Chương 22:
Chớ quay đầu
Chú Hai tiếp tục nói: “Sau đó, Nghĩa Sơn Công ra đời. Ông Chor thông minh lanh lợi, lại thích phương thuật. Ông tổ Trần Đoàn đã nhằm ông nên nhận Nghĩa Sơn Công làm đệ tử hậu duệ, truyền lại toàn bộ bản lĩnh của mình cho ông. Còn Nghĩa Sơn Công được trời phú thông tuệ, nhanh nhạy khác người nên đã dày công, ngày đêm nghiên cứu về tất cả các danh gia phương sĩ nổi tiếng từ hàng ngàn năm trước đó, rồi kết hợp với tướng pháp đạo thuật được ông tổ Trần Đoàn truyền cho, tiếp thu cái cũ, phát triển cái mới, sau cùng viết thành một bộ kỳ thư nổi tiếng, đó chính là bộ ‘Nghĩa Sơn Công Lục!’ Cho nên, kể từ cụ Nghĩa Sơn Công của chúng ta, các thần tướng Ma Y đều là nhân vật đứng đầu của giới thuật. Những bản lĩnh đó, chà chà, nào là thiên văn địa lý, tinh tướng y bốc, kỳ môn độn giáp, Ngũ hành bát quái đều không thiếu. Người như vậy giống như Gia Cát Lượng thời Tam Quốc, mượn sức mạnh của trời đất để làm những việc liên quan đến quỷ thần, có thể được tôn vinh như nhân vật thần thánh!”
“Gì cơ? Gia Cát Lượng? Nhân vật giống như thần thánh?” Tôi há hốc miệng, vô cùng ngạc nhiên.
Chú Hai nói: “Nói một cách đơn giản hơn, thần tướng là một thầy bói mà bản lĩnh tướng thuật siêu phàm thoát tục, mà thần tướng Ma Y tức là chuyên chỉ những người xuất thân từ Ma Y Trần gia và nghiên cứu thông tỏ “Nghĩa Sơn Công Lục”!”
“Thì ra là như vậy.” Tôi không khỏi ngơ ngác mất một lúc rồi mới hỏi: “Vậy Thần tướng Ma Y đầu tiên Trần Nghĩa Sơn đúng là cụ tổ của chúng ta à?”
Chú Hai nói: “Đúng thế! Nghĩa Sơn Công chính là cụ tổ của chúng ta… Ồ, thực ra…”
Tôi ngây người một lúc, rồi lẩm bẩm: “Nhưng chẳng phải cụ là một đạo sĩ sao? Sao lại có con cái được?”
Chú Hai nói với vẻ coi thường: “Ai bảo với cháu rằng Nghĩa Sơn Công là đạo sĩ? Hơn nữa, cho dù là đạo sĩ thì làm sao? Không lẽ đạo sĩ thì không có con cái? Logic suy nghĩ của cháu kiểu gì thế? Đạo sĩ cũng chia làm hai loại: một loại có thể lấy vợ, một loại không thể lấy vợ. Lấy hai giáo phái rất nổi tiếng để nói, đó là Chính Nhất Đạo và Toàn Chân Đạo, hai giáo phái này không giống nhau. Chính Nhất Đạo, tên thường gọi là Thiên Sư Đạo hoặc Ngũ Đấu Mễ Đạo, đời đời kiếp kiếp do Trương Thiên Sư thống lĩnh. Phần lớn đạo sĩ của Chính Nhất Đạo đều không phải là đạo sĩ xuất gia, họ có thể kết hôn, cho nên còn được mọi người gọi là Hỏa Cư Đạo Sĩ. Còn phái Toàn Chân Đạo, giáo chúng (những người theo) của họ cơ bản đều là người xuất gia, không được kết hôn, không được sinh con, ngày thường phải ăn chay, hơn nữa phái sống ở đạo quán. Cho nên nói, cụ tổ của chúng ta dù có coi là đạo sĩ thì cũng là người có thể kết hôn sinh con đẻ cái.”
Tôi gật đầu, đáp: “Cũng có nghĩa là, người sáng lập đích thực của gia tộc Ma Y là Ma Y Đạo Nhân và ông tổ Trần Đoàn, còn Trần Nghĩa Sơn chỉ là người khai tông lập phái.”
Chú Hai nói: “Đúng!”
Tôi nhíu mày hỏi: “Nhưng theo như cháu biết, đồ đệ của ông tổ Trần Đoàn không chỉ là một người, tại sao chỉ có Trần Nghĩa Sơn là người sáng lập ra đạo phái Ma Y?”
Chú Hai cười, đáp: “Đó chính là điểm lợi hại của tổ tông chúng ta. Cụ tổ Trần Đoàn có rất nhiều đồ đệ, nhưng những đồ đệ đó chỉ biết kế thừa những thứ của một mình cụ, sau đó thì đóng cửa, tự mình hành nghề, tầm nhìn hạn hẹp như một khe nhỏ, nên có nhìn được bao xa? Họ làm gì thông minh và có ý chí như Nghĩa Sơn Công của chúng ta, trên cơ sở kế thừa tướng thuật của cụ tổ Trần Đoàn, Nghĩa Sơn Công còn tổng hợp học vấn trong gần ba ngàn năm của hầu hết các phương sĩ thành danh từ đời Tiên Tần đến thời kỳ Bắc Tống, rồi thêm bớt và chỉnh lý, sau đó đúc rút thành một cuốn sách chứa đựng những tinh hoa về tướng thuật. Đó chính là cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục, từ đó mở đầu cho sự kế thừa, phát huy hàng ngàn năm của gia tộc Ma Y.”
“Tất cả các phương sĩ thành danh trong ba ngàn năm?” Tôi há hốc miệng vì kinh ngạc.
Chú Hai đáp với vẻ tự hào: “Phải! Từ Chu Công Đán, Trâu Diễn, Biển Tước, Quỷ Cốc Tử trước thời kỳ nhà Tần đến Tân Thản Bình, Lư Sinh, Mạnh Tiết, Trương Giác thời kỳ Tần Hán, đến Vu Cát, Hoa Đà, Quản Lạc, Tư Mã Huy, Gia Cát Lượng… thời kỳ Tam Quốc cho đến Cát Hồng, Đào Hồng Cảnh, thời Lưỡng Tấn Nam Bắc triều, Vương Tri Viễn, Viêm Thiên Cương, Tăng Nhất Hành, Lý Thuần Phong thời đại Tùy Đường và Ma Y Đạo Nhân, ông tổ Trần Đoàn thời Ngũ đại sơ Tống…”
Tôi thở một hơi dài, thốt lên bằng giọng thán phục: “Như vậy phải tốn không biết bao nhiêu sức lực và tâm huyết.
Chú Hai nói: “Vì vậy, chỉ có ông mới lập ra gia tộc tướng thuật lưu truyền hàng ngàn năm.”
Tôi lại hỏi: “Một nhân vật như vậy, có lẽ phải thấy được trong nhiều sử tịch, Ma Y Đạo Nhân và cụ tổ Trần Đoàn dù sao vẫn có sử liệu để lại, tại sao Nghĩa Sơn Công lại không thấy được nhắc ở hậu thế?”
Chú Hai nói: “Nghĩa Sơn Công đúng là không có tiếng trong lịch sử, vì bắt đầu từ Nghĩa Sơn Công, Ma Y đạo đã trở thành một tổ chức bí mật, có câu rằng: “Người đời đều biết có thần tướng, nhưng không biết thần tướng chính là Trần Nghĩa Sơn.”
Nghe xong những lời của chú Hai, tôi trầm ngâm một lát, sau đó nói: “Trong lịch sử cũng có không biết bao nhiêu người tài giỏi bị lãng quên và ngủ yên ở một góc mà mọi người không nhìn thấy.”
Chú Hai thẫn thờ nói: “Cháu đừng có nói ra những câu buồn bã đó, chú nghe mà nổi cả da gà! Nghĩa Sơn Công không nổi tiếng, cụ tổ Trần Đoàn rất nổi tiếng, thực ra phải nói nghiêm túc thế này, cụ tổ Trần Đoàn cũng chính là cụ tổ của chúng ta mà!”
“Sao cơ?” Tôi ngạc nhiên. “Không lẽ Nghĩa Sơn Công là con trai riêng của ông tổ Trần Đoàn?
“Này, cháu nghĩ đi đâu thế?!” Chú Hai mắng: “Ông ấy là bác của tổ tiên chúng ta!”
Tôi hiểu ra, “ồ” một tiếng rồi lại hỏi tiếp: “Vậy, tại sao chỉ còn lại một nửa bộ sách “Nghĩa Sơn Công Lục”?”
Chú Hai gãi đầu, đáp: “Hỏi câu này thì có khác nào hỏi sao trẻ không có mẹ. Nói ra thì dài lắm…”
Chú Hai đang trong lúc hào hứng, định tiếp tục thao thao thì bố tôi đột nhiên đứng dậy nói: “Đừng nói nữa, trời đã tối rồi đấy, đi thôi!”
Chú Hai đành ngậm miệng, tôi cũng đành cất sự tò mò và mối hoài nghi vào trong lòng, đứng dậy cùng đi với mọi người. Bố tôi đưa mắt nhìn quanh, mắt của bố là dạ nhãn nên lúc này đã phát huy tác dụng rất to lớn.
Thời tiết giao mùa giữa mùa Đông và mùa Xuân, ngày ngắn đêm dài, sau 6 giờ chiều trời đã rất tối rồi, trăng lúc này cũng chỉ là trăng lưỡi liềm, nhưng may mà trời có nhiều sao, ánh sao tỏa xuống lấp lánh. Ba chúng tôi mượn ánh sáng của trăng sao đi theo lối đi xuống dưới núi, không ngờ cứ đi mãi, đi mãi, cuối cùng đến một cánh đồng dưới chân núi.
Mặc dù tôi cảm thấy rất lạ, nhưng vẫn nói với vẻ vui mừng: “Nếu đã đến được cánh đồng này thì chứng tỏ chúng ta cách bản làng không còn quá xa nữa.”
Cánh đồng này trồng toàn lúa mỳ, những cây lúa mỳ xanh mướt đã cao 5, 6 tấc, chúng tôi không muốn giẫm vào lúa, đành ven theo bờ ruộng mà đi.
Trong lúc đang đi, bỗng nhiên tôi trượt chân một cái, cúi đầu xuống nhìn thì thấy dây giày bị tuột ra.
Tôi nhìn xuống mặt đất, chẳng có gì cả, nhưng rõ ràng vừa rồi tôi đã bị thứ gì đó ngáng chân, cảm giác đó rất rõ, không thể sai được, nhưng bây giờ nhìn lại thì lại chẳng thấy gì.
Không lẽ là cảm giác sai?
Cũng có thể là chân trái đã giẫm lên dây giày của chân phải chăng?
Tôi mỉm cười chế nhạo mình rằng bây giờ sao lại lắm chuyện thế, nếu dây giày tuột ra thì thắt lại đi tiếp chứ sao lại phải nghĩ nhiều như vậy!
Lợi dụng ánh trăng, tôi cúi người xuống thắt lại dây giày. Trong khoảnh khắc thắt lại dây giày bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu chuyện, câu chuyện này tôi được nghe ông nội tôi kể cho hồi tôi còn nhỏ, bây giờ nhớ lại không khỏi thấy bùi ngùi.
Ông tôi nói, khi đi đường vào ban đêm, nếu đột nhiên cảm thấy mình bị trượt chân như vướng vào thứ gì đó, nhưng khi nhìn xuống đất thì không thấy gì, trong khi rõ ràng dây giày đã buộc rất chặt, bình thường sẽ không thể tuột ra, nhưng nếu mà nó bỗng dưng tuột ra, rất có thể trên đường có những thứ dơ bẩn đang gây chuyện, hơn nữa có thể đó là những thứ dơ bẩn đáng sợ đã làm ra như thế!
Trong những lúc như vậy nhất định không được sợ hãi, cháu có thể thắt lại dây giày, tiếp tục đi, nhưng phải nhớ kỹ một điều, sau khi thắt giây giày xong thì không được quay đầu lại nhìn về phía sau, hơn nữa ngay cả khi thắt dây giày càng không được vừa thắt vừa quay lại nhìn.
Còn tại sao lại không được thì tôi lại không nhớ rõ, hình như ông tôi nói là khi dây giày của cháu bị tuột ra, thì tà ma sẽ ngồi đối diện với cháu, nếu cháu quay lại nhìn phía sau, chúng sẽ nhân cơ hội đó làm tiêu tán Tam muội chân hỏa (nguyên thần, nguyên khí, nguyên tinh) trên người cháu, làm tắt tâm đăng (ngọn lửa linh hồn) của cháu, xua đuổi hồn cháu ra khỏi thân xác, cũng có nghĩa là nói đến khả năng bị sợ đến chết!
Ông tôi còn nói, đã từng có người vì không tin câu chuyện này, trong lúc buộc lại giây dày quay lại nhìn phía sau, kết quả là…
Ông tôi nói đến đây thì không nói nữa, tôi hỏi ông sau đó thì sao, ông khẽ mỉm cười, nói với tôi: “Không có sau đó, cháu chỉ cần nhất định phải nhớ không được quay đầu lại là được rồi.”
Cho nên cái kết của câu chuyện đó đến tận bây giờ tôi vẫn không biết.
Nhưng buổi tối hôm nay tôi đã gặp phải tình huống đó.
Tôi thầm nghĩ, có lẽ câu chuyện đó chỉ để dọa mọi người, nhưng cũng lại có một cảm giác rất chân thực không thể không tin, vì suy cho cùng tại sao nửa đêm đang đi trên đường dây giày tự nhiên vô duyên vô cớ lại tuột ra?
Nhưng, nếu quay đầu lại nhìn rút cuộc có hậu quả gì không? Tôi rất tò mò.
Tôi do dự một chút, trong bụng thầm nói: “Mình có nên quay đầu lại nhìn thử không nhỉ?”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn bố tôi và chú Hai, thì thấy họ đang đi ở phía trước cách tôi không xa, trong lòng tôi cảm thấy vững tâm hơn, tôi quyết định quay đầu lại nhìn thử một cái.
Tôi đã làm theo thôi thúc của sự tò mò. Mặc dù rất sợ nhưng vẫn không nén được quay đầu lại phía sau nhìn một cái, thì chỉ thấy trên đường trống hoác chẳng có gì.
Mặc dù không có gì mà tim tôi cũng cứ đập loạn liên hồi.
Tôi dần dần trấn tĩnh vượt qua tâm trạng có chút thất vọng và hồi hộp, đứng dậy. Đúng lúc đó, trước mắt tôi chợt mờ đi, dường như có một lớp sương mờ đang giăng ra trước mặt. Trong lòng tôi rất ngạc nhiên, vội đưa tay lên giụi mắt rồi nhìn kỹ lại thì lại không thấy cảm giác bị mờ lúc trước đâu nữa, càng không thấy lớp sương mù giăng ra trước mặt, nhưng tôi nhìn thấy bố tôi và chú Hai đã đi cách xa tôi. Tôi vội vàng kêu lên: “Mọi người chậm lại một chút, chờ con với!”
Bố và chú Hai tôi dừng lại, bố tôi còn quay đầu lại vẫy tôi, nói: “Nhanh lên!”
Chú Hai cũng nói to: “Đừng đứng lại nữa, nhanh lên đi!”
Tôi chạy về phía họ, nhưng trước khi tôi chạy tới thì bố tôi và chú Hai lại tiếp tục đi về phía trước, tôi chạy mấy bước, nhưng khoảng cách với họ thì càng ngày càng xa.
Tôi ngây người, chuyện gì thế nhỉ, không lẽ mình chạy còn không nhanh bằng mọi người đi?
Tôi tăng tốc độ, tiếp tục chạy mấy bước, vẫn không đuổi kịp họ!
Nhìn họ dường như đi rất chậm, nhưng khoảng cách với tôi thì mỗi ngày một xa. Tôi đứng lại, định thần nhìn thì đột nhiên nhận ra bóng của bố tôi và chú Hai đang trượt về phía trước như ma quỷ!
Chuyện này…
Mồ hôi bỗng toát ra toàn thân!