Ma Y Thế Gia

Chương 18:

Chương 18:
Sinh tử dị biến
Những người đứng quanh đó ngây người ra, chưa kịp phản ứng gì thì tôi chỉ vào Ma Can, nói bằng giọng nghiêm khắc: “Nhất là anh! Trưởng thôn Hà có thể đùa bỡn, còn anh cũng dám làm thế à? Chưa nghe thấy câu tục ngữ ‘Ba tấc trên đầu có quỷ thần chứng minh’ à? Dám lôi tổ tông ra làm trò đùa!”
Mặt của trưởng thôn Hà lập tức xám xịt, cứ ngây ra nhìn tôi không nói gì, còn Ma Can thì nhũn người ngồi phệt xuống đất, nói bằng giọng mếu máo: “Tôi, tôi, tôi… tôi sai rồi, tiểu tiên sinh, cậu đúng là thần tiên! Lẽ ra tôi không nên đem bố tôi ra để đùa cợt với cậu, tôi là đồ khốn, tôi không phải là đứa con có hiếu, tôi có lỗi với tổ tông! Tôi, tôi vả vào mặt mình!” Nói rồi Ma Can giơ tay vả vào mặt mình đôm đốp.
Bố tôi đứng cạnh, lúc này mới thay vẻ mặt căng thẳng bằng vẻ nhẹ nhõm, ông hơi cúi xuống, nói khẽ với tôi: “Được! Giữ bình tĩnh thì mới xem rõ được.”
Chú Hai tôi ngây người ra một lúc thì mới biết là chuyện gì, và lập tức cười tít cả mắt, nói to: “Lại định giở trò đùa à? Lại đùa với cháu tôi, tôi nhổ vào! Có biết ông nội của nó là ai không, thần bói Trần đấy! Có biết chú Hai của nó là ai không? Là tôi Nhị Đức Tử! À, không, tôi là Trần Hồng Đức…”
Thì ra bố của Ma Can đúng là đã chết rồi, trưởng thôn Hà cố ý bảo Ma Can đem ngày tháng năm sinh của bố anh ta ra để cho tôi bói. Nếu tôi làm theo cách của các thầy bói thông thường, thì nhất định phải phân tích về năm, ngày, giờ sinh một hồi, rồi sau đó nói số phận của người đó tốt hay xấu, nếu tôi làm như vậy chắc chắn tôi sẽ thất bại hoàn toàn, vì bố của Ma Can đã chết, người chết thì không có số mệnh nữa, nên làm gì còn tốt hay xấu!
Kế sách này rõ ràng là thâm hiểm cực kỳ, nếu là người không đủ bình tĩnh, bị trưởng thôn Hà thúc giục, lại nghe những người khác thêm dầu vào lửa, thì có lẽ sẽ buột mồm nói ra ngay.
Cũng may là trước đó tôi đã nhìn ra tướng mặt khắc lục thân của Ma Can, cả vẻ thể hiện lạ lùng có gì đó thiếu tử tế trên mặt của trưởng thôn Hà nữa, rõ ràng là ông ta không thể thử thách tôi bằng một vấn đề đơn giản như vậy, nên tôi mới thận trọng cao độ, suy nghĩ trước sau mà không liều lĩnh buột ra mồm.
Sau đó, tôi nhìn vẻ mặt của trưởng thôn Hà, vừa gian xảo vừa bí hiểm, còn vẻ mặt của Ma Can thì vừa hoảng hốt lo lắng vừa bất an, kết hợp xem tướng mặt và suy đoán có lý, cuối cùng tôi đã giải đúng đề bài này.
Chú Hai tôi thì cứ nói hết câu này đến câu khác, Ma Can thì tự vả vào mặt mình và khóc lóc, trưởng thôn Hà im lặng không nói gì, dân làng thì ngây người một lát rồi dần dần mới định thần lại, hiểu ra là chuyện gì xong thì đồng loạt thốt lên: “Đúng quá! Đúng quá!”
Lệ Thiên Thu nhìn tôi một cái rồi hừ một tiếng, sau đó nói rít qua kẽ răng: “Quả nhiên tam nhật bất kiến đương qua mục tương khan (nghĩa là ba ngày không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác). Nửa năm trời đã đạt đến trình độ này thì xem ra tư chất thiên phú cũng không phải hạng xoàng!”
Nghe thấy những lời nửa nạc nửa mỡ ấy của Lệ Thiên Thu, tôi biết là ông ta tưởng là khen nhưng thực ra là đang chế giễu, song tôi cũng không giận dữ mà cười đáp lại: “Xin đa tạ Lệ tiên sinh đã quá khen.”
Lệ Thiên Thu trợn mắt không nói gì nữa.
Nhị Não Đại thấy tôi liên tiếp thoát ra khỏi những khó khăn mà trưởng thôn Hà giăng ra, trong lòng rất vui, ông cười hì hì và nói với trưởng thôn Hà: “Trưởng thôn, ông thấy đấy, anh trai tôi bị trói đã lâu thế rồi…”
Trưởng thôn Hà đưa mắt sang nhìn Lệ Thiên Thu, Lệ Thiên Thu khẽ gật đầu.
Trưởng thôn Hà bèn nói: “Các anh làm đi! Để tôi xem cái trò ma quỷ của các anh rút cuộc kéo dài được bao lâu, và rút cuộc có tác dụng gì không.”
Tôi đã thấy rất rõ trưởng thôn Hà hoàn toàn nằm trong tay của Lệ Thiên Thu, mỗi lời nói, việc làm của ông ta đều chịu sự sai khiến của Lệ Thiên Thu.
Tuy nhiên, việc đã đến nước này thì tôi cũng chẳng sợ nữa, càng không rút lui, nên sau khi bảo Nhị Não Đại chuẩn bị xong, tôi bèn hô to: “Châm lửa đốt người nộm, đốt pháo!”
Khi Nhị Não Đại châm lửa đốt người nộm, thì pháo cũng đã được người khác đốt, tôi lại hô một tiếng: “Gõ trống phách, xoong nồi lên!”
Trong chốc lát, tiếng pháo nổ đì đùng xen lẫn tiếng trống chiêng xoong chảo dồn dập, inh ỏi cả một khoảng trời.
Lão Khuất Đầu vừa kêu rống ầm ĩ vừa lăn lộn trên đất, mọi người thấy thế thì lại càng ra tay khua chiêng gõ trống, còn ông ta thì chỉ lăn lộn mà không dám đến gần bất cứ người gõ trống hay xoong chảo nào và hoàn toàn không ra khỏi cái vòng đó.
Thế trận mà tôi bày ra khá nhộn nhịp, thực ra nó không chuyên nghiệp cho lắm vì thiếu điều kiện, nó chỉ là sự biến hình của thuật được ghi chép trong sách mà thôi.
Thuật đốt người nộm là biến tướng của “Thế thân yếm đương thuật”, khua chiêng gõ trống đốt pháo là biến tướng của “Nhương giải thuật”.
Tôi đã lường trước, nếu đã không thể làm được cho đến tận cùng, hết sức thì hiệu quả sẽ bị giảm đi rất nhiều, cho nên tôi mới ghép hai thuật đó lại với nhau, song cho dù như vậy, tôi vẫn không dám khẳng định chắc chắn sẽ có tác dụng, cho nên trước khi vào việc đành nói là thử xem, bây giờ nhìn thể hiện của Lão Khuất Đầu có lẽ hiệu quả rất tốt.
Đại khái qua hơn nửa tiếng đồng hồ sau, Lão Khuất Đầu không còn động đậy nữa, có người kêu kên: “Lão Khuất Đầu chết rồi! Chết rồi! Không gõ nữa, không gõ nữa, Trần tiên sinh!”
Tôi nhìn thì thấy đúng là Lão Khuất Đầu không động đậy nữa, thế là nói: “Tất cả dừng lại, để tôi đến xem đã.”
Sau khi những người khua xoong gõ chảo dừng hẳn thì đều xúm lại xem Lão Khuất Đầu, trưởng thôn Hà cũng chạy đến, chú Hai đương nhiên là chạy lên đầu và là người đầu tiên đến bên Lão Khuất Đầu, lại còn dùng chân đá vào người ông ta, xem có phản ứng gì không. Một đám phụ nữ, trẻ con và một số dân làng nhát gan đứng xem từ đằng xa cứ vươn cổ lên nhìn và bàn tán xí xầm.
Lệ Thiên Thu và bố tôi đứng ngoài đám đông, một người thì chắp tay sau lưng, còn một người thì mặt cứ dửng dưng.
Sau khi tôi đến nơi thì chỉ thấy Lão Khuất Đầu mắt cứ trợn ngược lên, lòng trắng nhiều hơn lòng đen, mồm sùi bọt mép, còn trên đất là cả một đám dịch màu đen đặc, mùi hôi bốc ra nồng nặc.
Tôi nói: “Được rồi, được rồi, mau cởi lỏng dây trói ra đi.”
Sau khi sợi dây trói được thả lỏng ra thì Lão Khuất Đầu nằm thở thoi thóp, Nhị Não Đại lay người ông ta và gọi: “Anh Cả, anh Cả! Anh có nhận ra em không?”
Lão Khuất Đầu nói thều tháo: “Chú là đồ khốn, đừng lay nữa, lay nữa là tôi chết đấy!”
Nghe vậy, Nhị Não Đại ngây người một chút rồi nói bằng giọng vui mừng như điên: “Tốt rồi, tốt quá rồi, chỉ có anh trai tôi mới bảo tôi là đồ khốn, người khác không bao giờ gọi tôi thế. Đây đúng là anh trai tôi rồi!”
Thế là tất cả đám đông đều vỡ òa vì vui mừng, bố tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt, song trong ánh mắt ánh lên vẻ vui mừng, xem ra tôi đã thành công thật rồi.
Tôi thở phào một cái, lúc này, giây phút này suy nghĩ của tôi về “Nghĩa Sơn Công Lục” đã thay đổi hoàn toàn. Tất cả những gì tôi trải qua hai ngày hôm nay, dù là ngôi nhà dữ, tiếng khóc hài nhi, dù là trúng tà hay ma nhập, dù là tướng hình, tướng sắc hay tướng thanh, không có gì là không chuẩn, và tất cả đều được chứa đựng trong “Nghĩa Sơn Công Lục”!
Đây tuyệt nhiên không phải là một cuốn sách hoang đường mà là một bộ kỳ thư!
Khóe môi tôi khẽ hé nở nụ cười.
Nhưng đồng thời với đó, một lần nữa tôi lại nhớ đến lời dặn dò của ông nội về cuốn Thần Tướng Thiên Thư cùng với những liên quan đến sự tồn vong của gia tộc Trần Thị!
Nếu cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” hoàn toàn đáng tin cậy, thì những lời dặn dò của ông mười phần có tới tám, chín phần là sự thật Nhưng rút cuộc là bí mật gì mà khiến cho cả gia tộc Trần Thị vì nó mà sinh tồn, vì nó mà diệt vong nhỉ?
Nghĩ đến đây, bỗng nhiên tôi cảm thấy trong lòng lại trở nên nặng trĩu.
Những người đứng xem không cần biết đến tâm trạng của tôi, Lão Khuất Đầu vừa tỉnh lại là họ lập tức hoan hô, những phụ nữ, trẻ em và người dân đứng xem từ đằng xa thì thi nhau bàn tán. Một phụ nữ nói: “Chàng trai kia tuổi không nhiều nhưng giỏi thật đấy!”
Một người phụ nữ khác thì nói: “Đúng thế, nghe nói còn là một sinh viên đại học nữa đấy!”
“Sinh viên đại học mà cũng có thể làm chuyện này à?”
“Sinh viên đại học tại sao lại không thể làm chuyện này? Ông nội của cậu ấy là thần bói Trần đấy! Cái người đàn ông trông rất mạnh mẽ, đẹp trai đằng kia là bố của cậu ấy đấy, ông ấy là con trai của thầy bói Trần!”
Ở phía đó, chú Hai chìa ngón tay trỏ về phía tôi: “Nguyên Phương, theo chú thì cháu hãy theo nghề của gia đình mình đi. Với khả năng trời phú và sự thông minh của cháu, đảm bảo cháu sẽ không phải lo cái ăn cái mặc suốt đời!”
Tôi mỉm cười, đáp: “May mà thành công thôi, chú Hai đừng đùa nữa!”
Chú Hai nói một thôi một hồi rồi bỗng nhiên bảo: “Chú có một câu hỏi khá tò mò, cháu đã chữa khỏi bệnh cho Lão Khuất Đầu rồi, vậy con ma trên người ông ấy thì sao? Nó đi đâu rồi?”
Con ma đi đâu ư? Bất giác tôi cười thành tiếng, đáp: “Làm gì có ma? Cũng chỉ là những oán khí thôi, bây giờ thì có lẽ tan hết cả rồi.” “Tan rồi?” Chú Hai trợn mắt lên hỏi.
“Đúng thế!” Tôi gật đầu.
Chú Hai cứ nhất quyết hỏi cho đến cùng: “Nếu nó lại tụ lại lần nữa thì sao?”
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Cho nên mới nói chúng ta phải nhanh chóng tìm ra nơi chôn cất Hà Thiên Minh gì đó, để xử lý nguồn của oán khí cho tốt thì oán khí mới không tụ lại được nữa.”
Đến lúc này chú Hai mới coi như đã hỏi xong, bèn gật đầu liên tiếp: “Ồ, cũng có lý đấy!”
Thuyết phục xong chú Hai, một lần nữa tôi thở phào. Nói thật lòng, tôi cũng không chắc chắn lắm, rằng nguồn oán khí đó rút cuộc có phải đến từ Hà Thiên Minh hay không, nhưng trước mắt dường như chỉ có thể giải thích như thế thì mới hợp lý.
Sau khi đã thu xếp xong cho Lão Khuất Đầu, Nhị Não Đại mới bước ra hỏi bố tôi: “Ông Trần, vậy bây giờ bắt tay dỡ cổng thôi nhỉ?”
Bố tôi đáp: “Có thể được rồi.”
Nhưng, đúng lúc đó, đột nhiên Lão Khuất Đầu thốt ra một tiếng kêu rất kỳ quái, hai mắt trợn ngược lên.
Đám đông đều sững sờ, tôi vội nhìn ông ta, thì thấy một vệt màu trắng giữa hai lông mày của ông ta thoáng hiện lên và biến mất một cách nhanh chóng.
“Màu của cái chết!”
Tôi bỗng thấy mình như đang rơi xuống một hố băng to tướng!
“Bạch sắc phát vu phế kinh, Ngũ hành nãi Kim, kỳ lệnh vi thu, bạch sắc chu khởi chi thời, như bạch tằn phất trụ, chủ khốc sự tương chí.”
Câu này xuất phát từ chương Tướng Sắc, thiên Tướng trong cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” nên tôi nhớ rất rõ. Cái gọi là “khốc sự”, tức là tang sự, màu trắng xuất hiện không đúng thời lệnh, không đúng vị trí tức là màu của cái chết.
Màu xuất hiện thoáng qua ở ấn đường giữa hai lông mày của Lão Khuất Đầu chính là màu trắng, mắt của tôi đã luyện đến độ cực đỉnh của mắt thường nên không thể nào nhìn nhầm được!
Nhưng rõ ràng là Lão Khuất Đầu đã khỏi rồi, tại sao đột nhiên lại xuất hiện màu của cái chết nhỉ?
“Bố!” Tôi kêu lên một tiếng bằng giọng vừa hoảng hốt, bố tôi cũng đã phát hiện ra sự việc không bình thường nên rẽ đám đông đến quan sát Lão Khuất Đầu.
Lệ Thiên Thu thì cứ cười lạnh lùng, rồi nói với giọng vui mừng trước cái họa của người khác: “Mong là Lão Khuất Đầu có thể giữ lại được cái mạng!”
Đám đông nghe nói thế lập tức im lặng.
Xung quanh bỗng chốc trở nên yên tĩnh, mọi người đều thi nhau thở, tiếng thở nghe rất rõ ràng, còn tim tôi thì dường như muốn bứt khỏi lồng ngực!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất