Chương 19:
Lại là bạch xà
Ngực của Lão Khuất Đầu phập phồng rất dữ, hơi thở hổn hển, chỉ có điều không thể nào nói ra được, trông chẳng khác gì người hen suyễn đang lên cơn. Bố tôi bước tới xé áo của ông ta ra, để lộ nửa người trên, rồi nhìn kỹ một lúc và nói bằng giọng trầm lắng xuống: “Trong kinh phế của ông ấy dường như có một luồng khí đen tích tụ từ trung tiêu đến họng, vì thế nội tức bất thuận, nếu cứ để lâu có thể dẫn đến chết vì ngạt thở.”
Cũng trong thời gian này, tôi đã được biết đến khả năng của bố tôi về võ công, ông bắt đầu học võ từ khí công, nên vô cùng thông thuộc bát mạch, thập nhị kinh, thập ngũ lạc mạch, 365 huyệt đạo và ngũ tạng lục phủ, cách cốt tứ chi của con người, vì thế ông nói như vậy thì gần như là chắc chắn 100%.
Nhưng, tại sao Lão Khuất Đầu lại có tình trạng đó?
Chuyện xong rồi, tôi, bố tôi và chú Hai thảo luận đi thảo luận lại thì mới đưa ra được kết luận thống nhất. Thì ra, Lão Khuất Đầu bị tà khí thâm nhập vào quá sâu, mà lại là loại tà khí nặng. Mặc dù phương pháp trừ tà mà tôi áp dụng cho ông ta là đúng, tuy nhiên phương pháp lấy thuốc mạnh mà trị bệnh trọng có lúc mang lại hiệu quả rất kỳ diệu, nhưng cũng có lúc lại cực kỳ nguy hiểm, là kiểu chữa lợn lành thành lợn què!
Vì thế mà Lão Khuất Đầu giống như người bệnh trọng gặp được thuốc mạnh của tôi cứu sống, nhưng giữa chừng thiếu mất sự tuần tự và điều chỉnh từng bước, dẫn đến khí trầm uất tích tụ trong bụng khó mà thoát ra được, chỉ cần một sự thiếu thận trọng là sẽ mất mạng ngay tại chỗ!
Bố tôi đã nhìn thấy tình trạng nguy hiểm của Lão Khuất Đầu nên không dám chậm trễ, lập tức ấn bóp ngay vào các kinh huyệt Vân Môn, Trung Phủ, Thiên Phủ, Hiệp Bạch, Trì Trạch trên người ông ta thì khí tích tụ trong bụng và ngực của Lão Khuất Đầu mới dần dần tiêu tán.
Trong khoảng thời gian chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Lão Khuất Đầu coi như đã chạy qua hai vòng Quỷ Môn Quan và cuối cùng thì bình an trở về.
Bố tôi thấy cơn nguy hiểm đã qua, bèn khẽ thở phào, đứng dậy, nói với Nhị Não Đại: “Anh của anh không sao nữa đâu, hãy đưa ông ấy về nhà tĩnh dưỡng và bồi bổ.”
Lúc này tôi mới đưa tay gạt mồ hôi trên trán, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi buồn, gượng cười, nói: “Bố, may mà có bố.”
Bố tôi mỉm cười, đáp: “Đừng để trong lòng, con đã không làm sai.”
Chú Hai cũng nói: “Đúng đấy, Nguyên Phương, chỉ là kinh nghiệm chưa đủ mà thôi, có ai mà vừa sinh ra đã là thần bói đâu, ha ha!”
Tôi không phải là loại người lòng dạ hẹp hòi, nên nghe bố và chú Hai nói vậy, lập tức thấy lòng nhẹ nhõm trở lại.
Sau khi đứng dậy, tôi đưa mắt nhìn xung quanh thì mới phát hiện ra rằng Lệ Thiên Thu và trưởng thôn Hà không biết đã rời đi từ lúc nào.
Nhị Não Đại thấy lúc này anh trai của mình thực sự không có vấn đề gì thì mới phấn khởi xoa hai tay vào nhau, tôi nói với ông ta: “Chú Hà Nhị, bây giờ có thể dỡ cổng được rồi đấy.”
Nhị Não Đại gật đầu lia lịa, bảo mọi người chuẩn bị bắt tay làm.
Bỗng nhiên, từ trong đám đông vang lên một tràng tiếng cười: “Ha ha, thủ đoạn được đấy! Đáng tiếc là vượt quá phạm vi rồi!”
Đó là giọng nói có phần già dặn nhưng cũng đầy sức mạnh, tôi đưa mắt nhìn về nơi phát ra tiếng nói thì thấy có một người già gầy guộc mặc chiếc áo lễ màu xanh xám đứng ở một chỗ cách tôi không xa, tay phải người ấy cầm một chiếc la bàn phong thủy, tay trái cầm một chiếc kiếm gỗ đào dài hơn hai thước, mái tóc đen búi trên đỉnh đầu, da mặt hơi vàng, lúc này ông ta đang nhìn tôi bằng đôi mắt sáng rực.
Tôi nhìn tướng mặt ông ta, những cái khác thì bình thường, chỉ có cái mũi và cái mồm là nhô hẳn ra. Cái mũi ấy vừa nhọn vừa mỏng, đầu mũi thì bẹt, hai lỗ mũi hơi hếch, hốc mũi bé tí, còn cái mồm thì vừa nhọn vừa mỏng như miệng của Thần Sét, cùng với cái mũi trông rất giống với khuôn mặt của con khỉ.
Tướng mũi, hình miệng của người này trong chương Tướng Hình, thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” gọi là mũi hình vượn. Trong đó có lời bình như sau: “Kiểu người này ghen ghét đố kỵ, ngấm ngầm lừa lọc, không nên kết giao thân thiết, cũng không nên đắc tội.” Ngoài ra còn có bốn câu rằng: “Sơn căn tiêm bạc tỵ khiếu tiểu, chuẩn đầu biển đại chủy ba tiêm, xương hoàng khinh táo khích trách, vị nhân tối thị bất tôn nghiêm.” (Nghĩa là người có sơn căn mỏng, mũi nhỏ, đầu bẹt, miệng rộng là người ngông cuồng, kiêu ngạo, lòng dạ hẹp hòi.)
Đây không phải là một tướng mặt tốt, chính là một vị khách không mời mà đến, và đến với cái tâm bất thiện nên cần phải thận trọng đối phó.
“Thì ra là một đạo lão phong thủy.” Chú Hai trề môi, hỏi: “Vừa rồi ông nói vượt quá phạm vi là ý gì?”
Những người đứng quanh thấy lại có một đạo sĩ đến thì lập tức xúm lại xem.
Vị đạo sĩ kia mỉm cười, chỉ vào tôi, nói: “Vừa rồi những việc mà vị tiểu đại ca kia làm, bần đạo rất lấy làm khâm phục, có thể thấy khí phách anh hùng từ bé, tự cổ giai nhiên. Có điều, bần đạo vẫn cứ muốn nhắc một câu, cậu là thầy bói, tuy nhiên e là chưa hiểu về phong thủy thì phải?”
Tôi nhíu mày, đáp: “Tôi không hiểu lời của đạo trưởng có ý gì?”
Vị đạo sĩ phong thủy kia đáp: “Cậu là thầy bói, nên chú trọng vào việc xem tướng bói vận mệnh, bần đạo là thầy phong thủy, nên việc tìm long định mạch là nghề của ta, nhưng bây giờ cậu đã vượt qua ranh giới đó. Ví dụ như ngôi nhà cổ này, đang yên đang lành, tại sao lại phải tháo dỡ?”
Tôi lập tức hiểu ra, thì ra vị đạo lão này chỉ là kiếm cớ gây chuyện thôi.
Chú Hai thì lại càng than thở vì gặp đen đủi, trong bụng nghĩ hôm nay là một ngày mọi chuyện đều không thuận, người chẳng liên quan cũng đến gây chuyện.
Còn bố tôi thì vẫn không nói năng gì, mặc tôi xử lý.
Tôi suy nghĩ một chút, rồi cười, đáp: “Tiên sinh, tìm long định mạch đúng là chuyên môn của thầy phong thủy, nhưng từ xưa đến nay, thuật chia thành 5 chi nhánh: sơn, y, mệnh, tướng, bốc. Phong thủy là một phần của tướng thuật. Nói cách khác, nếu như phong thủy không quy về tướng thuật thì quy về đâu? Phong thủy chính là một cách tướng hình trong tướng thuật. Nếu thầy bói chỉ biết xem tướng mặt mà không nhìn ra sông núi, không biết được âm trạch dương trạch, không tính ra được sinh khắc của Ngũ hành, thì làm sao gọi là cao minh?”
Đạo sĩ phong thủy kia bị tôi nói cho á khẩu, không còn dám giở bài “phong thủy tướng thuật bất đồng mạch” với tôi nữa, mà quay sang nói: “Khẩu khí tuyệt lắm! Vậy, cậu nói xem, thế nào gọi là phong thủy? Tại sao phải xem phong thủy?”
“Ha, ha, theo tôi, phong thủy chính là tự nhiên! Đó chính là việc xem địa mạch, định âm dương, từ đó tìm cách cân bằng âm dương để mong trời và người cảm ứng mà thôi!”
“Ồ, tuy ngông cuồng nhưng cũng có kiến thức đấy. Xin hỏi, long/ rồng bắt đầu từ đâu?”
“Long mạch” là danh từ dùng trong phong thủy, chỉ hướng của mạch núi. Trong chương Tướng Hình, thiên Tướng của “Nghĩa Sơn Công Lục” có ghi chép lại và tôi cũng nhớ, thế nên tôi bèn đáp: “Trời chia trăng sao, đất chia sông núi. Ngẩng đầu nhìn Ngưu Đẩu, lại thấy có chòm sao vây quanh. Cúi xuống nhìn đồi núi, mới biết nơi bắt đầu của bình nguyên. Trăm ngàn ngọn núi đều bắt đầu từ Côn Lôn rồi sau đó mới chia ngả chia hướng. Long mạch bắt đầu từ Côn Lôn!”
Đạo sĩ phong thủy chẳng còn gì để hỏi nữa, nên đành nói: “Được, thuộc được điển tích, cũng coi như cậu có biết. Quay lại vấn đề chính, bần đạo xin hỏi lại, tại sao cậu lại muốn dỡ cái cổng này?”
Tôi nghe vị đạo sĩ này vẫn còn muốn kiếm cớ gây chuyện, không muốn mất nhiều thời giờ với ông ta nữa, vì bây giờ việc chính đang cần phải giải quyết ngay, nên tôi nói: “Cái cổng này xây không đẹp, hơn nữa cũng đã lâu đời nên dỡ xuống làm lại, chẳng có liên quan gì đến phong thủy.”
Câu nói đó lập tức khiến cho đạo sĩ phong thủy kia phải im tịt, nếu đã không liên quan đến phong thủy thì cũng chẳng có chuyện gì với ông ta nữa.
Vị đạo sĩ kia hơi ngây người một lúc, ánh mắt nhìn quanh có vẻ sửng sốt, tôi nhìn theo hướng ánh mắt của ông ta thì thấy từ chân núi phía xa có một cô gái trẻ đang đi về phía chúng tôi.
Tôi còn đang mải nhìn cô gái ấy thì vị đạo sĩ phong thủy bỗng nhiên gật đầu cười và nói: “Được lắm, tiểu tử, rất ranh mãnh! Có điều, ta đã nói trước rồi, cái cổng này không được động đến, nếu không sẽ có tai họa đổ máu đấy! Nếu như không tin thì cứ chờ trong vòng ba ngày mà xem, những kẻ manh động sẽ chịu trừng phạt!”
Nói xong, vị đạo sĩ phong thủy cười khẩy rồi quay người bỏ đi. Ông ta rời đi rất nhanh, loáng một cái đã khuất vào trong thôn làng.
Trong lòng tôi không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, khi quay lại nhìn cô gái dưới chân núi thì không thấy đâu nữa.
Chú Hai tôi thì lầm bẩm chửi: “Đồ điên!”
Nhị Não Đại nhìn tôi hoang mang, dường như ông ấy có vẻ suy nghĩ về những lời mà thầy phong thủy kia nói. Tôi nghĩ về những lời nói và hành động của vị đạo sĩ phong thủy kia, thấy hoàn toàn không có chút tác phong nào của một cao nhân, hơn nữa ngôi nhà cổ của gia đình họ Hà bây giờ dù nhìn kiểu gì cũng không thấy vẻ của một ngôi nhà có phong thủy tốt, nếu phong thủy thực sự tốt thì dù có dỡ xuống trong ba ngày cũng chưa chắc đã có tai họa đổ máu.
Ảnh hưởng của phong thủy tới con người thì phải dựa tích tụ của thời gian, ba ngày thì quá nhanh.
Thế nên tôi mỉm cười nói với Nhị Não Đại: “Không sao đâu, chú cứ làm đi thôi.”
Lúc đó Nhị Não Đại mới gọi người sắp xếp việc dỡ cổng.
Bố tôi thấy mọi người đã rời đi gần hết thì mới chậm rãi nói: “Tâm địa của đạo sĩ kia không tốt, cần phải đề phòng ông ta giở trò.”
Tôi gật đầu.
Đúng lúc đó thì thím Nhị Hà dẫn một ông già rất gầy đi đến. Nhị Não Đại giới thiệu với chúng tôi: “Đây là Hà Cửu Thúc, là người có vị trí cao nhất trong đại gia đình họ Hà chúng tôi. Năm nay ông ấy 70 tuổi rồi.”
Khi tôi nhìn Hà Cửu Thúc thì thấy ngũ quan của ông đã thành bại tướng, có thể thấy đã già nua, tuổi tác, vẻ mặt đã khô héo. Cung Nhật Nguyệt ở phía trên hai lông mày bị lệch, xét theo 12 cung diện tướng thì cung phụ mẫu có thiếu khuyết. Trong phần Bàn về 12 cung ở chương Tướng Hình, thiên Tướng của cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Song giác ly thiên, nhật nguyệt oai lạc, kỳ mẫu thất trinh, kỳ phụ phi phụ”. Ý nói người có tướng khuôn mặt này hoặc là mẹ đã tái giá, hoặc là người đó rời tổ rời tông. Áp dụng điều đó với Hà Cửu Thúc thì có khả năng hồi ông còn nhỏ ông đã theo người mẹ tái giá sống với cha dượng.
Còn một điểm nữa, lệ đường dưới hai mắt của Hà Cửu Thúc hõm xuống, đó là dấu hiệu cho thấy cung tử tức thiếu khuyết. Phần Bàn về 12 cung chương Tướng Hình thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Lệ đường hãm lạc, tử nữ song khuyết.” Ý là người có tướng này rất có khả năng không có con cái. Từ đó có thể suy ra Hà Cửu Thúc là một người cô độc.
Bố tôi và chú Hai đều cung kính chào: “Chào chú Cửu”, tôi cũng chào theo: “Chào ông Hà Cửu.”
Hà Cửu Thúc gật đầu, nói: “Chàng trai, rất tuyệt, rất tuyệt. Vừa rồi ta đứng bên đã nhìn thấy tất cả. Tuổi còn trẻ mà đã làm được như thế sau này chắc chắn sẽ thành tài. Ta cũng có quen với ông của cháu, coi như chỗ quen cũ, đáng tiếc là ông ấy mất sớm, có điều có đứa cháu như cháu thì coi như ông ấy cũng đã có người kế tục rồi, ông ấy có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!”
Tôi mỉm cười, đáp: “Ông Cửu quá khen rồi ạ!”
Hà Cửu Thúc nói: “Chúng ta không cần phải nói những lời khách sáo nữa, chuyện nhà Lão Khuất Đầu ta biết cả rồi và rất lo lắng, chỉ có điều chẳng giúp được gì, bây giờ được biết có thể làm được gì đó, ta rất vui mừng!”
Tôi nói: “Nghe nói ông Hà rất thông thuộc Kim Kê Lãnh, nhờ ông nói cho chú Hà biết một số chỗ bí mật có thể là nơi chôn cất người, để chú ấy đưa chúng cháu lên núi tìm. Ông đã già rồi, không cần phải lội suối trèo đèo đâu ạ.”
Hà Cửu Thúc trợn mắt, nói: “Nhị Não Đại thì biết chuyện gì! Kim Kê Lãnh ta đã từng lên lên xuống xuống từ bé đến giờ, tính đến nay cũng đã được hơn 60 năm rồi. Nếu không phải đích thân ta đưa mọi người đi thì chắc mọi người chẳng tìm thấy gì đâu. Những người trẻ trong thôn, không có ai thuộc Kim Kê Lãnh hơn ta đâu.”
Nhị Não Đại vội nói theo: “Vâng, vâng, đúng thế!”
Hà Cửu Thúc đắc ý nói: “Tuy ta có hơi nhiều tuổi, nhưng trèo lên ngọn núi nhỏ này chẳng thấm gì, huống chi Kim Kê Lãnh dài hàng trăm dặm, các con đường lên núi lâu ngày không tu sửa cỏ cây mọc um tùm, người bình thường rất dễ lạc, không có người dẫn đường làm sao mà đi được? Chuyện cứ quyết như thế đi, khi nào mọi người lên núi thì nhất định phải gọi ta.”
Nhị Não Đại nói: “Chắc chắn rồi ạ!”
Chúng tôi đang nói chuyện rất rôm rả thì phía đám người dỡ cổng bỗng ồ cả lên, rồi có tiếng kêu của mấy người: “Ôi, rắn!
Rắn trắng!”