế hoạch cho ngày hôm sau, họ quyết định sáng hôm sau Nhị Não Đại sẽ đưa người đến dỡ cái cổng đó, thím Hà Nhị sẽ đến mời Hà Cửu Thúc. Chờ Hà Cửu Thúc đến, chúng tôi sẽ cùng ông đi lên núi tìm chỗ mai táng Hà Thiên Minh.
Đêm đã khuya, nhà của Nhị Não Đại không đủ chỗ ngủ, nên thím Hà Nhị đưa Tiểu Bảo sang ngủ nhờ nhà hàng xóm, tôi và Nhị Não Đại ngủ trên chiếc giường ở phòng ngủ chính, chú Hai và bố tôi ngủ ở một phòng ngủ khác.
Trong bữa cơm tối uống nhiều nước, nên nửa đêm tôi bị cơn buồn tiểu làm thức giấc, khoác vội chiếc áo lên người, tôi dò dẫm xuống giường. Đêm tối lờ mờ, tôi bỗng nhiên phát hiện ra Nhị Não Đại vốn nằm ngủ bên cạnh tôi giờ không thấy đâu nữa!
Không lẽ Nhị Não Đại cũng buồn đi tiểu?
Tôi bật đèn, bước ra ngoài đại sảnh ngó thì thấy cửa lớn ở phòng chính quả nhiên đang mở. Tôi bước ra sân, nhìn về phía nhà vệ sinh, chờ Nhị Não Đại bước ra. Chờ khoảng một phút, không thấy Nhị Não Đại bước ra, bên ngoài gió lạnh cứ ào tới, khiến tôi run lên cầm cập, cơn buồn tiểu lại càng dữ hơn, khiến tôi không nhịn được nữa đi về phía nhà vệ sinh.
Tôi đứng bên ngoài cửa, gọi với vào bên trong nhà vệ sinh: “Chú Hà, đã xong chưa?”
Không có tiếng trả lời.
Tôi lại hỏi lần nữa, vẫn không có tiếng ai đáp lại.
Tôi bước vào bên trong nhìn, bên trong không có ai.
Tôi thấy thực sự không hiểu, vậy thì Nhị Não Đại đi đâu nhỉ? Nửa đêm khuya khoắt mở cửa ra rồi đi?
Tôi lắc đầu, không nghĩ ngợi nhiều, tôi đang rất mót đi tiểu. Sau khi đi tiểu xong, tôi ra khỏi nhà vệ sinh, đang chuẩn bị bước vào trong nhà, tuy nhiên trước khi bước vào trong nhà tôi vô tình quay đầu lại nhìn bốn xung quanh một lượt, thế rồi dường như tôi nhìn thấy có một bóng người lướt qua sân.
Kể từ khi rèn luyện mắt có kết quả, tôi luôn rất tin vào đôi mắt của mình, chỉ cần là những vật có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ không nhìn nhầm! Tôi vội nhìn kỹ, quả nhiên lại thấy, và đó đúng là một bóng người.
Bức tường bao quanh sân nhà Nhị Não Đại không cao, thậm chí có thể nói không thể coi là tường bao sân, vì nó chỉ là những hàng gạch cao lưng chừng người, tường của nhà hàng xóm bên cạnh cũng như vậy.
Bóng người đó lúc này đứng sừng sững trên tường sân nhà hàng xóm.
Tôi nhìn từ xa, trong đêm tối nên không thấy rõ, thế là tôi lặng lẽ bước tới gần. Khi tôi đến gần thì sửng sốt nhận ra người đó là Nhị Não Đại!
Nhị Não Đại chỉ mặc một chiếc quần xà lỏn và đứng ở đó!
Tôi rùng mình, không lẽ Nhị Não Đại đã mộng du?
Tôi run lên, nghĩ đến những truyền thuyết có liên quan đến mộng du mà trước đây từng nghe, nghe nói người mộng du có thể giết người, hơn nữa giết người mà không chịu trách nhiệm hình sự. Nghĩ đến đây, tôi thực sự cảm thấy thật đáng sợ.
Có điều, người mộng du cứ đứng ở trước cửa nhà người khác làm gì nhỉ?
Tôi khẽ gọi một tiếng: “Chú Hà! Chú đang làm gì thế?
Nhị Não Đại quay đầu lại, cười với tôi, để lộ hàng răng và vẻ mặt hết sức kỳ quái, đó là một khuôn mặt cười mà không cười điển hình, hơn nữa, khóe miệng của Nhị Não Đại còn mang mấy vật lấp lánh, dưới màn đêm ở một làng bản miền núi trông nó cực kỳ đáng sợ!
Nhị Não Đại nhìn tôi chăm chăm, đầu như bị một sợi dây vô hình điều khiển, cứng đờ và chậm rãi cử động từng chút một, ánh mắt lạ lùng và ma quái, khiến tôi nổi cả da gà trên đầu, vội lùi về sau may buóc.
“Mắt đờ đẫn, mặt ngây dại, cơ mặt cứng đơ, ba hồn rời thể xác!” Tôi lập tức nghĩ tới một câu ở chương Hình Tướng, thiên Tướng trong “Nghĩa Sơn Công Lục”. Đây hoàn toàn không phải là mộng du, người mộng du là phải không có phản ứng gì với thế giới xung quanh, còn Nhị Não Đại là trúng tà.
Nhị Não Đại nhìn tôi một lúc, rồi dường như chẳng thấy hứng thú gì nên lại quay đầu đi và vẫn đứng im bất động ở đó, như thể đang quan sát thứ gì đó.
Tôi nhìn theo phía mặt ông ta hướng đến thì thấy giữa màn đêm đen kịt trong nhà hàng xóm có hai đốm sáng xanh lét đang nhấp nháy. Cảnh tượng hãi hùng đó khiến tôi suýt nữa kêu thành tiếng. Rồi đúng lúc tôi đang không biết nên làm gì thì đột nhiên nghe thấy tiếng cười hi, hi lạnh lùng. Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng cười đó khiến toàn thân tôi nổi cả da gà, và tiếng cười đó dường như được phát ra từ miệng của Nhị Não Đại!
Sau mấy tiếng cười đó, hai đốm sáng xanh lét của nhà hàng xóm đột nhiên chuyển động, lúc đó tôi mới nhìn ra, đó là hai con mắt của một con chó, Nhị Não Đại đang gầm ghè với con chó đó.
Không biết rút cuộc thì Nhị Não Đại muốn làm gì?
Nhị Não Đại không chút hứng thú với tôi, ông ta xoay người đi vào sân nhà hàng xóm, con chó kia vội tránh từ xa.
Tôi thầm kêu lên một tiếng: “Không được rồi!” Xem ra Nhị Não Đại muốn làm điều gì đó lén lút với nhà hàng xóm. Không được, tôi phải ngăn ông ta lại!
Cửa nhà của người nông thôn miền núi không giống như cửa sắt của người thành thị, càng không phải là cửa kim loại có bảo vệ, nên chiếc then cài trên cánh cửa gỗ rất dễ đẩy ra.
Tôi há hốc miệng, đang định kêu to để đánh thức mọi người.
Nhưng tôi vừa mới há miệng ra thì lập tức cảm thấy có một luồng gió ào tới, một bàn tay lặng lẽ và bất ngờ bịt chặt lấy miệng của tôi, còn một bàn tay khác thì túm lấy thắt lưng lôi tôi vào bóng tối…