Chương 16:
Thuật đầu tiên khi lần đầu ra khỏi lều cỏ
Rõ ràng là bố tôi không lường trước được điều này, nhưng ông cũng chỉ hơi ngập ngừng, tiếp đó hạ khuỷu tay xuống một chút đổi thế, rồi cùng với động tác gạt cánh tay của Lão Khuất Đầu, ông cúi người xuống, chân phải giống như một cái roi quét vào hai chân của Lão Khuất Đầu.
Thân hình của Lão Khuất Đầu không được linh hoạt cho lắm, tốc độ của bố tôi lại nhanh, khiến cho Lão Khuất Đầu không thể nào tránh được, đành giương mắt để mình bị quét trúng và sau đó ngã sấp xuống đất.
Tôi nghĩ, nếu giải thích theo thuyết của quỷ thần, thì sức mạnh thể lực của Lão Khuất Đầu rất lớn, nhưng lại không linh hoạt. Nguyên nhân rất có thể là sự khống chế của hồn ma đối với thân hình của Lão Khuất Đầu vẫn còn chưa đạt đến độ muốn làm gì thì làm, hơn nữa lại đang là ban ngày nên thực lực cũng bị giảm đi một mức nhất định.
Bố tôi nhân lúc Lão Khuất Đầu chưa kịp trở người, ghì một chân lên lưng của Lão Khuất Đầu, sau đó khóa hai tay của ông ta lại. Lão Khuất Đầu ra sức vùng vẫy, nước miếng từ trong miệng cứ chảy ra, đống thời phát ra những tiếng kêu hừ hừ đáng sợ.
Tôi vội hô lên với những người đang đứng quanh: “Mọi người còn ngây ra gì thế? Mau xông lên trói Lão Khuất Đầu đi!”
Lúc đó những người kia mới định thần xúm lại, trói chặt Lão Khuất Đầu từ đầu đến chân chỉ trừ khuôn mặt, khiến ông ta như một khúc gỗ.
Đúng lúc đó, Nhị Não Đại đưa một đoàn người đến cùng với mâm đồng, nồi sắt, ca nước, thùng gỗ…, còn có cả một đống pháo nổ các loại, các loại giấy trắng, giấy vàng, thanh tre và roi mây. Đặc biệt còn thêm một bát tướng máu tươi không biết của mấy con gà.
Cùng đến còn có cả một nhóm phụ nữ, người già người trẻ đứng một góc và chỉ trỏ vào tôi. Tôi biết là họ đang bàn tán điều gì. Chuyện bắt ma trừ quỷ ở vùng nông thôn không phải là ít gặp, nhưng phần lớn là những đàn ông và bà già lớn tuổi, còn một thầy trừ ma trẻ tuổi như thế này thì đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy.
Mặc dù tôi không để tâm đến cách nhìn nhận của người khác, nhưng nhiều người cứ chỉ trỏ vào mình như vậy không khỏi khiến tôi thấy ngượng ngùng, dù không nhìn thấy mặt mình nhưng tôi cảm thấy chắc là nó đã đỏ đến tận mang tai.
Nhìn những thứ Nhị Não Đại chuẩn bị, tôi mỉm cười bất lực nói: “Chú cũng biết cách đối phó cho xong đấy chứ, đem nồi niêu mâm bát ra thay cho phòng la.”
Nhị Não Đại cường ngượng ngùng, đáp: “Không tìm thấy những thứ đó nên đành kiếm những thứ này dùng tạm.”
Tôi đáp: “Vậy thì đành dùng tạm vậy.”
Chú Hai đứng bên có vẻ sốt ruột bèn gõ thử nồi niêu mâm bát, rồi hỏi tôi: “Tiếp sau đây chuẩn bị làm gì?”
Tôi đáp: “Tìm một người khéo tay, đầu tiên dùng đám giấy này và đám mây tre làm thành hình một người nộm, nhớ là phải tương tự như hình thể của Lão Khuất Đầu, sau đó dùng máu gà vẽ mặt mũi lên trên người nộm, chú ý nhất định không được vẽ mắt (còn như tại sao không vẽ mắt thì trong sách không nói rõ nguyên nhân. Cháu đoán là vì người nộm là vật thế thân cho người sống, sau khi đốt xong thì sẽ xuống địa ngục, nếu có mắt thì sau khi xuống âm gian sẽ nhìn thấy những điều đáng sợ, người nộm sẽ sợ và không muốn thế thân nữa). Còn nữa, viết lên trên ngực người nộm ngày tháng năm sinh của Lão Khuất Đầu. Để cho tất cả những người đến xem đều đứng ở chỗ có ánh nắng, không được đứng vào chỗ râm, đưa cả Lão Khuất Đầu cũng đến chỗ có ánh nắng!”
Nhị Não Đại lập tức cắt cử mọi người làm theo, mấy thanh niên trai tráng khiêng Lão Khuất Đầu ra đặt dưới chỗ có ánh nắng mặt trời. Lão Khuất Đầu bắt đầu lên tiếng gào thét, những sợi dây trói bị ông tay vặn vẹo phát ra cả tiếng kêu, từ đó có thể thấy sức mạnh của ông ta đáng sợ đến thế nào.
Chú Hai vội bảo người bổ sung mấy sợi dây thừng to, tôi phải bảo: “Chú Hai, đừng trói chặt quá, chỉ cần làm cho ông ấy không vùng ra là được. Nếu không Lão Khuất Đầu bị chú trói chặt đến ngạt đấy.”
Tôi lại sai Nhị Não Đại: “Bảo chín thanh niên khỏe, mỗi người cầm một khí cụ, dù vật gì cũng được, đứng thành vòng tròn cách Lão Khuất Đầu một trượng là được, rồi chờ lát nữa tôi ra lệnh!”
Phân công xong công việc cho Nhị Não Đại thì công việc làm người nộm cũng đã xong. Tôi nói với Nhị Não Đại: “Chú đi đốt người nộm đi, dùng lửa đốt người nộm để đốt pháo.”
Nhị Não Đại hỏi với vẻ không yên tâm: “Nếu tôi đốt người nộm, có phải anh trai tôi sẽ chết không?”
Tôi trợn mắt, đáp: “Đây là “Thuật thế thân yếm đương”, chứ không phải là thuật của phù thủy, nên chú yên tâm, người nộm sẽ chết thay cho anh chú.”
Nhị Não Đại nghe nói vậy, bèn ngúc ngoắc cái mông rời đi. Tôi thấy mọi người đều đã chuẩn bị xong, đang định đưa ra hiệu lệnh để bắt đầu hành sự thì bỗng có một tiếng quát to từ phía ngoài đám đông: “Các người đang làm trò bậy bạ gì thế?”
“Hỏng rồi! Ông già trưởng thôn ngoan cố đến đấy!” Nhị Não Đại khẽ kêu lên rồi bước ra đón.
“Trưởng thôn?” Tôi bất giác ngây người, nhìn thấy mọi người tản ra để chừa ra một lối, một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi vẻ mặt nghiêm trang đi về phía tôi, chỉ vào mặt tôi, nói: “Cậu nhóc kia từ đâu đến? Đang làm trò bậy bạ gì thế?”
Tôi nhìn sắc mặt của ông ta tối sầm, vẻ mặt dữ tợn, gân xanh trên trán hơi lộ ra, mái tóc cắt ngắn, cái cổ dài, vai rộng, rõ ràng là tướng mạo của một người cứng đầu, biết ngay đây là kiểu người cực đoan không dễ thuyết phục, hơn nữa thích mềm mỏng, không thích cứng rắn, thích dỗ ngọt không thích mệnh lệnh, trong lòng liền tính kế sách đối phó.
“Tôi hỏi cậu đấy!” Trưởng thôn thấy tôi không trả lời lại quát lên hỏi lại.
Nhị Não Đại vội bước lên nói: “Trưởng thôn, đây là ông thầy tôi mời đến để bắt ma, ông thấy đấy…”
“Bắt ma gì chứ? Làm gì có ma? Nhị Não Đại, có phải anh cũng thành hai đầu thật rồi không!” Trưởng thôn quát lên, cổ của Nhị Não Đại lập tức rụt lại.
“Nhưng anh cả tôi đúng là bị ma nhập rồi.” Nhị Não Đại đáp lại vẻ ngập ngừng.
“Cóc khô!” Trưởng thôn chỉ vào tôi nói: “Cho dù là ma nhập thì cái cậu nhóc miệng còn hơi sữa này có bắt được không?”
“Cậu ấy là người nhà của thầy bói Trần trứ danh, xem tướng, bói vận mệnh đuổi tà bắt ma đều rất chuẩn đấy!” Nhị Não Đại kêu lên.
Trưởng thôn cười lạnh lùng mấy tiếng, đáp: “Tôi không biết thầy bói Trần trứ danh là ai, tôi chỉ biết đến thầy Lệ thôi, không lẽ thầy bói Trần trứ danh còn lợi hại hơn thầy Lệ?”
“Ha, ha, trưởng thôn Hà quá khen rồi! Nếu cậu ta có tài ấy, thì ông cứ xem thử đã rồi hãy nói.”
Một người bước ra từ đám đông đi đến trước mặt trưởng thôn Hà, cứ cười lạnh lùng và nhìn bố tôi, chú Hai và tôi chăm chăm. Người đó không phải là ai khác mà chính là Lệ Thiên Thu!”
“Là ông?” Tôi và chú Hai đều thốt lên đồng thanh.
Mắt của bố tôi hơi nheo lại, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên như cũ.
Lệ Thiên Thu đáp với vẻ mặt nửa cười nửa không: “Là tôi đây. Tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Thế nào? Có điều tôi không ngờ cậu lại dám đến Đại Hà Trang thật, không sợ làm mất mặt Ma Y Trần gia à?”
“Ông Lệ!” Trong đám đông chợt có người kêu lên: “Ông Lệ đến rồi!”
Nhị Não Đại ngày người, nói: “Ông Lệ, chẳng phải ông đi vắng sao?”
Lệ Thiên Thu nói: “Vừa mới về, nghe nói ở đây xảy ra chuyện nên đến xem sao.”
Nhị Não Đại quay người giới thiệu với chúng tôi: “Thưa ba vị, thầy Lệ đây là thầy tướng nổi tiếng nhất vùng này, lúc trước thầy ấy phải đi …”
Chú Hai nghe thế đã rất tức giận, không chờ Nhị Não Đại nói hết câu, bèn nói bằng giọng nghiêm nghị: “Nhị Não Đại, ý của anh là gì? Ông ta không có nhà nên ông mới tìm đến chúng tôi phải không?”
Trong chốc lát, Nhị Não Đại cứng lưỡi, vội hốt hoảng đáp: “Không phải, không phải thế. Tôi không có ý đó, tôi…”
“Cãi làm gì! Có thầy Lệ đây rồi tất nhiên không đến lượt các anh nữa, các anh có thể đi được rồi!” Thôn trưởng Hà nói bằng giọng lạnh lùng, chế giễu.
Chú Hai tức quá đưa tay chỉ và nói: “Ông! Tôi không đi đấy, ông làm gì được tôi!”
Trong lòng tôi cũng rất tức giận, nhưng không nói ra mà cứ lặng yên quan sát.
Bố tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt, không nói năng gì, khiến người khác không thể biết được là ông đang vui hay đang tức giận.
Trưởng thôn Hà nói với chú Hai bằng giọng lạnh lùng: “Đại Hà Trang này là thiên hạ của tôi! Người trẻ tuổi kia, cậu không hiểu quy định à, nếu còn nói những lời bẩn thỉu, tôi sẽ sai người đánh đuổi anh đi, anh có tin không? Cứ cho rằng nhà Nhị Não Đại mời các anh đến, tôi không đồng ý thì các anh cũng chẳng làm gì được! Để rồi anh xem anh ta còn dám mời các anh nữa hay không?”
Nói xong, trưởng thôn Hà quay đầu nhìn về phía Nhị Não Đại, nói: “Anh nói xem, có đúng thế không?”
Nhị Não Đại nhìn trưởng thôn rồi lại nhìn Lệ Thiên Thu, sau đó lại quay sang nhìn chúng tôi, mặt đỏ bừng lên, thế rồi bỗng lớn tiếng quát lên: “Bệnh của anh Cả tôi chỉ có Ma Y Trần gia mới chữa được!”
Bất giác chúng tôi ngây người ra, không có lẽ Nhị Não Đại thật thà chất phác kia cũng phát điên rồi.
Trưởng thôn Hà tỏ ra rất sửng sốt, ông ta lạnh lùng nhìn Nhị Não Đại, rồi nói: “Anh nói lại câu đó xem!”
Nhị Não Đại nhìn trưởng thôn Hà có phần e sợ, không dám nói lại câu gì, ông ta tin tưởng chúng tôi nhưng cũng không dám đắc tội với trưởng thôn Hà và thầy Lệ, vì dù gì ông ấy vẫn phải sống lâu dài ở thôn này.
Trước đây, thỉnh thoảng tôi có nghe bố tôi nói: Làm người nhất định phải khiêm tốn, nếu không thì khi ra ngoài xã hội sẽ phải nhiều lúc bực mình, rồi nào là “rồng mạnh không nên áp đảo rắn dưới đất”, nào là “kẻ xấu trong thôn nhiều”… Đến lúc này thì tôi đã thực sự được chứng kiến tất cả những điều đó.
Chú Hai tôi thì không chịu được cơn giận, đang định nói thêm, nhưng tôi kéo chú ấy, nói: “Chú Hai, nói nhiều cũng chẳng ích lợi gì.” Nói xong, tôi quay sang nói với bố tôi: “Bố, hay là chúng ta về đi.”
Bố tôi gật đầu, đáp: “Được”
Lệ Thiên Thu đột nhiên nói: “Định đi à? Đừng, tôi đã nói rồi, nếu cậu có khả năng thì hãy thử đi.”
Tôi ngây người, rồi lập tức hiểu, Lệ Thiên Thu và trưởng thôn Hà đang phối hợp với nhau để một người diễn vai ác, một người diễn vai hiền, nhưng thực ra là đang bỡn cợt chúng tôi, khiến chúng tôi đi cũng dở, ở không xong.
Đột nhiên trưởng thôn Hà cũng đổi giọng, nói: “Nếu thầy Lệ đã để cho các anh thử rồi thì các anh cứ thử đi, để tôi xem.”
Chú Hai giận đến phát điên, chú gầm lên: “Ông bảo ở thì ở, ông bảo đi thì đi à? Ông là vua chắc!”
Trưởng thôn Hà cười lạnh lùng: “Tôi không phải là vua, nhưng ở đây, lời của tôi có trọng lượng.”
“Trọng lượng cái cóc khô, tôi không nghe đấy! Anh Cả, Nguyên Phương, chúng ta về thôi! Cứ để cho họ muốn làm gì thì làm!” Chú Hai nói và định rời đi.
“Người họ Trần kia!” Trưởng thôn Hà gọi, rồi lạnh lùng nói. “Các người đã bắt, đã trói Lão Khuất Đầu, việc đến nơi rồi thì lại định rút lui bỏ mặc, hừ, nếu Lão Khuất Đầu xảy ra chuyện, ai chịu trách nhiệm đây? Nếu các người thật sự trời không sợ, đất không sợ, phủi quần bỏ về, thì cùng lắm tôi sẽ báo cảnh sát, để cảnh sát đến giải quyết.”
Nghe trưởng thôn Hà nói như vậy, chúng tôi thực sự không dám rời đi nữa. Chú Hai định tranh cãi tiếp nhưng cũng chẳng còn lời nào để nói nữa, còn tôi qua đó cũng mới nhận ra được sự ghê gớm của trưởng thôn Hà.