Chương 23:
Dị hành ngụy văn
Tôi không dám tin cảnh tượng này là thật, mà cứ nghĩ rằng mình đã nhìn nhầm, tôi giụi mắt và nhìn lại thì quả nhiên thấy bố tôi và chú Hai chỉ bước đi từng bước, chứ không phải là trượt đi như lúc trước, lúc đó tôi mới thở phào một cái, xem ra thần kinh tôi đã căng thẳng quá mức rồi.
Thấy bố và chú tôi mỗi ngày một cách xa, tôi lại lên tiếng gọi họ, bố và chú Hai đứng trên đường như chờ tôi đi tới, chú Hai còn giục tôi: “Đi nhanh lên, còn chậm nữa là không kịp đâu, sắp hết thời gian rồi!”
Tôi đáp lại một tiếng rồi lại chạy, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên, lời của chú Hai rất lạ, cái gì mà không kịp? Cái gì mà sắp hết thời gian?
Đúng lúc đó, đột nhiên tôi phát hiện ra một chuyện kỳ quái, chỗ mà chú Hai với bố tôi đi chỉ có đường, hoặc nói cách khác là chỉ là đường!
Cánh đồng đã không thấy đâu nữa, hơn nữa ở phía trước con đường đó rất sáng, rất sáng, dường như là cả một vầng đèn sáng, nhưng lại cũng không giống như vậy, nó càng có vẻ giống với một vầng lửa, tóm lại là giữa màn đêm tối nó vô cùng chói mắt.
Và xung quanh vầng sáng đó là một màn đêm đỏ rực nối nhau từng mảng từng mảng, giống như ánh đêm mênh mông vô tận. Tôi ngây người, chuyện này là sao nhỉ?
Ánh sáng lửa đó từ đâu ra?
Tại sao không nhìn thấy cánh đồng nữa?
Bố tôi và chú Hai không cảm thấy điều lạ lùng sao?
Trong đầu tôi chợt nảy ra vô vàn những câu hỏi không có lời giải khiến tôi thấy hoang mang.
Tôi nhìn sang bên cạnh mình, cũng chỉ có một con đường, một con đường lớn bằng phẳng, trông giống như một con đường nhựa, hai bên đường là bóng tối mênh mông, lặng lẽ, một bóng tối mà ánh trăng và ánh sao không thể nào chiếu sáng được, còn cánh đồng thì là một khoảng không nhìn thấy.
Đại Hà Trang là một thôn miền núi hiu hắt, đường trong thôn toàn là đường núi khúc khuỷu, quanh co, mấp mô, khi đến chúng tôi đã phải chịu những cú xóc kinh người, làm gì có con đường lớn và rộng rãi như thế này?
Tôi cứ bước đi trên đường, lòng thấp thỏm, không hiểu sao, bỗng nhiên có những suy nghĩ rất kỳ quái, dường như sâu thẳm trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ, nếu cứ đi theo con đường này mãi thì sẽ không trở về được được nữa.
Tôi chú ý thấy trong đêm rất yên tĩnh, không hề có tiếng côn trùng, muông thú, thậm chí tôi còn nghe thấy cả tiếng tim mình “thình thịch, thình thịch” phát ra từ lồng ngực, và vọng trong màn đêm mông lung.
Xung quanh cũng rất lạnh, là một cái lạnh lặng lẽ, là cái lạnh từ sâu trong lòng, sau lưng, cổ cũng đều là cảm giác lạnh buốt, nhưng lại chẳng hề có gió đêm.
Tôi kéo chặt tà áo, vẫn thấy cảm giác lạnh từ người toát ra, khiến toàn thân tôi nổi từng lớp da gà. Cảm giác kỳ lạ đó từ khi sinh ra cho đến giờ tôi chưa từng thấy, tôi không biết bố và chú Hai tôi có cảm giác đó không.
Có lẽ mình bị nhiễm lạnh rồi phát sốt chăng? Tôi sờ lên trán mình thì thấy lạnh toát, hoàn toàn không nóng.
Tôi đi có phần quanh quẩn, chú Hai và bố tôi ở phía trước lại dừng lại, bố tôi quay đầu lại gọi: “Nhanh lên!”
Chú Hai cũng nói to: “Nhanh lên! Đừng đứng lại nữa, mau hết thời gian rồi!”
Lại là những lời nói lạ lùng đó, cái gì mà sắp hết thời gian rồi? Sắp hết thời gian rồi? Tôi nghĩ.
Lẽ nào sắp sáng rồi?
Lẽ nào đến khi trời sáng thì không còn thời gian nữa?
Đó là logic gì vậy?
Trong đầu tôi chợt xuất hiện những ý nghĩ kỳ lạ và hoang đường.
Đúng lúc đó, đột nhiên tôi nghe thấy từ phía sau lưng vọng lại một tiếng nói: “Nguyên Phương, tại sao cứ chạy mãi thế? Mau đứng lại!”
Tiếng nói đó đột nhiên vọng lại từ phía sau lưng tôi, mặc dù không rõ lắm, giống như bị gió cuốn đi và hơi bị lạc giọng, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy rõ.
Tiếng nói đó làm tôi giật mình, tại sao sau lưng mình lại có tiếng nói?
Lẽ nào vừa rồi trong lúc thắt lại dây giày mình quay đầu lại nhìn nên bây giờ mới rước dã quỷ cô hồn đến, và chúng đang tới để lấy linh hồn mình đi?
Ý nghĩ này nhen nhóm lập tức khiến tôi run lên vì sợ, tôi liên tiếp tự mắng mình, đúng là tự nhiên kiếm chuyện, biết đâu là mình nghe nhầm, hoàn toàn chẳng có ai gọi mình.
Nhưng, không may là tôi vừa mới tự an ủi mình xong thì từ phía sau lại vang lên tiếng gọi: “Nguyên Phương, đứng lại! Đừng có chạy nữa!”
Tiếng gọi này tôi nghe càng rõ hơn, tôi không thể nào lừa dối mình rằng không có ai gọi mình nữa.
Hơn nữa, hai tiếng gọi đó dường như lại là giọng của bố và chú Hai!
Nhưng, bố và chú Hai rõ ràng đang đi ở đằng trước tôi cơ mà!
Tôi không nén được tò mò, định quay lại nhìn một cái, đúng lúc đó, bố tôi đang đi ở đằng trước bất ngờ quay đầu lại nói: “Đừng có quay đầu lại nhìn, đi nhanh lên!”
Tôi biết rõ, bố ít lời, tuy nhiên những lời của bố luôn rất có giá trị, nghe lời của bố sẽ không sai, nên tôi cố nén ý muốn quay đầu lại nhìn, hỏi: “Bố cũng nghe thấy có người gọi con à?”
Chú Hai cũng quay đầu lại nói: “Chú và bố đều nghe thấy rồi, có điều cháu nhất định không được quay đầu lại, đó chỉ là ảo giác, cháu mà quay đầu lại nhìn thì cháu không về được đâu.”
Những lời của chú làm tôi kinh động tới mức lạnh cả sống lưng, bất giác tôi lại rùng mình một cái, xem ra quả nhiên là phía sau lưng có kỳ dị, biết thế lúc trước khi thắt dây giày không quay đầu lại thì bây giờ đã không phải chuốc lấy chuyện quái quỷ này.
Tôi vội chạy về phía trước, vừa chạy vừa hỏi: “Có phải đằng sau lưng có thứ bẩn thỉu không?”
Bố tôi cũng không quay đầu lại, đáp: “Đúng!”
Chú Hai cũng nói: “Đi nhanh lên, không được cứ mải nói như thế.”
Tôi đáp “vâng” một tiếng rồi không nói gì nữa, tiếp tục chạy về phía trước.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy chỗ có vạt lửa sáng đó mỗi lúc một gần, màu trời lộng lẫy như cảnh tượng của lửa cháy với những đám mây kỳ ảo, đằng trước dường như có vô vàn cảnh đẹp đang chờ tôi tới, đó hoàn toàn không giống với những cảnh sắc mà từ trước đến giờ tôi từng nhìn thấy.
Tôi không biết tại sao trên núi lại xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ đó, nhưng lúc này trong lòng tôi lại rất muốn đi nhanh lên để xem.
Nhưng giọng nói phía sau lưng lại vọng tới: “Nguyên Phương thằng quỷ mau đứng lại! Chú Hai mày không chạy được nữa đâu!”
Tôi ngây người, lần này là giọng của chú Hai, hơn nữa trong giọng nói đó còn chứa đựng một vẻ rất khẩn thiết.
Một giọng nói rõ ràng như vậy, một tình cảm thân thiết như vậy, lẽ nào lại là ảo giác?
Cũng đúng lúc đó, tôi chợt nhớ đến một chuyện khác, người đang trong ảo giác có tình cảm, vậy tại sao người trong hoàn cảnh hiện thực lại không có tình cảm nhỉ?
Chú Hai và bố tôi đang đi đằng trước tôi kia, những khi nói với tôi thì dường như giọng nói và biểu cảm của họ đều rất lạnh lùng, không hề có chút tình cảm nào cần có bên trong!
Nghĩ đến đây, mặt tôi biến sắc, buổi tối hôm nay rút cuộc là sao nhỉ? Những ý nghĩ kỳ quái sao nhiều thế, tình cảm kỳ quái cũng rất nhiều nữa.
Phía sau lưng lại vọng đến mấy tiếng gọi, có tiếng là của bố tôi, có tiếng là của chú Hai, mỗi lúc một rõ, và mỗi lúc một gần, tôi không nén được định quay lại nhìn một cái.
Bố và chú Hai đều đã dặn rồi, không cho tôi quay lại, nếu những gì tôi nghe thấy là ảo giác thật thì làm thế nào?
Nếu tôi quay đầu lại nhìn mà bị trúng chiêu thì biết làm sao?
Muôn vàn ý nghĩ khác nhau cứ quay cuồng trong đầu óc tôi, lòng tôi rối như tơ vò.
Đột nhiên, tôi nghĩ, nếu mình đã quay đầu lại một lần, thì có quay đầu lại lần nữa có lẽ cũng chẳng có gì to tát, hơn nữa đằng trước đã có bố tôi, nếu có chuyện, bố sẽ ứng cứu.
Cuối cùng tôi đã thuyết phục được mình quay đầu lại, nhưng lần này, tôi ngạc nhiên thấy bố tôi và chú Hai đang ở phía sau tôi và đang chạy về phía tôi!
Chuyện này…
Tôi vội quay đầu lại nhìn về phía trước, nhưng ở đó không còn thấy cảnh tượng bố và chú đi trước tôi lúc trước nữa!
Không thấy bố và chú Hai đâu nữa.
Duy chỉ có chỗ vầng lửa sáng một khoảng trời thì vẫn rất rõ, giống như một sự quyến rũ vô cùng, cuốn tôi tới đó dừng chân ngắm.
Tôi ngây người, cảm thấy sống lưng lạnh toát, mặt cũng nổi da gà, răng bắt đầu va vào nhau lập cập.
Cảm giác khiến người người dựng tóc gáy này từ trước đến nay tôi chưa từng trải qua bao giờ!
Tôi không phải là người nhát gan, nhưng cảm giác gặp phải chuyện kỳ lạ mà không thể nào giải thích được cùng với sự sợ hãi đối với những sự vật chưa từng biết khó lời nào diễn tả được hòa vào nhau, khiến tôi thực sự bất an, thậm chí lúc này tôi đã tin rằng trên thế giới này thực sự có sự tồn tại của ma quỷ!
Không đúng!
Đột nhiên tôi nhớ đến một câu nói trong thiên Tà của cuốn Nghĩa Sơn Công Lục: “Thần tướng Ma Y quan sát trời đất, xem nhật nguyệt, nhìn lòng người, chạm vào vạn vật, trời đất khác thường tức là thiên tai, nhật nguyệt khác thường tức là tai họa, người vật khác thường tức là yêu quái, tất cả những gì khác thường đều là tà.”
Tôi đã hiểu ra rồi, dọc đường tôi luôn hốt hoảng nên đã quên mất tướng thuật!
Chỗ có vầng lửa sáng đó không thể nào lý giải được thì có thể dùng tướng sắc để suy đoán cát hung Vầng lửa sáng tức là màu đỏ, chương Tướng Sắc, thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Xích sắc, tâm kinh hội thận kinh nhi phát, nãi thận thủy khắc tâm hỏa, hoặc tâm hỏa phản hối thận thủy, chí hồng hắc nhị sắc xâm nhiễm nhi thành! Xích sắc sơ khởi chi thời, như hỏa chi thủy diệm, chủ tai hung tương chí. Xích sắc tương thịnh chi thời, đạm đạm như phong hội, chủ tai hung dĩ chí.”
Câu này chủ yếu nói nếu trên cơ thể xuất hiện màu đỏ thì có nghĩa tai họa sắp đến.
Nhưng tôi biết đọc sách không nên hiểu máy móc, càng không thể vận dụng một cách máy móc, tất cả mọi chuyện đều phải xử lý linh hoạt, tùy cơ ứng biến, đó mới chính là sự khéo léo trong vận dụng và một lòng suy nghĩ, hành động như vậy thì vạn sự đều thuận.
Con người cũng là một loài sinh vật của giới tự nhiên, Ngũ hành tồn tại trong cơ thể con người, thì càng tồn tại trong thế giới vạn vật, cho nên sắc đỏ trên thân thể người là chủ hung, thì trong thế giới vạn vật tự nhiên cũng là chủ hung như vậy!
Vậy thì còn nghi ngờ gì nữa, chỗ có vầng lửa sáng kia chính là hung địa!
Nghĩ đến đây, mồ hôi tôi túa ra ướt đầm, khi quay lại nhìn phía sau lưng mình thì thấy bố và chú Hai tôi đã đến rất gần, bố tôi đi trước, chú Hai đi sau, vẻ mặt bố tôi căng thẳng, chú Hai thì thở hổn hển. Bố tôi nhìn thấy tôi thì dừng lại, rồi vội gọi tôi: “Được rồi, Nguyên Phương, con đứng yên đó, chớ có động đậy!”
Chú Hai thì vừa thở vừa nói: “Cháu, cháu đừng nhìn về phía sau, đừng, đừng quay đầu lại…”
Tôi đứng lại, xoay cả người lại, nhưng khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát, cứ như thể có gì đó dính chặt vào lưng tôi. Không nén được tôi lại xoay đầu, thế rồi bất ngờ, một khuôn mặt vô cùng đáng sợ bỗng nhiên hiện lên trước mặt tôi dưới ánh trăng, đôi mắt lồi lên trên khuôn mặt đó cứ trợn trừng nhìn tôi, hai dòng lệ máu trong khóe mắt từ từ chảy xuống rồi đọng lại trên hai cánh mũi, khóe môi thì nhếch lên với một nụ cười thê thảm!
“Hì, hì…” Một tiếng cười quái đản như từ địa ngục vọng đến, vang lên bên tai tôi, một luồng hơi lạnh từ tận xương tủy lan dần khắp nơi trên cơ thể.
“Ôi!…”
Tôi hét lên một tiếng như điên cuồng, sau gáy bỗng nhiên đau nhói, như thể vừa bị một vật gì gõ vào, trong cơn hoảng loạn cực độ, tôi ngã vật về phía sau và ngất lịm!