Chương 11:
Chẳng người cũng chẳng ma
Đúng lúc tưởng chừng tôi tuyệt vọng nằm nhũn ra trên đất, thì ở cửa nhà chính có một bóng người lướt qua, bố tôi lao nhanh từ trong nhà ra, bàn tay vừa chìa ra thì một bóng đen lập tức bay ra, sau đó là một tiếng “phập” vang lên, tiếp sau đó bốn bề lại trở nên yên ắng.
Những sự việc đó diễn ra chỉ trong nháy mắt, tôi vẫn còn chưa kịp định thần lại thì đã kết thúc, và tôi vẫn giữ nguyên tư thế cong người như nửa cái cung và run lên.
Một hồi lâu sau, tôi mới có cảm giác sau lưng mình không có bất kỳ phản ứng nào.
Tôi run rẩy quay đầu lại nhìn, thì chỉ thấy con rắn đã bị đứt thành hai khúc và chết tại chỗ cách tôi chưa đầy nửa mét.
Thứ chém chết con rắn là một chiếc xẻng, là thứ mà bố tôi tiện tay vớ lấy.
Bố tôi nghe thấy tiếng kêu của tôi thì vọt ra theo phản xạ và chỉ bằng một nhát đã chém chết con bạch xà.
Chú Hai nói với vẻ nể phục: “Anh Cả, chính xác quá!”
Nhị Não Đại chạy đến nhìn con rắn, rồi chậc lưỡi, nói: “Giữa ngày trời lạnh thế này sao lại có rắn nhỉ? Không biết ở đâu ra con rắn to thế? Đúng là nhìn phát khiếp! Ở đây chúng tôi chưa nhìn thấy rắn trắng bao giờ. Các anh nhìn thấy bao giờ chưa?”
Nhị Não Đại nói xong thì đưa tay ra sờ đầu con rắn, bố tôi đáp bằng giọng lạnh lùng: “Chớ có động vào!”
Nhị Não Đại giật mình, vội rụt tay về và hỏi: “Sao thế?”
Bố tôi đáp: “Nó vẫn còn có thể cắn người.”
Nhị Não Đại sửng sốt: “Chẳng phải nó đã chết rồi đó sao?”
Bố tôi bước tới, nhặt một chiếc que và khều con rắn, không ngờ nó há ngay miệng và đớp chặt lấy que gỗ, bố tôi vung mạnh mấy cái mà vẫn không thể nào làm nửa thân con rắn đó tuột ra được.
Chú Hai tôi cũng vô cùng sửng sốt, cầm chiếc xẻng lên đập nát đầu con rắn.
Tôi và Nhị Não Đại cứ há hốc miệng nhìn, trong lòng vô cùng chấn động, chân tôi lại càng nhũn xuống, tôi không thể nào tưởng tượng được con rắn ấy lại hung dữ đến thế.
Nhị Não Đại nuốt một cục nước bọt, sau đó nhìn bố tôi với ánh mắt sùng kính, nói: “May mà có ông Trần ở đây, ông lại rất hiểu biết.”
Bố tôi nói: “Rắn độc không dễ chết đâu.”
Tiếp đó bố tôi kể một câu chuyện, trước đây có một người chuyên bắt rắn độc ngâm rượu, một lần ông ta cho cả một con rắn độc vào bình rượu ngâm trong hơn một năm, thế mà khi mở nắp bình ra, con rắn ấy vẫn bò ra, cắn cho người ấy một cái, khiến người ấy lập tức chết vì nọc độc.
Sau khi nghe xong, chúng tôi đều ồ lên, chú Hai chậc lưỡi, nói: “Chà, chà, hèn nào rắn có thể ngủ trong suốt cả một mùa Đông, không ăn không uống mà vẫn sống được, lại cũng không chết ngạt nữa chứ!”
Đúng khi chúng tôi đang bàn tán thì một người phụ nữ trung niên thò đầu vào, Nhị Não Đại nhìn thấy, bèn lên tiếng hỏi: “Cô đến đây làm gì?”
Thì ra đó là vợ của Nhị Não Đại, thím Hà Nhị.
Thím Hà Nhị đáp: “Không có chuyện gì, tôi đang đi loanh quanh bên ngoài, nghe thấy trong nhà có tiếng người nên vào xem thôi.”
Nhị Não Đại ồ một tiếng, sau đó vội chỉ vào chúng tôi, nói: “Đây là ông Trần Đại, ông Trần Nhị, còn đây là con trai lớn của ông Trần Đại. Hai ông Trần đều là con trai của thầy bói Trần nổi tiếng.”
Nghe vậy, thím Hà Nhị có vẻ đã hiểu ra, nên vui mừng nói: “Con trai của thầy bói nổi tiếng chắc chắn là được việc rồi!”
Trong lúc nói, thím Hà Nhị liếc nhìn thấy xác của con bạch xà, bèn ngây người một lát rồi vội nhảy lên và kêu: “Ối, cái gì thế này? Bạch xà! Ôi trời ơi! Ai giết thế? Như thế sẽ gặp phải báo ứng đấy!”
Vẻ mặt sợ hãi và tiếng kêu của thím Nhị Hà giống như người nhìn thấy người chết.
Bố tôi đáp với vẻ mặt thản nhiên: “Tôi.”
“Tại sao ông lại giết nó?” Thím Nhị Hà hỏi.
“Không phải là cố ý, có điều chẳng còn cách nào khác, vì nó định cắn cháu.”
Thím Nhị Hà giậm chân, trách: “Đây là bạch xà, là rắn thần đấy! Các người giết thần, thì sẽ gặp báo ứng! Các người cứ chờ mà xem, chắc chắn sẽ có rắn tìm đến các người để trả thù!”
Chú Hai cười ha ha, đáp: “Nếu con rắn này là thần thì đã không bị anh Cả tôi giết chết.”
Chú Hai tôi cười rất vô tư, Nhị Não Đại cũng cười mỉm theo, thím Nhị Hà nhìn hai người đó như muốn cắn cho họ mỗi người mấy cái, hai bàn tay cứ xoa vào nhau, một hồi lâu mới nói: “Các người đừng vội không tin, đây là bạch xà! Các người đã bao giờ nhìn thấy một con rắn trắng tinh như thế này chưa? Tôi đã nghe mẹ tôi nói rằng, bạch xà rất có linh tính, thông thường nó không ra tìm người đâu, chắc rằng mọi người đã quấy nhiễu nó thì nó mới ra. Vừa rồi mọi người đã làm gì?”
Nhị Não Đại lúc lắc cái đầu, đáp: “Chúng tôi chẳng làm gì cả, chúng tôi chỉ đang bàn dỡ cái cổng này xuống, ông Trần Đại nói cái cổng này không tốt…”
Nhị Não Đại chưa nói hết câu thì dừng lại, dường như ông ta đã nhận ra có gì đó không đúng, ông ta cứ lắp bắp và nhìn bố tôi, còn bố tôi vẫn cứ giữ nguyên vẻ mặt. Còn mặt tôi thì biến sắc, tim bỗng nhiên đập nhanh, vì tôi cũng cảm thấy chuyện này có gì đó rất khó tưởng tượng.
Chú Hai hỏi bằng giọng run run: “Nguyên Phương, cháu thấy con rắn này từ đâu chui ra?”
Tôi chỉ vào chiếc cổng, đáp: “Khi cháu nhìn thấy nó thì nó đang nằm ở bên trái của cái cổng kia…”
Thím Hà Nhị kêu ré lên: “Thấy chưa, chắc chắn là nó đã nghe thấy tiếng mọi người nói, cổng là nhà của nó, nó sợ mọi người phá nhà của nó nên mới bò ra để cắn!”
Nhị Não Đại thì thào: “Nó có thể nghe hiểu tiếng người? Thật hay giả?”
Chú Hai gãi đầu nói: “Chưa biết chừng con rắn đó nghe hiểu lời của chúng ta thật. Mẹ kiếp, đất này có tà, cái gì cũng nói không chuẩn” Nhị Não Đại nói tiếp: “Cứ cho rằng nó nghe hiểu đi, thì cũng chẳng còn cách nào khác, không phá nhà của nó thì chúng ta sẽ bị tiêu đời, vậy phải làm thế nào? Cô nói xem, nó sẽ trả thù thế nào?”
Thím Hà Nhị đáp: “Khẳng định con rắn này không chỉ có một mình, nó có chồng vợ, có con cái, vợ chồng con cái nó chưa biết chừng sẽ nấp ở chỗ đất đen nào đó để chờ lao ra cắn các người!”
Lời nói của thím Hà Nhị khiến trong đầu tôi hiện ra một cảnh tượng đáng sợ, một đàn rắn trắng chen chúc trên mặt đất thè những cái lưỡi đỏ về phía tôi, rồi sau đó xúm lại cắn khắp người tôi.
“Ôi!” Nghĩ đến cảnh tượng đáng sợ đó, bất giác tôi buột miệng kêu lên.
Trong lúc đó thì bố tôi hừ một tiếng lạnh lùng rồi nói bằng giọng trầm trầm: “Âm địa nuôi âm trùng, có gì mà lạ!”
Nghe bố tôi nói như vậy, chú Hai cũng đã can đảm hơn, nói thêm: “Đúng vậy, ngôi nhà này rất âm u, nên mới có rắn độc thích những chỗ tối tăm xuất hiện, chẳng có gì đáng nói cả. Đó chẳng phải là thần linh gì, mà chỉ là một con rắn, chưa biết chừng là của ai đó cố ý nuôi rồi dùng để dọa người. Cũng nói lại là, cứ cho rằng nó có thể trả thù đi, vậy thì có gì? Con rắn này đã bị giết rồi, con khác đến cũng sẽ giết như vậy, là anh Cả tôi giết, vậy hãy để nó để đến tìm anh Cả tôi là được.”
Tôi nghe vậy, bất giác trợn tròn mắt.
Chú Hai tôi nói tiếp: “Giữa lúc giao mùa Đông - Xuân mà lại có bạch xà xuất hiện, nếu không phải là ngôi nhà này có vấn đề thì cũng là có người cố ý thả nó ra. Cho dù thế nào, thì cái cổng này cũng nên nhanh chóng dỡ xuống, kẻo sau này để lại hậu họa!”
Nhị Não Đại thấy có bố và chú Hai tôi là chỗ dựa, nên gật đầu một cách tin tưởng.
Đúng lúc đó thì đột nhiên một tràng tiếng cười hềnh hệch từ trong nhà chính vọng ra, một giọng nói đáng sợ vang lên: “Các người giết bạch xà thì phải gặp báo ứng, ha, ha, ha ha! Các người sẽ gặp báo ứng…”
Những tiếng cười và giọng nói kỳ lạ đó khiến tôi không khỏi thất kinh, chú Hai cũng giật nẩy mình, chỉ có bố tôi là vẫn giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên và hỏi Nhị Não Đại: “Người vừa nói là anh trai ông?”
Nhị Não Đại gật đầu.
Chú Hai nói: “Nói năng như thế chứng tỏ bệnh không nhẹ đâu.” Bố tôi nói: “Để vào xem thế nào.”
Bước vào nhà chính, trong đại sảnh không có ai, chúng tôi theo chân Nhị Não Đại rẽ vào gian bên phải của đại sảnh, cửa sổ ở gian này bị đóng kín nên rất tối. Tôi đưa mắt nhìn quanh, một vệt đen như hơi nước lướt qua, tôi giật mình, khi nhìn lại thì chỉ thấy có một người đang ngồi trên đất dựa vào một chiếc giường.
Tôi biết vệt đen đó hoàn toàn chính xác. Trong chương Tướng sắc của thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Vệt đen bỗng nhiên, nguy nan trên đầu, không phải tà ma quỷ quái thì cũng ốm đau bệnh tật!”
Nhị Não Đại bật đèn lên, lúc này nhìn kỹ lại người kia, tôi không khỏi giật mình.
Đó là một người đàn ông chừng 50 tuổi, thân hình tầm thước, quần áo trên người bẩn thỉu, hôi hám, đầu tóc rối bù, đáng sợ nhất là khuôn mặt của ông ta.
Khuôn mặt đó không có chút khí sắc nào của người sống, rất xanh xao, tối tăm, gầy guộc, dài ngoẵng, hai gò má trũng sâu, khóe miệng giật giật, phát ra những tiếng hừ hừ. Chỗ có hồn duy nhất trên khuôn mặt đó là đôi mắt dữ dằn trông thật đáng sợ, vì nó không giống với mắt người, mà chính xác là giống với mắt của một loài dã thú.
Người đó chính là Lão Khuất Đầu.
Toàn bộ khuôn mặt đó có thể tổng kết bằng một từ: hình đới sát! (nghĩa là hình tướng mang sự chết chóc).
Trong thiên Tướng của “Nghĩa Sơn Công Lục” nói: “Hỏa khí quán tinh, nãi mục đới sát: nhục sắc hôn trầm, nãi diện đới sát, tứ chi như úy, nãi thân đới sát! Tung thử tam chúng, nãi hình đới sát chi tướng, nhược vô cứu trị, tất tao hoằng tử!”. Nghĩa là đôi mắt như có lửa thì sẽ mang sự chết chóc; màu da thịt tối mặt mang sự chết chóc, tứ chi như khô héo, thân hình mang sự chết chóc. Tổng hợp ba điều trên là tướng mang sự chết chóc, nếu không cứu chữa, tất sẽ gặp phải cái chết.
Nhìn kỹ thì thấy huyệt Tam Dương ở chỗ quầng mắt lõm xuống trên Gian Môn ở chỗ sau đuôi mắt khoảng một tấc có một nốt ruồi đen to bằng hạt đậu, cũng ở chỗ đó còn có những vết nhăn rối rắm. Trong phần Thập Nhị Cung, chương Hình Tướng, thiên Tướng của “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Tam Dương khuyết hãm vô sinh khí, Gián Môn loạn vân hữu hắc chí, hương hỏa tất đoạn!”
Ý nói là người có tướng này thì rất có khả năng tuyệt tự!
Mà Lão Khuất Đầu thì đã mất hai người con, đó chẳng phải ứng với câu tuyệt tự trên sao?
Tôi còn đang mải nghĩ đến những lời trong “Nghĩa Sơn Công Lục” thì nghe thấy Lão Khuất Đầu khẽ gầm lên một tiếng. Khi tôi nhìn ông ta thì thấy vẻ sợ hãi ánh lên trong mắt ông ta, dường như ông ta rất kiêng dè chúng tôi. Ông ta nhìn sâu vào tôi, rồi nói: “Là cậu giết bạch xà?”
Tôi vẫn còn chưa kịp trả lời thì đột nhiên ông ta lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Tuy có trường khí nhưng không có trường lực, không phải cậu.”
Lão Khuất Đầu rời ánh mắt khỏi tôi, rồi nhìn sang bố tôi đứng bên cạnh, ánh mắt ông ta chợt hiện lên vẻ sợ hãi. Ông ta kêu lên: “Là ông! Ông thật độc ác! Chắc chắn là ông đã giết bạch xà! Ông sẽ gặp báo ứng! Ông tránh xa tôi ra! Mau đi đi!”
Lão Khuất Đầu co người lùi lại phía sau, khiến chiếc giường phía sau lưng ông ta kêu lên cọt kẹt.
Chúng tôi đều nhìn bố tôi bằng ánh mắt nghi ngại, chú Hai nói: “Anh Cả, có phải anh nhìn ông ta bằng ánh mắt giết người không? Nếu không thì tại sao ông ta lại biết là anh giết con rắn? Anh Cả, làm người có thể bớt dữ dằn đi được không?”
Bố tôi ngước mắt lên, rồi lại cụp xuống, dường như không làm gì, nhưng tôi đã kịp nhận ra trên mông quần của chú vừa có thêm một vết giày rất rõ.
Chú Hai lập tức im lặng.
Nhị Não Đại lắc đầu, nói: “Tiếng nói này không phải là của anh tôi.”
Chú Hai nhìn Nhị Não Đại bằng ánh mắt không hiểu, tôi thì nghe rõ, nên hỏi: “Ông nói là tiếng nói vừa rồi không phải của ông Lão Khuất Đầu, vậy thì là của ai?”
Nhị Não Đại nói: “Không biết. Kể từ khi phát bệnh, anh ấy toàn nói bằng giọng đó.”
Chú Hai nói: “Cho dù là giọng của ai, thì chuyện gì ông ta cũng biết, đến cả chuyện ai giết bạch xà cũng nhìn ra, đó không giống với người điên. Lẽ nào lại có một khả năng đặc biệt?”
Tôi nghe thấy chú Hai lại đưa câu chuyện hướng về ma quỷ, bất giác trợn mắt, nói: “Chú Hai, hay là chú cũng điên thử xem sao? Biết đâu lại biến thành Tôn Ngộ Không ấy chứ!”
Tôi vừa dứt lời, mông liền nhận một cái đạp, xem ra chú Hai đã lấy việc công để trả thù riêng, không dám đánh lại bố tôi nên lấy tôi làm chỗ trút giận.
Lúc đó bố tôi nói: “Thần trí của ông ấy đã không còn là của Lão Khuất Đầu nữa.”
Lão Khuất Đầu bỗng cất tiếng cười ha ha rồi nói bằng giọng khàn khàn: “Lão Khuất Đầu? Ta là Hà Thiên Minh! Cái gì mà Lão Khuất Đầu, Lão Hà Đầu còn là tá điền của ta! Đó đều là người làm công lâu dài cho ta! Con cháu đời đời của họ đều là người làm công cho ta!”
Tôi hỏi Nhị Não Đại: “Ai là Hà Thiên Minh?”
Nhị Não Đại nói: “Là cái người mà tôi nói với các anh lúc trước, đại địa chủ trước đây của thôn chúng tôi, hồi đánh Nhật hình như là Hội trưởng Hội Duy Trì, hồi giải phóng thì thông đồng với địch, sau giải phóng thì bị xử chết vì tội làm Hán gian và gián điệp. Ông ta có không ít con trai, trong thời kỳ đánh nhau chết gần hết chỉ còn lại một người, tuy nhiên người con trai còn lại đó cũng lại bị bố tôi đấu tố đến chết trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, nên cả nhà họ coi như tuyệt tự.”
Chú Hai tôi nói: “Vậy, tại sao anh của anh lại biết nói rằng mình là Hà Thiên Minh? Đó chẳng phải là kẻ thù của gia đình anh sao? Liệu có phải hồn của Hà Thiên Minh nhập vào anh trai anh không?”
Nhị Não Đại lúc lắc cái đầu, đáp: “Người trong thôn đều nói như vậy, rằng vì hồi trước bố tôi làm cho gia đình Hà Thiên Minh tuyệt tự, rồi lại chiếm nhà của ông ấy, nên Hà Thiên Minh trở về báo thù, và cũng nhằm làm cho gia đình nhà tôi tuyệt tự.”
Khi Nhị Não Đại nói câu này, giọng run lên, thậm chí thím Hà Nhị còn sụt sịt, khiến cho căn phòng trong chốc lát bao trùm một không khí ngột ngạt.