Ma Y Thế Gia

Chương 24:

Chương 24:
Bạch xà tấn công
Đến khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm úp mặt vào lưng bố tôi. Bố cõng tôi cùng chú Hai đang bước đi trên con đường giữa cánh đồng. Lúc đó vẫn đang là ban đêm.
Tôi ngước mắt lên nhìn về đằng trước, đã không còn thấy chỗ có vầng sáng nữa. Cảnh tượng lạ lùng về con đường lớn rực rỡ ánh lửa cũng không thấy đâu nữa.
Đầu óc vẫn còn hơi u mê, tôi lắc đầu một cái mà vẫn chưa hiểu lúc trước đã xảy ra chuyện gì. Bố thấy tôi đã tỉnh thì đặt tôi xuống.
Tôi hỏi: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế ạ?”
Chú Hai nói: “Ai mà biết cháu có chuyện gì. Vừa nãy cháu cứ chạy như lên cơn điên với một tốc độ nhanh kinh khủng, loáng một cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Hơn nữa cháu còn rẽ hết lối này đến lối khác. Chú với bố cháu cứ vừa chạy đuổi theo sau vừa gọi mà cháu cũng không trả lời. May mà bố cháu đuổi kịp giáng cho cháu một cú làm cháu ngất đi thì cháu mới trở nên ngoan ngoãn. Ôi mẹ oi, suýt nữa thì cháu làm chú mệt đến chết đấy. Có phải cháu cũng trúng tà không?”
Tôi lẩm bẩm: “Cháu cũng trúng tà ấy à?”
Nếu đổi lại là trước kia, đối với các câu hỏi rút cuộc tại sao lại trúng tà, hoặc có sự tồn tại của trúng tà hay không, tôi đều không có đáp án, nhưng bây giờ, sau khi đã rất tin tưởng “Nghĩa Sơn Công Lục”, thì tôi không còn nghi ngờ nữa. Thực ra chỉ cần dùng hai chữ là có thể giải thích được rõ ràng, đó là âm sùng.
Nhưng giải thích thế nào về âm sùng?
Hoặc là âm sùng vốn là thứ đi ngược lại với khoa học, cho nên khoa học cơ bản không thể giải thích.
Nhưng, những thứ mà khoa học không thể thích thì khoa học cũng không thể phủ nhận sự tồn tại của nó.
Giống như việc người ngoại quốc nghiên cứu về “Bát đạo” trong Trung y, nói rằng không thể giải phẫu đến được sự tồn tại của Bát đạo, bèn phủ nhận có Bát đạo, thực sự là một điều vô cùng kỳ quặc.
Bát đạo chỉ là định nghĩa trong Trung y, rằng mỗi một bộ phận của cơ thể người là huyệt gì đó, nó là một bộ phận thân thể tồn tại khách quan, giống như mũi, miệng của con người, bộ phận biết thở thì gọi là mũi, bộ phận biết nói thì gọi là miệng.
Do đó, cái gọi là tà ma, có thể giải thích nó là một sức mạnh thần bí mà khoa học khó có thể giải thích nhưng thực sự tồn tại trong thế giới tự nhiên. Có lẽ sẽ đến một ngày khoa học phát triển đến một mức cao hơn nữa sẽ phân tích triệt để được những sức mạnh thần bí đó, rồi trình bày trước mọi người bằng một cách thông dụng, dễ hiểu nhất.
Nghĩ thông điểm này, tôi thấy lòng thoải mái hơn.
Tôi kể lại một lượt những điều tôi vừa trải qua, bố tôi nghe xong trầm ngâm một lúc rồi nói: “Những thứ mà con nhìn thấy có lẽ là ảo giác.”
Tôi im lặng không nói gì. Sau khi đi được một lúc, tôi lại không nén được suy nghĩ nếu như vừa nãy tôi cứ tiếp tục đi thì có trời mà biết sẽ có hậu quả như thế nào.
Chú Hai nói: “Cháu hại chú và bố cháu không ít đâu nhé!”
Tôi nói: “Sao cơ ạ?”
Chú Hai nói: “Bố cháu vốn đã tìm ra đúng đường rồi, thì cháu đột nhiên lại chạy như chó điên, bố cháu và chú cứ mải chạy đuổi theo cháu, nên chẳng còn tâm trí để ý đến phương hướng và nhớ đường nữa, nên vây giờ chúng ta lại lạc đường rồi!”
Tôi nghe vậy, trong lòng bất giác nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, không lẽ có con quỷ luôn theo sát chúng tôi, liên tiếp gây rối chúng tôi, thấy chúng tôi sắp tìm ra được đường rồi thì lại lập tức làm cho tôi thấy ảo giác và dụ bố tôi cùng với chú Hai lạc đường lần nữa?
Con quỷ đó thật sự đáng sợ!
Mục đích của nó là gì? Buộc chúng tôi phải chết khốn khổ trong ngọn núi sâu này chăng? Nghĩ đến đây, tôi lại thấy lạnh toát người, cảm giác nhiệt độ bên ngoài càng thấp hơn.
Bố tôi an ủi tôi, nói: “Đừng nản chí, cứ từ từ tìm, nhất định sẽ có đường”
Đột nhiên chú Hai hỏi bố tôi: “Anh Cả, anh nói xem, chỗ có quầng lửa sáng mà lúc nãy Nguyên Phương nhìn thấy, vừa đỏ vừa sáng đó là chỗ nào?”
Bố tôi trầm ngâm một lát rồi hỏi lại chú: “Theo chú thì sao?”
“Em không dám nói…” Chú Hai lầm bầm câu này xong thì rụt cổ lại không nói tiếp nữa.
Tôi thì lấy làm lạ, chỗ có quầng lửa sáng rực rỡ đó rút cục là gì mà chú Hai đến cả nói cũng không dám nói.
Không lẽ đó là âm tào địa phủ? Tôi tự giễu, nghĩ thầm.
Nhưng vừa nghĩ như vậy xong, tôi lập tức giật mình, rất nhanh sau đó toàn thân tôi lại lạnh toát.
Mặc dù bây giờ tôi đã tin tướng thuật, cũng cho rằng thế giới đúng là có sự tồn tại của những thứ lạ kỳ mà khoa học không thể giải thích được, nhưng tôi vẫn chưa tin có sự tồn tại của không gian mà quỷ thần tồn tại như thiên đường và địa ngục.
Đúng lúc đó, đột nhiên bố tôi nói một câu rất lạ lùng: “Nguyên Phương, con không nên trúng tà.”
Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Bố nói thế nghĩa là sao ạ?”
Bố tôi trầm ngâm một lát rồi lắc đầu nói: “Không có gì.”
Chú Hai cười, nói: “Em biết. Nguyên Phương này, hồi ông nội còn sống, ông từng nói sau gáy cháu có cái xương ngược, cứng như bát tự, nguyên khí mạnh, dương khí rất đầy đủ, những loài ma quỷ thông thường không thể nào đến gần cháu được, càng không nói chi đến chuyện trúng tà. Ông nội tinh thông Ma Y tướng pháp, suốt đời so xương xem tướng, từ trước đến nay chưa bao giờ sai, cho nên cũng không xem sai cho cháu. Nhưng tối nay cháu lại trúng tà, đó là điều khiến người ta thấy rất khó lý giải.”
Xương ngược? Tôi nghĩ một chút, trong chương Tướng Hình thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” hình như có ghi chép về hình tướng của một loại xương rằng: “Xương ngược lồi lên ở phía sau gáy, hình dạng giống chóp nón, to như quả táo, những người có xương này thì dương cực nhi cương, các loại tà ma không dám đến gần.”
Điều thần bí đó thực ra là nói về một cái xương nhô lên ở phía sau gáy, sờ thì thấy nó hình tròn như hình chóp và đặc biệt cứng.
Phía sau gáy tôi đúng là có một mảnh xương như vậy, khi tóc dài thì không lộ rõ lắm, khi tóc ít thì có thể nhìn thấy rõ, nhất là khi đưa tay sờ thì lại càng rõ. Hồi bé, tôi luôn cảm thấy buồn vì nghĩ rằng mình ngã giập đầu sau gáy nên mới mọc ra cái cục xương đó và mãi cũng không tan đi.
Sau này đọc “Nghĩa Sơn Công Lục” tôi mới biết đó là một dấu hiệu tốt, có điều nếu chú Hai không nói thì trong chốc lát tôi cũng không nghĩ ra.
Tôi đưa tay sờ ra sau gáy, lên chỗ lồi lên của đoạn xương đó, nói: “Có thể là cháu đã gặp phải một loại tà ma không bình thường”
Mặc dù mồm tôi nói như vậy, nhưng kể từ sau khi trải qua một loạt sự việc lạ lùng, thêm vào đó là ấn chứng vô cùng linh nghiệm giống như những ghi chép trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, tôi đã rất tin và không còn hoài nghi nữa. Tôi cũng biết rõ ông nội tôi nghiên cứu rất kỹ “Nghĩa Sơn Công Lục”, với một thời gian rất dài, những tâm huyết, sức lực mà ông bỏ ra nhiều hơn tôi rất nhiều, danh tiếng Thần bói không phải là hư danh, nên nếu ông nội đã nói rằng chân khí trong cơ thể tôi đầy đủ, bát tự trong mệnh rất cứng, sẽ không bị tà ma xâm nhập, thì điều đó không có gì phải nghi ngờ.
Hơn nữa, từ nhỏ đến lớn hơn hai mươi năm, trước khi đến Đại Hà Trang, đúng là tôi chưa từng gặp nhiều chuyện lạ kỳ kinh khiếp như thế bao giờ. Ôm đầu nghĩ kỹ, đem tất cả những chuyện lạ lùng kinh dị mà tôi gặp phải trong suốt hai mươi mốt năm gộp lại thì thấy cũng không thể nào nhiều bằng những sự việc tôi chứng kiến và gặp phải trong hai ngày hôm nay.
Không lẽ qua hai mươi mốt tuổi thì xương ngược không còn tác dụng nữa?
Khẳng định chắc chắn không phải như vậy, trong “Nghĩa Sơn Công Lục” cũng không có ghi chép như thế.
Biết bao câu hỏi mà không tìm ra lời giải đáp, tôi đành quy chúng lại là những chuyện buổi tối hôm nay gặp phải quá đỗi dị thường, hoặc là do chân khí trong cơ thể tôi đã không áp chế được.
Nghĩ thông rồi, tôi thầm ghi nhớ trong lòng, tự nhắc nhất định phải tăng cường chú ý để đề phòng cái đêm không bình thường này.
Tôi tự nhận mình là người rất thận trọng trước những chi tiết nhỏ, trong giờ phút này, tại nơi đây, tôi, bố tôi và chú Hai đang trong nguy cơ nên càng không thể có chút sơ suất.
Thế là ba người chúng tôi vừa đi vừa nói trong sự thận trọng cao độ.
Không lâu sau, chúng tôi đi đến một con đường nhỏ đầy cỏ khô và những lùm cây lúp xúp. Một bên đường là vách núi, một bên đường là ruộng đồng, bên ngoài của cánh đồng là một sườn núi đá, cây cối um tùm, nhìn kỹ còn thấy những hòn đá kỳ dị, có cả những bụi cây khô héo. Ba chúng tôi chầm chậm đi qua.
“Ai!”
Đột nhiên bố tôi quát to một tiếng, tôi và chú Hai giật mình run lên. Chú Hai đang định nói, tôi vội ra đưa tay ra hiệu đừng nói, vì tôi thấy mắt bố tôi đang chăm chú nhìn vào một chỗ tối phía xa. Mặc dù thị lực của tôi tốt, nhưng trong tình huống ban đêm ánh sáng không đủ thì phạm vi nhìn được cũng bị bó hẹp, tôi chỉ lờ mờ cảm thấy trong chỗ tối đó có một hòn đá hình thù kỳ lạ mà thôi. Còn mắt của chú Hai chắc chắn là càng không thể nhìn thấy ở đó có gì.
“Sao thế nhỉ?” Tôi khẽ lẩm bẩm.
Bố tôi cũng hạ giọng nói: “Ở đó có tiếng xào xạc, nếu không phải là động vật thì là người.”
Tôi và chú Hai nghe vậy, chợt cảm thấy lo lắng. Chú Hai thì thào: “Anh Cả, em chẳng nhìn thấy gì, liệu anh có nghe nhầm không?”
Bố tôi lắc đầu, nói: “Mặc dù rất khẽ, nhưng tôi nghe thấy rất rõ.” Mắt chú Hai lộ ra vẻ hoảng sợ, nói: “Liệu có phải là thứ bẩn thỉu không?” đi Bố tôi liếc chú một cái, khẽ nói: “Tôi không nhìn thấy có gì từ đó ra, có lẽ vẫn đang mai phục ở đó. Để tôi đến xem.”
Nói rồi bố tôi nhẹ nhàng nhón chân bước tới đó xem. Còn tôi thì đột nhiên nghe thấy một loạt âm thanh “sột soạt” kỳ quái, dường như có người đang khẽ bước đi!
Bố tôi cũng lập tức dừng bước, chăm chú lắng nghe.
Tiếng động đó đột ngột biến mất, như thể chưa từng có bao giờ.
Tuy nhiên, một cảm giác bất an cứ lặng lẽ dâng lên trong tôi. Vừa rồi tôi đã nghe thấy rất rõ, tiếng động đó rất gần và cũng rất rõ.
Bây giờ, không có tiếng động nữa thì nỗi bất an đó lại càng hiển hiện rõ ràng, dường như có một cặp mắt độc ác đang trừng trừng nhìn chúng tôi!
“Người chăng?”
Tôi đưa mắt nhìn bốn xung quanh, không thấy dù chỉ nửa bóng người!
Ngu Phong Lầu Chủ Nhân “Ma chăng?”
Đột nhiên tôi không nén được và nghĩ đến từ đó.
“Hai người sao vậy?” Chú Hai hốt hoảng hỏi tôi và bố tôi, chú không nghe thấy bất cứ tiếng động nào, cũng không có cảm giác bất an đó.
Tôi đang định trả lời, thì bất ngờ thấy một bóng trắng chui ra nhằm thẳng vào cổ bố tôi lao tới.
Tốc độ của bóng trắng đó cực nhanh, khoảng cách lại rất gần, hơn nữa ánh trăng cũng không tối, trong nháy mắt tôi đã nhìn thấy, đó là một con bạch xà!
Là một trong hai con bạch xà đã thoát khỏi tay chúng tôi ở ngoài cổng nhà cũ của gia đình họ Hà!
Tiếng sột soạt lúc trước là do nó phát ra, cảm giác lo lắng bất an đó cũng là do nó truyền đến cho tôi. Tôi đã đoán có thể là người, có thể là ma, nhưng chẳng ai trong chúng tôi lại có thể nghĩ rằng kẻ thù trong bóng tối đó lại là một con bạch xà!
Hậu quả của việc không ngờ tới là không thể kịp thời có phản kháng, ngay cả bố tôi cũng không kịp phản ứng, huống hồ trong tay ông hoàn toàn không có bất cứ thứ vũ khí gì có thể ngăn lại được.
Tôi chỉ nhìn thấy con bạch xà đó nằm im bất động, đầu vươn lên bám chặt vào phía trước cổ của bố tôi, hình như nó đang cắn rất chặt, rất mạnh, còn bố tôi cũng đứng im bất động dưới ánh trăng.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất