Chương 17:
Thử thách tướng thuật
Chú Hai cứ vò đầu bứt tai, còn tôi thì cũng chẳng có cách nào Chế giải quyết đúng lúc đó bỏ tối mìm cười nổi bằng giọng trầm xuống: “Chuyện của Lão Khuất Đầu chúng tôi sẽ lo đến cùng, tốt hay xấu chúng tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm, do đó chuyện chúng tôi về hay ở cũng không do ông quyết định được. Nhị Não Đại là người dân của thôn ông, ông có thể gây khó dễ cho chúng tôi, nhưng không cần phải giở trò với bà con của mình. Tôi đã từng là cảnh sát vũ trang, nhiều người trong cơ quan công an huyện là bạn của tôi, nếu không tin, bây giờ ông có thể gọi điện thoại đến đó mà xem.”
Từ trước đến giờ bố tôi luôn là người kiệm lời chậm miệng nhưng lúc này thì lại nói rất nhiều, những lời của bố không gay gắt, nhưng có lý có tình, rất khúc triết và chặt chẽ, khiến cho trưởng thôn Hà á khẩu.
Từ trước đến giờ tôi luôn tự phụ mình là người thông minh, lúc này mới chợt nhận ra rằng bố tôi mới là người thông tuệ, đừng thấy hàng ngày ông ít nói, nhưng những từng trải và kinh nghiệm giải quyết vấn đề của ông thì còn xa lắm tôi mới bì kịp.
Lệ Thiên Thu nghe vậy thì cười ha hả, nói: “Ông Trần nói gì vậy? Vừa rồi tôi cũng nói rồi mà, nếu anh bạn trẻ này có tài thì hãy để anh bạn ấy thử xem.”
Nói rồi, Lệ Thiên Thu quay sang nói với trưởng thôn Hà: “Trưởng thôn, người ta là con cháu của thầy bói Trần trứ danh, nên cách bói toán, xem số tất nhiên là cũng khác với mọi người, nếu ông không yên tâm thì có thể thử thách.”
Trước đây Lệ Thiên Thu đã từng thử tôi, biết là tôi không có bất cứ kiến thức nào về tướng thuật, ông ta nói như vậy chính là muốn tôi lòi cái xấu ra trước mặt đám đông.
Trưởng thôn Hà lập tức hiểu ý, bèn cười lạnh lùng với tôi: “Cậu trẻ, cậu đã bói xem vận đen của cậu ngày hôm nay là gặp phải tôi chưa?”
Tôi không thèm để ý đến ông ta, bụng nghĩ thầm: “Muốn đứng vững thì cần phải tạo được uy, mà việc tạo được uy phải bắt đầu từ trưởng thôn Hà.”
Tôi nhìn trưởng thôn Hà chăm chú một lúc, thấy tướng mạo ông ta có hai điểm khác thường, trán ngắn và bằng, mũi thì chúc xuống nhưng lại rất dài, cứ như là bị ai đó kéo xuống. Tướng mặt đó khiến tôi chợt nhớ đến mấy câu trong sách, thế là tôi đọc ngay ra: “Thượng đình đoản hề hạ đình trường, đa thành đa bại đạo không vong, tung nhiên quản đắc thành gia kế, do như liệt nhật chiếu băng sương.”
Trưởng thôn Hà chợt ngây người, những người đứng quanh cũng tỏ ra không hiểu, chỉ có Lệ Thiên Thu là thay đổi nét mặt, đôi mắt xấu mù cứ nhìn tôi chăm chăm mà không nói gì.
Câu mà tôi đọc là một câu trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, “Thượng đình”, “Hạ đình” đều là những thuật ngữ chuyên môn trong tướng thuật, “Thượng đình” là chỉ phần trán trên lông mày dưới phần tóc mai, “Hạ đình” là chỉ phần dưới đầu mũi và trên cằm, nên những người bình thường làm sao mà hiểu được!
Chú Hai tất nhiên là hiểu được, nhưng chú cũng làm ra vẻ không hiểu, và hỏi: “Nguyên Phương, cháu vừa xem tướng cho vị đại nhân trưởng thôn đây à? Những câu cháu nói là có ý gì thế?”
“Hì, cháu cũng chỉ là tiện mềm đọc thế thôi, nội dung của câu đó có phần không hay, không biết có nên nói ra hay không.” Tôi cố ý nhử, nhử để cho vị trưởng thôn kia thấy bứt rứt trong lòng, không sợ ông ta hỏi mình nữa.
Quả nhiên, trưởng thôn Hà thấy tôi không nói, bèn lên tiếng: “Cậu nói đi, cứ cho rằng nói linh tinh đi thì cũng phải nói xem đó là ý gì, tôi không sợ không hay đâu.”
“Được, vậy thì tôi xin nói thẳng, khuôn mặt của ông nói với tôi rằng tính khí ông ương bướng, không nghe lời khuyên của người khác, nhất là lời của bố mẹ, trước đây ông đã từng làm nhiều nghề, nhưng cũng nhiều lần thất bại, kiếm được nhiều tiền nhưng rồi cũng tiêu tán hết, cuối cùng cũng lại hai bàn tay trắng.”
Tôi nói xong câu này, mặt của trưởng thôn Hà lập tức biến sắc, những người xung quanh đầu tiên là ngây ra, sau đó thì thi nhau bàn tán xầm xì.
“Ồ, chuẩn thế!”
“Đúng vậy!”
“Nói đúng quá! Lát nữa tôi cũng nhờ cậu ấy xem cho…” Trưởng thôn Hà đột nhiên quát lên: “ồn quá!”
Dân làng vội im bặt, mắt của trưởng thôn Hà hơi đỏ, ông ta nói: “Nói bừa chẳng may thì trúng có gì là tài giỏi, chưa biết chừng Nhị Não Đại đã kể cho cậu ta! Tôi sẽ đưa cho cậu một người, cậu thử xem cho người ấy, nếu xem chuẩn, thì tôi sẽ phục cậu!”
“Ma Cán! Lại đây!” Trưởng thôn gọi một tiếng, một người từ trong đám đông lập tức đi ra, trưởng thôn Hà quay sang nói với tôi: “Là người này! Cậu hãy xem cho cậu ta!”
“Xem gì?” Tôi hỏi.
Trưởng thôn Hà hừ một tiếng rồi đáp: “Xem về hôn nhân!” Tôi cười thầm trong bụng nhưng không nói gì mà chỉ nhìn cái người tên là Ma Cán đó. Ma Cán thấy tôi nhìn thì có vẻ ngượng ngùng, ánh mắt cứ hấp háy liên tục. Tôi nhìn kỹ một hồi, trong bụng thầm kêu lên: “Đúng là khéo tìm người, lại tìm cho tôi một người có nhiều đặc điểm đến thế!”
Ma Cán (thân đay) giống như tên gọi, rất gầy, trông giống như con khỉ, hai gò má cao, trán thì dô lên, tôi nhìn qua một cái thì thấy gương quai xanh nhô, lông mày cũng rất đặc biệt, rất dài, dường như kéo dài đến tận đuôi mắt, lại còn đậm nữa, tuy nhiên lại chẳng mọc theo quy luật gì mà cứ lung tung cả lên.
Gầy, trong tướng thuật không đưa ra một khái quát, nhưng có sự phân biệt. Chương Tướng Hình của thiên Tướng sách “Nghĩa Sơn Công Lục” chia ra làm “gầy” và “khô”. Gọi là “gầy” xương nhuận và không thô lộ; “Gọi là “khô” thì thô và để lộ xương. Nghĩa là, người có tướng gầy thì hình thể gầy mảnh, nhưng xương cốt đều được da thịt bao bọc, có vẻ mượt mà và không nhọn; người có tướng “khổ” thì da thô ráp, xương đều lộ ra, ví dụ xương gò má nhô lên, cằm nhọn, xương sườn thành hàng…, khiến người nhìn thấy khó chịu.
Tôi nhìn Ma Can trước mặt, tướng mạo của anh ta là tướng khô “hàn tướng” điển hình.
Lời bình đối với tướng gầy và tướng khô ở chương Tướng Hình, thiên Tướng trong “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Người có tướng gầy thiện, người có tướng hàn khổ, gầy có tinh thần cuối cùng cũng đạt được, người tướng khô tuy thần thái nhưng lại cô độc.”
Ý nghĩa của câu này là: Người có tướng gầy nhưng tinh thần thoải mái thì đó là tướng tốt, cho dù là có lúc cũng gặp cảnh khó khăn nghèo túng, nhưng chỉ cần cố gắng tiến lên thì sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội phát đạt, thịnh vượng; nhưng người có tướng khô thì không hay, người có tướng này cho dù là rất thần thái, thanh tú, nhưng cũng là mệnh cô khắc, suốt đời thê thảm, cô độc lẻ loi.
Quan sát xong, tôi bèn nói với Ma Can: “Anh chưa kết hôn, hơn nữa hôn nhân cứ lận đận, mặc dù luôn có người mai mối cho, nhưng cứ đến cuối cùng thì lại không thành. Bây giờ có thể gọi là một người cô độc.”
“Ôi, đúng quá!” Một người trong đám đông kêu to, mặt của Ma Can cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Trưởng thôn Hà nhìn tôi một cái, vẻ mặt có phần ngạc nhiên.
Chú Hai thấy tôi liên tiếp đưa ra những lời bói chuẩn xác, nên cười đắc chí, vẻ mặt khó chịu khi bị trưởng thôn Hà gây khó dễ đã biến mất. Chú nhìn Lệ Thiên Thu rồi lại nhìn trưởng thôn Hà, cười khan mấy tiếng và lớn tiếng nói: “Giỏi! Hì, hì câu hỏi đơn giản đó mà cũng đòi làm khó cháu tôi à?”
Còn tôi thì ngầm thở phào một cái, trong bụng thầm kêu: “May quá, may quá!”
Nhưng đồng thời trong lòng tôi cũng thấy ngổn ngang vì những điều mà tôi vừa nói đều là dựa vào tri thức của chương Tướng Hình thiên Tướng của cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, tôi hoàn toàn không nghĩ sẽ bói chuẩn như vậy, không có lẽ “Nghĩa Sơn Công Lục” thật sự thần kỳ đến thế?
Lệ Thiên Thu vẫn lạnh lùng quan sát, trong lòng đã hiểu ra, ông ta biết là tôi đã nghiên cứu cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, nếu không đã không có thể bói chuẩn như vậy.
Có lẽ điều mà ông ta cảm thấy ngạc nhiên là, kể từ lần gặp ở trước mộ ông nội tôi đến nay cũng chỉ mới có nửa năm, một người mà trước đó chưa hề biết tí gì về tướng thuật như tôi thế mà bây giờ đã đạt đến trình độ này!
Trưởng thôn Hà thấy hai lần tôi đều bói đúng, vẻ mặt có phần hơi xấu hổ, ông ta nhìn Ma Can một hồi, mắt đảo đi đảo lại mấy vòng, rồi ghé tai Lệ Thiên Thu thì thầm câu gì đó, Lệ Thiên Thu đầu tiên có vẻ ngơ ngác nhưng sau đó thì cười bí hiểm, trưởng thôn Hà cũng cười, rồi đột nhiên kéo Mạc Can sang bên đi mấy bước, vừa đi vừa thì thầm.
Sắc mặt của Ma Can dường như hơi biến sắc, miệng lẩm bẩm câu gì đó, nhưng đột nhiên trưởng thôn Hà vỗ mạnh lên vai của Ma Can, nói nhanh mấy câu bằng vẻ mặt nghiêm khắc, vẻ mặt của Ma Can lập tức trở nên ủ rũ, rồi cuối cùng cũng gật đầu với vẻ miễn cưỡng.
Tôi không nghe thấy những lời của trưởng thôn Hà, nhưng nhìn điệu bộ của bọn họ thì chắc chắn là đang có ý định gì xấu, không nén được, tôi hừ một tiếng rồi coi như không thèm để ý, cố gắng giữ lòng mình thật thư thái.
Tất cả dân làng Đại Hà Trang có mặt ở đó đều nhìn chúng tôi chăm chăm, họ đã thực sự thấy tò mò nên rất nóng lòng được xem trận đấu tiếp theo của chúng tôi.
Tôi nhìn sang bố, thấy bố tôi mắt nhìn xuống, hai tai dỏng lên, đứng im lặng, chắc chắn là ông đã nghe thấy rõ. Sau này, bố tôi cũng nói với tôi rằng, tay trưởng thôn Hà đó cực kỳ thâm hiểm, nên đã thầm đưa ra một cái bẫy cho tôi, để tôi không thể nào né tránh được! Lúc đó, bố tôi vốn cũng đã định nói cho tôi biết, nhưng rồi ông thay đổi ý định, nếu tôi đã lựa chọn quyết đi theo con đường gia nhập giới thầy tướng, thì tôi phải tự chịu trách nhiệm với mình, thành hay bại là do chính tôi và do ý trời nữa.
Vì thế mà lúc đó bố tôi đã nén lại không nói và cũng không nhắc nhở tôi.
Một lát sau, trưởng thôn Hà kéo Ma Can lại, nói với tôi: “Cậu có thể xem ngày tháng năm sinh được không?”
“Tất nhiên là có thể, đó là điều cơ bản nhất của một thầy bói.” Tôi nói.
Xem số phận dựa vào ngày tháng năm sinh đúng là điều cơ bản nhất của thầy bói, trong mục Tứ trụ luận, chương Tướng Tự, thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” ghi chép rất chi tiết, nội dung bao gồm cách tính ngày tháng năm sinh theo Tứ trụ và tướng mệnh đơn giản mà nó đại diện.
Trưởng thôn Hà nghe tôi trả lời như vậy, vội vàng nói: “Được, Ma Can, cậu hãy nói ngày sinh tháng đẻ để cậu ta bói xem!”
Ma Can im lặng một lúc rồi nói: “Bính Tuất, Bính Thân, Giáp Tý, Giáp Tý.”
Tôi hỏi: “Đó là của đàn ông hay phụ nữ?”
Ma Can nói: “Của đàn ông.”
Tôi vâng một câu, trong bụng nhẩm tính Ngũ hành của chủ nhân có ngày tháng năm sinh trên, thế rồi tôi vô tình nhìn thấy vẻ mặt nửa cười nửa không của trưởng thôn Hà, tôi chợt ngây ra, vẻ mặt ông ta sao lại thế nhỉ?
Lại nghĩ đến tướng mặt của Ma Can, nhất là lông mày, là điển hình của tướng “lục hại mi tâm”, theo như những lời của “Nghĩa Sơn Công Lục” thì chắc chắn là tướng khắc lục thân không còn nghi ngờ gì! Điểm này cần phải chú ý.
Ngày tháng mà ông ta nói nếu đổi sang dương lịch thì là 23 giờ ngày 17 tháng 8 năm 1946, tính đến nay là 50 tuổi, theo như tuổi, thì ít nhất cũng lớn hơn Ma Can một thế hệ, hơn nữa, Ma Can biết rõ về ngày tháng năm sinh đó như vậy, suy ra thì rất có thể đây là bố đẻ của anh ta.
Nếu là bố đẻ của anh ta, thì đang là hàng lục thân chi liệt của Ma Can.
Chỉ xét về ngày tháng năm sinh, thì Ngũ hành của người này không thiếu, đủ cả Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, nhưng, sao tôi lại cảm thấy có chút gì đó không thỏa đáng nhỉ?
Tôi biết chắc chắn trưởng thôn Hà đã có âm mưu gì đó, song cụ thể là gì, nên đề phòng thế nào thì tôi lại không biết chút nào, đó mới chính là điều khó nhất.
Trưởng thôn Hà thấy tôi im lặng không nói gì bèn cười khẩy: “Thế nào, chàng trai, không biết phải nói gì hả? Cậu hãy xem cho người có ngày tháng năm sinh đó đi! Nói nhanh lên, mọi người đang chờ nghe đấy!”
Có người tò mò quá cũng nói to: “Nói nhanh đi! Nói nhanh đi!”
Trưởng thôn Hà ép khiến tôi chợt nhận ra, thì ra là như vậy!
Tôi ngẩng phắt đầu, nói lớn: “Tôi không xem số cho người đã chết! Các người to gan thật, dám mang linh hồn của người đã chết ra làm trò tiêu khiển, không sợ gặp quả báo à?”