Chương 15:
Ma ám
Lão Khuất Đầu nhìn thấy chúng tôi bước tới, lập tức nổi giận nói: “Anh bạn trẻ, chớ có can thiệp vào chuyện của người khác!”
Chú Hai nói: “Cứ can thiệp đấy, ông định làm gì? Có giỏi thì nhập vào tôi đây này!”
Nhị Não Đại lập tức kéo chú Hai, nói: “Ông Hai, đừng có nói linh tinh, nói câu đó là dễ linh nghiệm lắm đấy.”
Chú Hai trừng mắt nhìn Nhị Não Đại, nói to không sợ hãi: “Anh thì biết gì! Tôi tu luyện từ nhỏ, đạo hành rất cao! Tôi mà lại sợ ông ta à?”
Lão Khuất Đầu cười lên mấy tiếng khinh khích rất lạ lùng rồi nói: “Dựa vào một chút đạo hành cỏn con đó của ngươi ư? Cẩn thận kẻo mất mang đó!”
Chú Hai quát to: “Chà, cái đồ tiểu yêu ma quái kia giữa ban ngày mà cũng hống hách thế sao! Trói nó lại!”
Lão Khuất Đầu cũng kêu lên bằng một giọng lạ lùng: “Ai dám trói ta?”
Đám đông đưa mắt nhìn nhau nhưng không có ai dám nhúc nhích. Nhị Não Đại kêu lên: “Mau trói ông ấy lại! Đó không phải là anh trai tôi đâu, đó là ma nhập đấy! Đừng có đứng im như vậy. Mọi người tưởng rằng đây là chuyện nhà của chúng tôi ư? Đây là ma đấy! Hết gia đình chúng tôi thì đến lượt mọi người đấy! Ma không phân biệt tốt xấu đâu, hễ là người thì nó đều làm chết!”
Là người ở đây nên Nhị Não Đại rất hiểu tính tình của người dân trong thôn, chuyện không liên quan đến mình họ thường mặc kệ, chưa nói đến những chuyện nguy hiểm, cho dù là những chuyện không nguy hiểm thì cũng không muốn làm. Nhưng nếu đó là những chuyện có liên quan đến lợi ích của họ thì họ sẽ không như thế. Cho nên sau khi nghe Nhị Não Đại nói như vậy đã có mấy người đàn ông to khỏe đứng ra.
Mấy người đàn ông trai tráng đó nhổ nước bọt vào lòng bàn tay, cầm dây thừng, kêu lên một tiếng rồi xúm lại trói Lão Khuất Đầu. Đúng lúc này, đã xảy ra một chuyện khiến người ta sững sờ, Lão Khuất Đầu vung tay một cái lập tức gạt tất cả mấy người đến gần ông ta.
Người sau cùng còn bị ông ta bê lên cao xoay tít mấy vòng rồi ném xuống, khiến người đó mãi cũng không sao đứng dậy được.
“Thần tướng Ma Y quan sát trời đất, xem nhật nguyệt, nhìn lòng người, xem vạn vật; trời đất khác thường sẽ là thiên tai, nhật nguyệt khác thường sẽ là tai họa, con người khác thường là ma quái, cho nên tất cả những gì khác thường đều là tà, chính là với nghĩa đó!”
Đó là câu mở đầu trong thiên Tà của cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, cũng chính là đại cương của thiên Tà. Khi tôi nhìn hành động của Lão Khuất Đầu, không hiểu sao trong đầu lại nhớ đến câu này.
Hành động khác thường của Lão Khuất Đầu làm tôi cứ há mồm trợn mắt. Tôi không thể tưởng tượng nổi một ông già gầy khô hơn 50 tuổi lấy đâu ra sức mạnh khiến cho bốn, năm người đàn ông trung niên to khỏe phải kêu cha gọi mẹ như thế.
Lão Khuất Đầu thấy không ai có thể đến gần được thì cất tiếng cười lạnh lùng khùng khục với vẻ đắc ý.
Bố tôi nhíu mày, hỏi Nhị Não Đại: “Ông ấy đã từng luyện võ à?” Nhị Não Đại lắc đầu, đáp: “Ông ấy có luyện cái con khỉ, chỉ là biết võ vẽ đôi chút thôi.”
Chú Hai nói: “Anh Cả, anh vẫn không tin à? Đây hoàn toàn không phải là người mắc bệnh tâm thần, bệnh tâm thần có làm cho người ta có sức mạnh như thế không? Đây rõ ràng là bị ma nhập, anh xem làm thế nào bây giờ?”
Chú Hai nói xong thì quay lại hỏi tôi: “Nguyên Phương, trong sách có viết cách chữa cho những trường hợp giống như Lão Khuất Đầu bây giờ không?”
Tôi nhìn chăm chăm vào Lão Khuất Đầu và ngây người ra, mãi đến khi chú Hai đập vào người tôi, thì tôi mới định thần lại.
Muốn trừ tà thì phải biết đó loại tà nào thì mới dùng cách cho đúng được. Trong thiên Tà viết về hàng trăm kiểu tà, nên tôi không dám sơ suất, tôi phải nhớ kỹ lại nội dung trong sách đã.
Thực ra, đây chính là điểm khác nhau giữa tướng thuật của Ma Y Đạo và tướng thuật thông thường. Tướng thuật thông thường chỉ chú trọng xem tướng bói mệnh, xem xong thì nói với bạn kết luận rằng số của bạn tốt hay xấu, tiền đồ của bạn thuận lợi hay trắc trở, vận số của bạn hiện tại là cát hay hung, mà rất ít đưa ra phương pháp cụ thể để tránh họa nạp phúc. Còn Ma Y Đạo không như vậy, đầu tiên họ chú trọng tìm ra hung cát, sau đó hóa giải hung hiểm.
Trong thiên Mở đầu, “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Tướng giả, câu vu nhân nhi tầm thường, câu vu biểu nhi tầm thường, động tất cát hung phúc họa vi tầm thường, bất câu vu thiên địa biểu lý, động tất phúc họa nhi hậu giải, thành thần tướng.” Chính là nói về ý trên.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy triệu chứng của Lão Khuất Đầu rất giống với một tà trạng được ghi chép trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, trong sách gọi kiểu tà ấy là “Ma nhập”.
Để phán đoán xem có phải là ma nhập không, thì phải bắt đầu xem xét từ ba mặt, âm tướng, sắc tướng và hình tướng.
Đầu tiên là về âm tướng, trong “Nghĩa Sơn Công Lục” nói: “Phàm quỷ phụ giả, thanh phi bản thanh, âm phi bản âm, thanh tư lực kiệt, đa vi thúc âm.” (Nghĩa là: Đối với những người bị ma nhập thì giọng nói không còn là giọng nói của chính họ, mà giọng sẽ the thé, phần nhiều là thúc âm.” Thế nào là âm thúc? Chương Tướng Âm, thiên Tướng của “Nghĩa Sơn Công Lục” đưa ra rất rõ ràng, tôi nhớ rất rõ. “Tự xuất tự bằng cửu, tư vu mã chủy, thê tuyệt nhi thanh hư, âm cao nhi vận đoạn, thị vi thúc âm.” Nghĩa là: Tựa như phát ra từ mồm ngựa trong chuồng, thê thảm và đứt quãng, cao và gãy, thì gọi là thúc âm. Tôi đứng bên, lặng lẽ nghe Lão Khuất Đầu gào thét, và khẳng định chắc chắn đó là thúc âm.
Thứ hai, sắc tướng. Trong “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Hễ là người bị ma nhập, chỗ lõm trên Mệnh Quan có vết tối mờ mờ hiện lên.” Sắc tối giống cũng như màu xám xịt đều thuộc về những màu sắc đặc biệt trong 12 loại sắc tướng. Thực ra, trong cuộc sống hàng ngày không có ba loại màu này, bởi vì chúng không phải là những màu sắc có thể định nghĩa cụ thể được, mà chỉ là “phát vu bì, hiện vu bì” (hiện lên trên da, trên bề mặt) mà thôi. Và vị trí xuất hiện của ba loại màu sắc trên phần nhiều trên trán, giữa lông mày, dưới mắt, tai, hoặc lòng bàn tay, nên rất khó quan sát. Hơn nữa, một khi xuất hiện ba loại màu sắc này thì mười người có tới chín người là hung không phải cát. Mặt khác, ba loại màu sắc trên có đậm có nhạt, người có màu đậm đặc biệt hung. Tôi đã thoáng nhìn thấy một vệt màu đen ở lông mày của Lão Khuất Đầu lúc trong buồng ngủ, đó đã là dấu hiệu của điềm hung, bây giờ tôi nhìn kỹ mặt của ông ta, quả nhiên phát hiện ra dưới da ở chỗ lông mày có sắc tối, hơn nữa sắc tối đó đã khá đậm. Như vậy, tướng sắc cũng đã có thể kết luận được rồi.
Bước thứ ba, tướng hình. Trong “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Người bị ma nhập có hình tướng không bình thường, hoặc là khô gầy, hoặc là yếu ớt, hoặc là đờ đẫn, hoặc là sợ sệt, hoặc là co rúm, hoặc là hung dữ…, thần trí không rõ, không nhận được ra người thân” Những triệu chứng của Lão Khuất Đầu rất phù hợp với những trạng thái triệu chứng kể trên, hình mạo khô gầy, hung dữ, đến em ruột của mình mà cũng không nhận ra.
Tổng hợp ba điểm trên, tôi đã có thể khẳng định chắc chắn: Lão Khuất Đầu bị ma nhập.
Theo như những ghi chép trong “Nghĩa Sơn Công Lục” thì hiện tượng của ma nhập không giống như các hiện tượng trúng tà thông thường, ma nhập là thực sự có khí âm tà ngưng đọng trên thân thể của người bị hại, xâm hại nguyên khí của người đó, khống chế tinh thần của người đó. Tà khí đạt đến mức độ đó nhất định phải có đạo hành nhất định, hơn nữa cũng đã chiếm giữ thân hình của người chết trong một thời gian dài.
Còn như hiện tượng trúng tà thông thường không khác mộng du là mấy, chỉ là nhiễm một chút tà khí nhỏ, hoặc là vừa mới nhiễm không lâu, người bị hại vẫn chưa bị khống chế hoàn toàn, chỉ là bất chợt làm một số việc lạ lùng mà bản thân không biết, ví vụ như hành động của Nhị Não Đại.
Chữa trúng tà thì khá dễ, ví dụ như cách nhổ mấy bãi nước bọt và tát cho mấy cái như cách của bố tôi là người trúng tà sẽ tỉnh lại. Nhưng nếu muốn chữa bị ma nhập thì đầu tiên phải làm rõ tà âm khí xâm hại người ấy đến từ đâu. Nếu là do hồn ma của người thân đã chết thì thông thường sẽ không gây tổn hại lớn đến người bị nhập, có thể đó là vì hồn ma đó có những tâm nguyện chưa thực hiện được nên còn lưu luyến, cũng có thể là do âm trạch có vấn đề, muốn cho người thân biết đến.
Nhưng nếu là hồn ma của người ngoài thì sẽ rất phức tạp, trường hợp này đòi hỏi phải dùng đến thuật đuổi tà đặc biệt để giải quyết, hơn nữa hồn ma đó càng lợi hại thì yêu cầu đối với thuật đuổi tà đó càng cao.
Trường hợp của Lão Khuất Đầu rõ ràng không phải là do hồn ma của người thân nhập vào.
Trong “Nghĩa Sơn Công Lục” có ghi chép về bốn cách chữa ma nhập: một là “Nhương giải thuật”, hai là “Thế thân yếm đương thuật”, ba là “Khởi phạm thuật”, bốn là “Đại na thuật”.
Tôi biết rõ, với điều kiện của Đại Hà Trang lúc này, Khởi phạm thuật và Đại na thuật đều khó mà thực hiện được, Nhương giải thuật và Thế thân yếm đương thuật thì tạm thời có thể thử.
Nghĩ trước nghĩ sau xong, tôi nói với bố tôi và chú Hai: “Con nhớ có mấy cách có thể thử xem. Không dám chắc là có kết quả hay không, nhưng cho dù là cách nào thì cũng phải trói Lão Khuất Đầu lại đã, đề phòng ông ấy làm tổn thương người khác.”
Tôi vừa nói xong, Lão Khuất Đầu cười lạnh lùng: “Chàng trai, miệng vẫn chưa hết hơi sữa mà định trổ tài sao?”
Tôi đáp: “Hôm nay tôi sẽ để cho ông thấy sinh viên đại học bắt ma như thế nào!”
Nhị Não Đại khẽ nói: “Vấn đề là không trói được ông ấy!” Bố tôi nheo mắt, nói bằng giọng bình thản: “Để tôi.”
Hồn ma có sức mạnh đến độ nào thì người bị nhập có sức mạnh đến độ đó, mà sức mạnh của hồn ma thường được quyết định bởi độ cao sâu đạo hành của hồn ma. Thông thường, những người sau khi chết mà vẫn còn ôm oán niệm sâu thì đạo hành cũng rất mạnh.
Tôi nói: “Bố phải cẩn thận đấy, nếu thấy không được thì phải gọi mọi người cùng xúm vào. Ông ta có thể xuất đầu lộ diện giữa ban ngày như thế này thì cũng sẽ không dễ dàng chịu bó tay chờ trói đâu.”
Bố tôi gật đầu: “Bố biết rồi.”
Tôi quay sang nói với Nhị Não Đại: “Chú đi kiếm tất cả trống, phèng, pháo nổ của thôn về đây, kiếm thêm một tập giấy vàng, một bát chu sa, mấy chục thanh tre mỏng, không có giấy vàng dùng giấy trắng cũng được, không có chu sa thì giết mấy con gà cho một ít máu vào rồi cầm đến đây, không có thanh tre thì dùng roi mây!”
Nhị Não Đại gật đầu lia lịa rồi sai mấy thanh niên đi kiếm những thứ đó.
Bố tôi khom người, kể lại thì thấy lâu, nhưng sự việc xảy ra lúc đó thì rất nhanh. Tôi chỉ thấy bố tôi “bay lên” trước mắt tôi như một cái bóng, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát của ông chẳng có gì là của người hơn 40 tuổi.
Chú Hai đứng bên cạnh tôi nói với vẻ đắc ý: “Nguyên Phương cháu chưa được chứng kiến tài năng thực sự của bố cháu nhỉ? Hôm nay có lẽ ông ấy sẽ dùng bài Lục tướng toàn công.”
“Lục tướng toàn công”? Tôi nhắc lại đầy vẻ ngạc nhiên.
Chú Hai vòng vo: “Cháu cứ nhìn đi đã!”
Lão Khuất Đầu dường như chẳng hề sợ bố tôi chút nào, khi bố tôi tung người lao đến, Lão Khuất Đầu lập tức tỏ vẻ mặt vừa hoảng hốt vừa nanh ác, khiến cho ông ta không còn giống người nữa mà giống một con sói đang nhe nanh.
Hai tay Lão Khuất Đầu xòe ra, mắt nhìn mọi động tác của bố tôi không chớp, khi bố tôi vừa tung cú đá thì Lão Khuất Đầu cũng lao lên trước, dường như định húc ngã bố tôi.
Tuy nhiên tốc độ xông lên của bố tôi rất nhanh, tốc độ bay người còn nhanh hơn!
Dùng một từ hơi cường điệu để miêu tả thì việc đó cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt. Trong khoảnh khắc chớp mắt đó, chỉ bằng một cú ngửa người về phía sau tuyệt đẹp, bố tôi đã kịp thời né được cánh tay đang giáng xuống của Lão Khuất Đầu, rồi hơi xoay người đứng xuống sau lưng của ông ta, hai bàn tay nhanh chóng đặt lên vai của Lão Khuất Đầu.
Một loạt động tác đó viết lại thì rất rối rắm, nhưng khi chứng kiến thì chỉ thấy nó diễn ra trong một khoảnh khắc. Đúng lúc mà những người xung quanh đều nghĩ rằng bố tôi sắp giành phần thắng thì không ngờ, cánh tay của Lão Khuất Đầu bỗng giống như được đúc bằng thép, cho dù bố tôi có dùng đến sức mạnh thế nào thì Lão Khuất Đầu chỉ lắc người một cái là lại thoát được ra. Rồi đúng lúc bố tôi đang ngây người, thì sự việc không thể tưởng tượng được đã xảy ra, Lão Khuất Đầu đột nhiên xoay ngược hai cánh tay 90 độ, túm chặt lấy tay của bố tôi, đám đông lập tức kêu lên kinh ngạc!