Ma Y Thế Gia

Chương 14:

Chương 14:
Đầu người
Nếu như không phải vì vừa rồi tôi đã đi tiểu ở nhà vệ sinh thì bây giờ chắc chắn là tôi đã đái ra quần. Bị tấn công hết sức bất ngờ nên phản ứng đầu tiên của tôi là chân nhũn xuống, phản ứng thứ hai là muốn kêu lên, nhưng miệng của tôi đã bị một bàn tay bịt chặt lấy!
Song, mũi tôi thì lại ngửi thấy một mùi rất quen thuộc.
Tôi vùng vẫy quay đầu lại nhìn thì mới nhận ra, người lôi tôi chính là bố tôi!
Bố tôi thấy tôi nhìn thì bỏ tay ra. Tôi bị một cơn hoảng loạn bất ngờ nên khẽ lên tiếng trách: “Bố làm gì thế? Làm con sợ hết hồn!”
Bố tôi nói: “Con đứng im đấy, không được động đậy!”
Nói xong câu này, bố tôi lắc người một cái rồi giống như một chú mèo đêm, bật lên nhảy qua bức tường chắn vốn hoàn toàn không phải là chướng ngại đối với ông, rồi lại lắc người một cái rất nhanh đến ngay sau lưng của Nhị Não Đại, nhanh đến mức tôi chỉ còn biết há hốc miệng!
Lúc đó, Nhị Não Đại vừa đặt tay lên chiếc then cửa nhà hàng xóm.
Bố tôi túm ngay lấy cánh tay của Nhị Não Đại, rồi không nói lời nào xoay đầu ông ta lại, tiếp đó dang tay nhanh như chớp tát liên tiếp hàng chục cái vào mặt Nhị Não Đại, sau đó nữa thì nhổ mấy bãi nước bọt, cuối cùng mới lôi ông ta ra.
Tôi chạy lại đón, nhìn Nhị Não Đại đang trợn mắt trắng dã, trên mặt vẫn còn nguyên mấy bãi nước bọt của bố tôi. Tôi chợt cảm thấy rùng mình, bèn hỏi bố tôi: “Sao bố lại ngược đãi ông ấy như vậy?”
Bố trừng mắt lên với tôi, đáp: “Đó là cách tránh tà!”
Tôi nói với vẻ bán tín bán nghi: “Thật vậy ạ?”
Bố tôi gật đầu trịnh trọng, đáp: “Nếu như ông ấy trúng tà không nặng lắm thì có thể chữa khỏi.”
Tôi nhìn Nhị Não Đại vẫn đang ngất xỉu, hỏi: “Vậy sao ông ấy vẫn chưa tỉnh lại?”
Bố tôi nhìn nhanh Nhị Não Đại, rồi hơi suy nghĩ một chút và nói với vẻ ngượng ngập: “Có lẽ bố đã làm ông ấy ngất đi.”
Tôi trố mắt, biết là bố tôi đã dùng sức hơi mạnh nên làm cho Nhị Não Đại ngất đi, bèn nói với giọng bất lực: “Thôi, chúng ta vào trong nhà đi, ở ngoài này lạnh chết đi được!”
Bố tôi kéo Nhị Não Đại, tôi đi theo hai người, vừa vào đến nhà thì nghe thấy từ trong có tiếng người kêu ré lên: “Ối!”
Tôi và bố tôi đều ngây người ra, đó là tiếng của chú Hai.
Bố tôi ném Nhị Não Đại xuống đất, né người đi vào trong nhà. Nhị Não Đại bị ném mạnh xuống nhưng vẫn không động đậy và vẫn không tỉnh lại, trên người vẫn mặc chiếc quần cộc.
Tôi quay đầu nhìn Nhị Não Đại áy náy, nhưng trong lòng thì nghĩ bây giờ chú Hai mới là quan trọng, nên cũng đi vào trong nhà. Bước vào trong thì thấy đèn trong nhà vẫn sáng, bố tôi đang ngồi xổm ở đại sảnh, bên cạnh bố tôi là một người đang nằm yên. Đó chính là chú Hai.
Tôi bước tới, hỏi: “Chú Hai sao vậy?”
Bố tôi vẫn không trả lời, bất ngờ tôi nhìn thấy trên tấm gỗ che ở đầu giường một cái đầu người toàn máu me!
“Ối!”
Tôi kêu lên hoảng hốt, lùi về sau mấy bước rồi ngây người nhìn cái đầu người đó. Cái đầu người có một bộ tóc dài, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn quanh như muốn tóe máu, khóe miệng nở một nụ cười bí hiểm, dưới ánh đèn không lấy gì làm sáng, khiến người nhìn vào không khỏi cảm thấy một nỗi sợ hãi khó nói thành lời.
Đúng lúc đó chú Hai tỉnh dậy. Chú lập tức nhìn lên đầu giường, thấy chiếc đầu người đó vẫn còn, chú kêu lên hoảng sợ: “Ôi, đầu người!” “Đó không phải là thật đâu.” Bố tôi nói.
“Không phải thật?” Tôi sửng sốt đưa mắt nhìn chiếc đầu người bỗng nhiên rơi từ trên tấm chắn giường xuống lăn lông lốc, rồi tiếp đó “xoẹt” một tiếng và một ngọn lửa màu xanh biếc bốc lên, chỉ trong chốc lát cái đầu đó đã biến thành một đám tro vụn, cả căn nhà đầy mùi cháy khét lẹt.
“Rút cuộc là chuyện gì vậy?” Tôi đưa mắt nhìn bố tôi và chú Hai với vẻ hoang mang.
Chú Hai nói với giọng vẫn chưa hết hoảng loạn: “Vừa rồi lúc em đang ngủ, bỗng nhiên cảm thấy như có người sờ vào đầu mình, cứ vò đi vò lại, mẹ kiếp cứ như kiểu nhào bột ấy, thế là em lập tức tỉnh dậy! Sau khi tỉnh dậy thì em thấy trong nhà không có một ai, em xuống giường đang định đi xem thế nào thì chợt thấy trong nhà có gì đó là lạ, quay đầu lại thì thấy không biết từ lúc nào ngay trên tấm gỗ chắn đầu giường treo một cái đầu người! Em giật mình nên mới kêu lên.”
“Có người sờ đầu chú à?” Tôi nghĩ và cũng cảm thấy đầu sởn da gà.
Chú Hai nghĩ một chút rồi nói: “Bây giờ nghĩ lại thì xem ra không phải là có người, mà là có ma!”
Nghe vậy tôi bất giác rùng mình, đưa mắt nhìn bố tôi. Bố tôi nói: “Tôi không nhìn thấy có người vào trong nhà, cũng không nhìn thấy có người từ trong nhà ra, nhưng tôi cũng không nhìn thấy ma.”
Chú Hai nói với vẻ suy nghĩ: “Thông thường thì người không nhìn thấy ma…”
Nhìn khuôn mặt trắng bệch của chú Hai, tôi lại không kìm được một cái rùng mình.
Chú Hai nói: “Anh Cả, em thấy chúng ta không nên tham gia vào chuyện này nữa.”
Bố tôi nhíu mày: “Chú sợ rồi à?”
Chú Hai vội nói: “Không phải, đất ở đây dữ quá, anh thấy đấy, vừa rồi có người sờ đầu em, lại còn để lại cả một cái đầu người nữa! Chắc chắn là muốn nhắc chúng ta đừng xen vào chuyện không phải của mình, nếu không thì sẽ làm cho cái đầu của chúng ta biến thành như thế. Đó là lời cảnh cáo của ma quỷ, chúng ta không giỡn được đâu, chỉ có thể tránh đi thôi!”
Tôi nghe những lời chú Hai nói mà toàn thân nổi da gà, nên vội cắt lời chú: “Chú Hai, đừng cứ nói mãi chuyện ma quỷ nữa! Chẳng qua là chúng ta tự dọa mình thôi!”
Bố tôi trầm ngâm một lúc, sau đó nói: “Có lẽ là người chứ không phải là ma.”
Chú Hai nói: “Cho dù là người hay là ma, thì ở đây cũng đáng sợ lắm. Anh Cả, anh nghĩ mà xem, có ai mà lại có thể treo cái đầu người trên đầu giường chúng ta mà không ai biết như vậy không? Vậy thì chuyện giết chúng ta cũng chẳng phải rất dễ dàng sao?”
Bố tôi nhìn tôi một cái, hỏi: “Nguyên Phương, con thấy thế nào?
Tôi thấy hơi sợ, nói thực lòng, tôi cũng muốn rút lui, nhưng tôi biết một khi mình về, thì chuyện gia nhập thế giới của thầy tướng cũng trở thành bong bóng xà phòng. Chuyện gia nhập giới thầy tướng bỏ dở giữa chừng, vậy thì nguyên nhân cái chết của ông nội sẽ mãi mãi không bao giờ điều tra ra nữa. Cho nên tôi không thể để bị đè bẹp như thế.
Thế nên, tôi nói: “Cho dù là người hay ma thì con cũng muốn tiếp tục điều tra. Nếu đã đến đây rồi thì nên chuẩn bị tốt để đối mặt với tất cả những hiểm nguy.”
Bố tôi gật đầu, nói: “Bố sẽ cùng con.”
Chú Hai giậm chân kêu lên: “Các người thật là ngoan cố! Các người không về thì tôi về!”
Cả tôi và bố tôi đều không nói gì, chú Hai nhìn bố tôi rồi lại nhìn tôi, một lát sau thì ủ rũ nói: “Thôi được, tôi phục các người rồi. Các người không về, thì tôi cũng không về, theo cùng các người có lẽ sẽ an toàn hơn. Bây giờ tôi thực sự hối hận, nếu biết trước thế này tôi đã không dính vào làm gì.”
Tôi cười, nói: “Chẳng phải chú nói rằng cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp sao? Bây giờ chú có hối hận thì cũng đã muộn rồi.”
Đột nhiên chú Hai nói:“Mọi người thấy có nên báo cảnh sát không?”
Tôi nói: “Chú tưởng rằng cảnh sát sẽ tin những chuyện này sao? Không có tác dụng gì đâu. Nếu chú tố cáo rằng có ma tấn công chú, thì khả năng là cảnh sát sẽ lập tức đưa chú vào bệnh viện tâm thần. Nếu chú tố cáo có người đe dọa chú, thì cảnh sát trọng chứng cứ, chú không có bất cứ đối tượng nghi vấn nào, đem những mảnh tro này đưa cho cảnh sát xem chăng? Đám tro đó chứng tỏ được điều gì? Vậy thì cảnh sát làm sao mà giải quyết được? Gặp cảnh sát tốt bụng thì cùng lắm là lên loa của thôn nói dăm ba câu để tuyên truyền giáo dục dân chúng không được làm những việc ác, sau đó thì phải đít ra về là cái chắc.” Chú Hai cúi đầu ủ rũ nói: “Cũng phải.”
Bố tôi nói: “Chỉ cần chúng ta cẩn thận hơn thì chắc sẽ không sao đâu.”
Tôi và chú Hai gật đầu.
Chúng tôi nói chuyện xong, đang định lên giường ngủ tiếp thì chợt nhớ ra là vẫn để Nhị Não Đại nằm ngoài sân, nên tôi vỗ vào đầu, nói: “Bố, chú Nhị Não Đại vẫn đang ở ngoài sân đấy!”
Chúng tôi vội chạy ra ngoài, chỉ thấy Nhị Não Đại vẫn nằm yên bất động, hình như ông ta đang ngủ say như chết. Thế là chúng tôi lại tìm cách đưa Nhị Não Đại vào nhà.
Chú Hai nói: “Vừa nãy tôi quên mất chưa hỏi, có chuyện gì mà mọi người đều ra ngoài vậy?”
Tôi kể lại chuyện vừa xảy ra cho chú Hai nghe, chú nghe mà người cứ run lên, rồi lập cập nói: “Chú biết là có chuyện không lành mà! Bây giờ Nhị Não Đại không sao chứ? Hay là cứ để anh ta ở ngoài sân?”
Tôi nói: “Chú ấy chỉ mặc một chiếc quần, nếu cứ để bên ngoài thì có lẽ sẽ mãi mãi không tỉnh lại được đâu.”
Chú Hai thè lưỡi, nói: “Tại sao bỗng dưng anh ấy lại trúng là thế nhỉ? Mẹ kiếp, cái thôn này đất dữ thật, tôi thấy nhất định không chỉ có một con ma đâu!”
Tôi nói: “Chú Hai, đừng nói linh tinh nữa, chú khênh Nhị Não Đại lên giường đi rồi ngủ cùng. Cháu với bố cháu cũng đi ngủ đây.”
Chú Hai ngây người rồi nhảy lên, nói: “Không được! Cháu không thể ngủ cùng với bố cháu. Ông ấy chỉ ngủ cùng với chú thôi! À, ý của chú là lúc trước chú và bố cháu ngủ cùng, cho nên bây giờ cũng vẫn cứ như thế!”
Bố tôi hừ một tiếng, vẻ mặt có chút không vui, rồi nói bằng giọng nằng nặng: “Tôi sẽ ngủ cùng với Nhị Não Đại!”
Chú Hai làu bàu: “Anh muốn ngủ cùng ai thì phải do số đông nhân dân quyết định, anh phải chuẩn bị tốt tinh thần hy sinh vô tư…”
Chú Hai chưa nói hết câu thì đã phải nhận một cú đá, một dấu chân lại in trên mông quần chú.
Bố tôi dìu Nhị Não Đại lên giường nằm xuống là ngủ liền, không thèm để ý gì đến tôi và chú Hai. Tôi và chú Hai lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau, sau đó đóng cửa lại và cũng đi ngủ.
Buổi sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Nhị Não Đại thấy rất không hiểu tại sao người ngủ cạnh ông ta bây giờ lại đổi thành bố tôi, nên lúc ăn cơm cứ lẩm bẩm. Chú Hai giải thích với ông ta: “Chẳng lẽ anh quên rồi à? Tối hôm qua đến giờ người ngủ cạnh anh luôn là anh trai tôi mà.”
Nhị Não Đại nói: “Thế cháu trai của anh đâu?”
Chú Hai đáp: “Cháu trai tôi thì ngủ cùng với tôi.”
Nhị Não Đại nói: “Không lẽ tôi lại nhớ nhầm?
Chú Hai đáp: “Chắc chắn là anh nhớ nhầm rồi, vì anh ngủ say quá nên một phần tế bào não đến lúc này vẫn chưa tỉnh dậy, khiến cho những thứ có thể nhớ được trong đầu anh phần nhiều là ảo giác, vì vậy, anh đừng nghĩ nhiều nữa.”
Khi Nhị Não Đại rửa mặt soi gương, ông ta lại càng không hiểu tại sao qua một đêm mà mặt mình lại sưng tướng như mặt lợn. Chú Hai nói: “Anh nhìn đi, nói anh ngủ say quá anh vẫn không tin, đây này, ngủ sưng cả mặt lên đây!”
Nhị Não Đại ôm mặt, đầu rũ xuống, trông buồn thiu như con gấu chó.
Sau khi ăn sáng xong, Nhị Não Đại dẫn người dỡ chiếc cổng của nhà cũ gia đình họ Hà, còn chúng tôi thì ngồi ở nhà Nhị Não Đại chờ Hà Cửu Thúc.
Hà Cửu Thúc vẫn chưa thấy đến thì lại thấy Nhị Não Đại chạy về kêu ầm lên, người chưa thấy thì đã thấy tiếng: “Ông Trần Đại, ông Trần Nhị, … không ổn rồi!”
Chú Hai bất giác trợn mắt, nói: “Sao anh ta cứ kêu ầm lên thế nhỉ? Cứ như thể ba chúng ta xảy ra chuyện không bằng.”
Chúng tôi bước ra đón, hỏi xem là chuyện gì. Nhị Não Đại thở không ra hơi, nói: “Chúng tôi mới đến đó vẫn còn chưa bắt tay vào dỡ thì anh trai tôi đi ra, anh ấy lên cơn ngay ở đó, nói rằng ai mà động đến cổng thì anh ấy sẽ làm cho người ấy phải chết, khiến cho mọi người đều hoảng sợ, không ai lám làm nữa. Mọi người mau ra xem đi!”
Nhị Não Đại nói một mạch xong câu này thì lại thở hổn hển.
Thế là bốn người chúng tôi chạy đến đó thì thấy một đám người đang xúm lại phía ngoài cổng nhà họ Hà. Chúng tôi rẽ đám đông đi vào trong thì thấy Lão Khuất Đầu xõa tóc đang ngồi giữa cổng, mắt trừng trừng nhìn mọi người.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất