Chương 20:
Lạc đường trên Kim Kê Lãnh
Nghe thấy những tiếng kêu đó, mặt ai cũng lập tức căng ra, bạch xà quả nhiên lại xuất hiện!
Lẽ nào đúng như lời mà thím Hà Nhị nói, bạch xà sẽ trả thù?
Bố tôi cầm chiếc xẻng bên cạnh lên, sải bước rất nhanh về phía đó. Chúng tôi vội chạy theo ông, thì thấy cả đám người đã bỏ chạy rồi túm lại thành một đám ở xa, bàn tán xôn xao với vẻ hoảng sợ.
Giữa đám người là một bầy bốn con rắn trắng đang cuộn tròn.
Trong bốn con rắn đó thì có ba con trấn giữ ba phía thành hình góc nhọn, còn một con cuộn tròn ở giữa.
Có lẽ vì thấy đông người nên bốn con rắn đã giữ thế phòng thủ chứ không chủ động tấn công người.
Trong bốn con rắn đó thì con cuộn tròn ở giữa là to hơn cả, phải to gần gấp đôi con mà tôi nhìn thấy trong ngôi nhà cổ hôm trước, chiều dài của nó phải tới cả mét, thân to bằng bắp tay.
Ba con còn lại cũng xấp xỉ như con hôm qua.
Giữa lúc giao thời mùa Đông và mùa Xuân, thời tiết vẫn còn rất lạnh mà những con rắn này đột nhiên ra ngoài hoạt động không chút sợ hãi, hơn nữa còn dường như không chịu chút ảnh hưởng nào của thời tiết, nên chuyện này không thể không thấy rất lạ lùng.
Bốn con bạch xà dường như chỉ chờ chúng tôi tới, nên lúc trước chúng cứ nằm im nhưng khi thấy chúng tôi tới thì lập tức dựng người lên một cách cảnh giác rồi bắt đầu thè lưỡi ra.
Tôi lặng lẽ cầm một chiếc xà beng bên cạnh lên để đề phòng, chú Hai thấy thế cũng vội nhặt lên một chiếc, Nhị Não Đại cũng làm như chúng tôi, định lấy một chiếc xà beng, nhưng tiếc là không còn nữa.
Nhị Não Đại không chịu tụt hậu, ông đưa mắt nhìn quanh, rồi nhanh chóng cầm lên hai hòn gạch.
Những chiếc lưỡi rắn thè ra mỗi lúc một nhanh, có vẻ chúng sắp tấn công đến nơi, bố tôi hét to: “Mày!”
Một nhát xẻng bổ xuống, con rắn to nhất ở giữa lao vụt đến bổ vào mặt bố tôi, bàn tay bố tôi rung lên, chiếc xẻng vung lên, chỉ nghe một tiếng “phụt”, con bạch xà đứt làm đôi, máu vọt ra rồi thân hình của nó rơi xuống đất.
Bây giờ kể lại thì lâu, còn lúc đó mọi việc diễn ra rất nhanh, một con bạch xà khác tiếp tục lao lên, nhằm tay của bố tôi để tấn công!
Lúc đó, chiếc xẻng của bố tôi vừa chém đứt con bạch xà tấn công đầu tiên, vẫn còn chưa kịp xoay hết một vòng, nên bố tôi trở tay không kịp.
Tuy nhiên, bố tôi không hoảng hốt, ông lắc người một cái, rồi bất ngờ lùi về phía sau một bước, nhanh chóng tránh được đòn tấn công của con bạch xà kia.
Tôi đứng bên hồi hộp và lo lắng chứng kiến tất cả cảnh tượng ấy, nhân cơ hội đó cũng kêu lên một tiếng rồi giơ chiếc xẻng lên, nhằm vào người con bạch xà đó bổ xuống. Không ngờ, chú Hai cũng kêu lên một tiếng rồi bổ xuống như tôi, hai chiếc xẻng của hai chú cháu cùng bổ xuống một chỗ, phát ra tiếng “keng” chói tai khiến lửa tóe cả ra, nhưng lại chẳng bổ trúng con bạch xà đó.
Trong khi ấy, bố tôi đã kịp giơ xẻng lên và hộ: “Mày này!”
Quay lại nhìn thì đã thấy con bạch xà đó bị đứt làm đôi nằm trên đất, hai nửa thân của nó vẫn còn ngoe nguẩy, Nhị Não Đại dùng hai hòn gạch tiếp tục giáng xuống thân của nó.
Hai con còn lại đột nhiên chuyển hướng, trườn về phía đám đông. Dân làng không ai là không sợ bạch xà nên họ kêu ré lên rồi bỏ chạy toán loạn. Chú Hai lúc đó đang ở trong đám đông ấy, trong lúc né người bỗng trượt chân, ngã xuống đất, hai con rắn nhân cơ hội đó chui xuống rãnh nước đục và biến mất.
Tôi bước đến đỡ chú Hai dậy, vừa chạm tay vào chú lập tức run lên, tôi cười, nói: “Chú Hai, rắn chạy hết rồi mà chú vẫn còn sợ thế cơ à?”
Chú Hai nhe răng cười, đưa tay xoa lên đầu tôi, rồi nói: “Cháu trai ngoan quá, ngoan quá!”
Đột nhiên tôi cảm thấy ở gáy hơi nhói đau, vội đưa tay ra sờ, nhưng không thấy gì cả, và cảm giác đau nhói cũng nhanh chóng mất đi như chưa từng xuất hiện.
Bất giác, tôi kêu lên một tiếng: “Ối”, bố tôi thấy vẻ mặt khác thường của tôi thì vội hỏi: “Sao thế?”
Tôi thầm nghĩ, có lẽ là vừa rồi móng tay của chú Hai đã xước vào cổ tôi nên lắc lắc đáp: “Không có gì.”
Bố tôi nhìn xuống rãnh thoát nước đục, nói: “Còn lại hai con, nhất định sẽ thành họa!”
Hà Cửu Thúc đi tới, nhìn bố tôi rồi tặc lưỡi nói: “Sao lại có thân thủ đẹp đến thế? Học ở đâu vậy?”
Bố tôi đáp: “Tôi từng là cảnh sát vũ trang”
Hà Cửu Thúc gật đầu nói: “Hèn nào giỏi thế!”
Chú Hai tôi cũng để thêm: “Giỏi, rất giỏi! Hì, hì…”
Nghe chú Hai nói vậy, tự dưng tôi cảm thấy giọng của chú cứ là lạ thế nào ấy.
Tôi quay lại nhìn thì thấy miệng chú sùi bọt mép, tôi vội lên tiếng hỏi: “Chú Hai, chú thích ăn thịt rắn à?”
Chú Hai cười bằng một tiếng lạ lùng đáp: “Cháu mới là thích ăn rắn!”
Tiếng cười ấy bỗng khiến tôi thấy ngứa ngáy khắp người, tôi xoa tay, hỏi chú: “Vậy, tại sao chú lại chảy nước dãi?”
Chú Hai lại cười rất lạ lùng, nói: “Chú chảy nước dãi? Sao chú lại không biết nhỉ?”
Lúc này, tôi lại cảm thấy nụ cười của chú Hai có gì đó rất kỳ lạ, vẻ mặt chú bỗng trở nên cứng đơ, còn khi cười thì dường như các cơ ở khóe miệng cứ co giật trông rất xấu. Vẻ mặt này cực kỳ giống với vẻ mặt của Nhị Não Đại đêm hôm trúng tà.
Và cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra là thứ lấp lánh ở khóe miệng của Nhị Não Đại buổi tối hôm đó là gì rồi, nó là nước dãi của ông ấy!
Bố tôi cũng đã nhận ra sự khác lạ của chú Hai, ông trầm giọng xuống hỏi: “Hồng Đức, chú cười kỳ quặc gì thế?”
Chú Hai lại cười rồi nói: “Tôi có cười đâu! Hai người sao vậy, người thì nói tôi chảy nước dãi, người thì nói tôi cười kỳ quặc? Đừng có dọa tôi đấy!”
Chú Hai vừa kích động, giọng nói lập tức trở nên rất khó nghe.
Hà Cửu Thúc nói: “Mọi người cẩn thận đấy, tôi thấy hình như anh ta trúng tà rồi!”
Giọng nói trở nên lạ lùng, chảy nước dãi, cười kỳ quái với vẻ mặt đờ đẫn… Tất cả những biểu hiện này đều được ghi chép rất rõ trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, đó là biểu hiện ban đầu của việc bị ma nhập.
Tôi thầm kêu lên trong lòng: Không hay rồi, không biết tại sao chú Hai lại có tình trạng này, song trước mắt bây giờ không phải là lúc nghĩ về nguyên nhân của nó.
Tôi đưa mắt cho bố tôi, bố tôi hiểu ý gật đầu, rồi nhanh chóng giơ tay lên, sau mấy tiếng “bốp, bốp”, mặt của chú Hai lập tức hằn dấu mấy bàn tay. Mà một khi bàn tay bố tôi giáng xuống thì không phải như người bình thường, hơn nữa, khi dấu bàn tay vừa in xuống thì nước bọt của ông cũng nhanh chóng xuất hiện trên mặt chú Hai.
“Sao anh lại đánh em?” Chú Hai kêu lên bằng một giọng kỳ quái. “Để cho chú tỉnh táo lại!” Bố tôi nói.
Nhưng, chú Hai không những không tỉnh táo lại mà ánh mắt càng trở nên hung dữ hơn.
Xem ra cách thông thường của bố tôi không có tác dụng rồi, chú Hai trúng tà giữa ban ngày cũng không phải là điều bình thường.
Bố tôi nhận ra sự phức tạp của sự việc, bèn lặng lẽ đi đến phía sau lưng của chú Hai, rồi khóa chặt lấy hai cánh tay của chú một cách bất ngờ và khống chế chú.
Chú Hai bị đau cứ kêu ầm ĩ lên, còn bố tôi lại càng túm chặt lấy. Chú Hai kêu lên: “Anh Cả, anh điên rồi! Anh làm gì thế, em là Hồng Đức, là em trai của anh, anh túm em làm gì?”
Bố tôi đáp bằng giọng trầm xuống: “Chú trúng tà rồi!”
Lúc đó, đám đông thấy vậy cũng quay sang nhìn với vẻ tò mò. Nhị Não Đại nhìn tôi rồi lại nhìn bố tôi, miệng cứ lắp bắp một hồi mà không nói ra lời.
Hai chân của chú Hai cứ đạp tứ tung, miệng thì kêu to: “Ai trúng tà? Có các người mới là trúng tà! Tôi không trúng tà! Anh mau bỏ em ra đi! Tay em sắp gãy đến nơi rồi!”
Tôi nói: “Chú Hai, chú đừng có cử động, vừa rồi chú bị trúng tà, không có chuyện gì lớn đâu. Cháu đi bế một đứa bé đến để nó đái vào người chú là hết thôi. Nước tiểu của trẻ em có thể tránh được tà!”
Không phải là tôi nói bừa, trong thiên Tà của cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” có ghi: “Nước tiểu, Phương Gia gọi là rượu tái sinh, canh hoàn nguyên. Trẻ nhỏ là thuần dương, nguyên khí có khắp toàn thân, nước tiểu của trẻ nhỏ được sinh ra từ dương khí trong thận, nên rất giàu dương khí, có thể tránh được tà.”
Chú Hai nói: “Được, Nguyên Phương, chú tin cháu, chú sẽ không cử động nữa, bảo bố cháu thả lỏng ra chút đi, chú là chú ruột của cháu đấy, chứ không phải là Lão Khuất Đầu đâu!”
Tôi gật đầu, bố tôi hơi thả lỏng tay ra, nhưng vẫn túm lấy áo của chú. Chú Hai thả lỏng xương cốt, đi đến trước mặt tôi, mỉm cười. Tôi cảm thấy nụ cười đó của chú thực sự rất khó coi, đang định nói, không ngờ chú nhân cơ hội đó vùng khỏi tay của bố tôi, co cẳng chạy lên núi!
Bố tôi sững người một chút rồi vội chạy đuổi theo. Nhưng lần này tự nhiên chú Hai chạy rất nhanh, hai người loáng một cái đã chạy đến chân núi và đang chuẩn bị trèo lên, tôi sững sờ rồi cũng đuổi theo. “Này, trong núi có nhiều ngả đường lắm, cẩn thận kẻo lạc đường đó!” Hà Cửu Thúc gọi với theo.
“Chờ tôi, để tôi đi cùng với mọi người!” Nhị Não Đại cũng kêu lên.
Tôi làm gì còn thời gian để mà lo nhiều như vậy, bố tôi và chú Hai chạy rất nhanh, tôi cũng vội vã chạy theo họ.
Mặc dù thể lực của tôi thua xa bố, nhưng so với những người bình thường thì khỏe hơn hẳn. Hồi học trung học phổ thông, tôi đã có thói quen tập thể thao buổi sáng và buổi tối, đồng thời giành được khá nhiều giải thưởng trong các lần thi đấu thể thao của trường, môn chạy đường dài 3000, 5000 mét với tôi chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng vấn đề bây giờ là tôi đang mặc áo bông, hơn nữa lại chạy ở đường núi nên đó lại là chuyện khác.
Không biết chạy trong bao lâu, đến khi tôi cảm thấy toàn thân rã rời, đầu óc quay cuồng, miệng thở ra từng làn hơi trắng, toàn thân cứ loạng choạng lao lên phía trước theo quán tính. May sao đến lúc đó tôi nhìn thấy bóng của bố tôi cũng dừng lại ở chỗ cách tôi không xa.
Lúc đó, tôi mới giảm dần tốc độ, đi bộ từng bước đến nơi.
Tôi nghĩ, sau khi trúng tà, sức lực của chú Hai tăng lên đáng kể, tuy nhiên đó suy cho cùng cũng không phải là sức vốn có của chú, còn bố tôi khí công thâm hậu, các kỹ thuật bay người, né người không phải là chuyện khó, nếu không phải vì đường núi quanh co, ngã rẽ nhiều thì bố đã túm được chú Hai từ lâu rồi. Nhưng, cho dù như vậy thì đuổi theo chưa đầy nửa tiếng, cuối cùng bố tôi vẫn tóm được chú Hai.
Chú Hai nằm không nhúc nhích trên đất, tôi vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Chú Hai thế nào rồi ạ?”
Bố tôi đáp: “Bị bố đánh ngất rồi.”
Tôi vẫn hổn hển, hỏi: “Ồ, vậy bố đã nhổ vào mặt chú ấy chưa?” “Rồi.” Bố tôi chỉ lên những giọt nước bọt trên mặt chú Hai, đáp. Tôi nói: “Lần này chú ấy trúng tà rất kỳ lạ, vô duyên vô cớ.”
Đang nói vậy thì chú Hai đột nhiên mở mắt ra, khiến tôi giật nẩy người và kêu lên: “Lại nữa rồi!”
Bố tôi cũng sững sờ. Chú Hai trở người và ngồi bật dậy, vừa lau mặt vừa thốt lên vẻ nghi hoặc: “Sao mặt tôi đau thế này? Lại còn dính nữa. Cái gì thế này?”
Giọng của chú Hai đã trở lại bình thường, thần thái cũng trở lại như cũ. Tôi vui mừng nói: “Ồ, tốt rồi! Đã có thần sắc và không chảy nước dãi nữa rồi.”
Chú Hai ngây người một lát, hỏi: “Cái gì tốt rồi?”
Tôi đáp: “Vừa rồi chú trúng tà, chạy bạt mạng đến đây, nếu như không có bố cháu đánh chú ngất đi và tát cho chú mấy cái, nhổ mấy bãi nước bọt vào mặt chú thì làm sao chú ổn được?”
Chú Hai trợn mắt, hỏi: “Thật à?”
Tôi đáp: “Tất nhiên là thật, chú nhìn xem chúng ta đang ở đâu đi!”
Chú Hai đưa mắt nhìn bốn xung quanh “Ồ” lên một tiếng rồi nói: “Đúng thật! Mẹ kiếp, đến cả mình mà cũng dám nhập vào, xem ra nhất định phải tìm cho ra cái xác của tay địa chủ kia, rồi đem nó chặt làm trăm ngàn mảnh để nó muôn đời không ngóc được dậy nữa!”
Tôi gật đầu, nói: “Chúng ta nhanh chóng xuống đi, chú cứ chạy thục mạng làm cháu cũng mệt muốn chết.”
Chú Hai nói: “Đừng vội, để chú rửa cái mặt đã, mặt chú bị bố cháu nhổ nước bọt, thối lắm, cứ để vậy làm sao mà gặp ai được?”
Bố tôi “hừ” một tiếng bằng vẻ mặt thản nhiên.
Tôi nói: “Chú rửa ở đâu được, đây đang ở trong núi, hay là cứ xuống núi đi, về nhà Nhị Não Đại mà rửa.”
Chú Hai nói: “Không được, mặt cứ dính dấp, khó chịu lắm! Trong núi chắc chắn là có nước suối, có suối thì sẽ có nước, tìm là thấy thôi.”
Bố tôi và tôi đành đi theo chú để tìm khe suối. Chúng tôi đi lòng vòng qua mấy chỗ rẽ, cuối cùng cũng tìm ra một khe suối có nước. Giữa thời tiết giao mùa Đông Xuân, băng tuyết vừa mới tan nên nước suối chảy róc rách. Chú Hai mừng rỡ, khom người xuống vốc nước suối lên rửa mặt, sau đó mới cùng bố tôi và tôi xuống núi.
Đi theo con đường núi có vẻ quen quen, quanh co, vòng vèo một hồi, rồi đột nhiên bố tôi dừng lại.
Tôi thấy vẻ khác lạ của bố nên cũng đứng lại và hỏi: “Bố, bố sao thế?”
“Hai chú cháu có phát hiện ra không, chúng ta hình như cứ quanh quẩn theo vòng thúng.” Bố tôi nói bằng giọng trầm trầm.
Chú Hai sửng sốt, hỏi: “Gì cơ?”
Tôi không nói gì mà đưa mắt nhìn kỹ xung quanh, chỉ thấy một hòn đá to ở chỗ cách đó không xa trông rất quen, đó chính là nơi mà lúc trước chú Hai nằm bất tỉnh ban đầu.
Mặt tôi lập tức biến sắc, chúng tôi lạc đường rồi!