Ma Y Thế Gia

Chương 25:

Chương 25:
Con đường kỳ dị
Người tôi run lên, lo lắng đến mức tim như muốn bứt ra khỏi lồng ngực. Chưa bao giờ tôi thấy hoảng loạn đến như vậy, bố tôi tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được!
Tôi định xông lên, nhưng cơn hoảng loạn đã làm hai chân tôi nhũn xuống. Tôi muốn kêu lên, nhưng căng thẳng tới mức không thể nào thốt ra được thành lời, tôi gồng hết sức để gào lên, nhưng âm thanh đó cứ ở trong cuống họng mãi mới phát ra được một tiếng mếu máo: “Bố!”
Chú Hai lao tới, kêu to: “Anh Cả!”
Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy không có bất cứ động tĩnh nào, ba giây sau, chỉ nghe thấy bố tôi nói một câu: “Không sao.”
Sau đó, tôi thấy con bạch xà đó rơi xuống, tôi ngây người, nhìn kỹ, thì thấy nó đang bị bố tôi giữ chặt trong bàn tay cứng đơ, nó đã chết. Tôi và chú Hai đều ngây người ra, bố tôi nói: “Đã bóp chết rồi.”
Thì ra khi con rắn đó đến gần yết hầu của bố tôi đã bị bố tôi bóp bằng hai ngón tay, giết chết ngay lập tức. Có điều bố tôi không dám sơ suất nên đã dùng sức bóp mạnh trong nhiều giây rồi mới thả lỏng tay ra.
Tuy nhiên hành động đó của bố tôi bị tôi và chú Hai hiểu lầm là con bạch xà cắn vào cổ bố, nên sợ hết hồn.
Qua cơn hoảng sợ cực độ, lúc này thấy bố tôi không sao, chú Hai mới nói bằng giọng hơi giận: “Không sao mà sao anh lại cứ đứng im ra đó? Em lại cứ ngỡ anh hóa đá, cưỡi hạc về trời tây rồi! Anh tưởng rằng đang quay phim chắc, hay là viết tiểu thuyết, nên phải tạo hình tạo dáng. Anh có biết như thế gọi là gì không? Như thế gọi là “diễn” đấy!”
Chú Hai vừa nói xong thì mông chú lập tức nhận luôn mấy cú đá, bố tôi không trả lời mà dùng vũ lực để chinh phục tất cả. Chú Hai xoa mông, biết điều im bặt.
Bố tôi lại nhìn vào bãi đá đó, nói: “Không thấy động tĩnh gì nữa.”
Còn tôi, qua cơn hoảng loạn, mồ hôi ướt đầm cả người, bây giờ cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều rồi.
Tôi nhìn con rắn đã chết trong tay bố, rồi vừa nghĩ vừa nói: “Con rắn này xuất hiện rất kỳ lạ, cứ như thể nó mai phục sẵn ở đây chờ chúng ta xuất hiện rồi bất ngờ tấn công vậy.”
Chú Hai nói: “Như thế có gì là lạ? Bạch xà có linh tính, nó sẽ tự đi tìm để trả thù.”
Tôi nói: “Không đơn giản như thế, cứ cho rằng nó có linh tính cũng không thể biết được rằng chúng ta sẽ đi qua con đường này, càng không thể biết chúng ta sẽ đi qua đây. Vì rằng đến cả chính chúng ta cũng không biết được là mình sẽ đi về hướng nào.”
Chú Hai cảm thấy lời của tôi có lý, bèn hỏi: “Vậy, ý cháu là sao?”
Tôi nói: “Cháu cảm thấy có ba khả năng thứ nhất là con bạch xà đó luôn bám theo chúng ta; thứ hai là tình cờ nó vốn ở chỗ này và tình cờ gặp chúng ta; thứ ba là có người mang nó đến đây và thả ra để nó tấn công chúng ta.”
Bố tôi lắc đầu, nói: “Không có khả năng thứ nhất đâu.”
Chú Hai nói: “Đúng! Nếu nó bám theo chúng ta dọc đường thì anh Cả đã phát hiện ra nó.”
Tôi gật đầu, những thể hiện của bố tôi trong mấy lần vừa rồi khiến tôi tin chắc rằng bố tôi có thể làm được như vậy.
Bố tôi nói: “Khả năng thứ hai rất ít.”
Xác suất tình cờ vốn rất thấp.
Tôi nghĩ đến tiếng động lúc trước trong đám đá lô nhô, bèn nói: “Vậy thì xem ra là khả năng thứ ba rồi.”
Chú Hai sửng sốt, nói: “Có người mang nó đến đây để mai phục, chờ chúng ta?”
Tôi nói: “Tiếng động mà lúc nãy bố nghe thấy phát ra từ đám đá lô nhô, cho nên con nghĩ có khả năng có người biết chúng ta đi qua đây, sau đó đã mai phục sau đống đá ấy, nhưng cuối cùng bị bố phát hiện ra, người đó sợ bố đi đến kiểm tra bèn thả con bạch xà ra để nó tấn công bố, còn kẻ đó thì nhân cơ hội bỏ chạy.”
Chú Hai há hốc miệng, lắc đầu, nói: “Sao lại có thể như thế được? Người khác làm sao biết được là chúng ta sẽ đi qua đây mà mai phục sẵn ở đây?”
“Cho nên cháu mới nói chỉ là suy đoán mà, hoặc là người đó chỉ tình cờ mai phục ở đây, còn chúng ta thì lại cũng tình cờ đi qua.” Tôi không tận mắt nhìn thấy người nên nói vậy.
Chú Hai trề môi, nói: “Hai bố con không tin tà ma, nên cứ nhất định gán cho là tình cờ, chuyện gì không giải thích được cũng nói là tình cờ, trên đời này làm gì lắm chuyện tình cờ, ngẫu nhiên thế? Đây là lần thứ ba chúng ta gặp bạch xà, hai lần trước chẳng phải nó bất ngờ xuất hiện sao? Làm gì có người thả ra? Theo em, rất đơn giản, có ma! Dù là người như Khổng Phu Tử cũng còn phải nói ‘’kính quỷ thần nhi viễn chi, thế mà hai bố con lại không tin! Khẳng định là ma quỷ đã đưa bạch xà đến đây để mai phục chúng ta!”
Chú Hai nói một thôi một hồi, sau đó kết bằng một câu: “Anh Cả, Tiểu Bảo nói rằng nhìn thấy trong góc tường có người muốn bắt nó, anh nói xem liệu người đó có phải là hồn ma của Hà Thiên Minh không?”
Bố tôi chau mày: “Không biết.”
Chú Hai hút một hơi, nói: “Chưa biết chừng đúng là Hà Thiên Minh đang cảnh cáo chúng ta đừng có quản chuyện người khác! Tạm thời không nói đến Hà Thiên Minh, chỉ riêng những con bạch xà đó thôi cũng đã rất kỳ lạ, vẫn một câu đó thôi, trời lạnh như thế này rắn bò ra chủ động tấn công người, lại còn biết mai phục, nghĩ thôi mà cũng thấy ghê sợ! Em càng nghĩ càng thấy sợ, sao em cũng cảm thấy hình như là đã nghe ai đó nói rằng giết bạch xà thì sẽ bị trả thù nhỉ? Này, hai người nói xem, những con bạch xà đó có phải là con cháu của Bạch Nương Tử không?”
Tôi nghe chú Hai sợ bóng sợ gió như vậy, bất giác cười, nói: “Con trai của Bạch Nương Tử là Hứa Sĩ Lâm, không phải là rắn. Hơn nữa, giết bạch xà thì có gì không tốt, Hán Cao Tổ Lưu Bang chém bạch xà xong khởi nghĩa, lại còn làm đến cả hoàng đế nữa.”
Chú Hai chép miệng, nói với vẻ mặt u sầu: “Nhưng rút cuộc đây là chuyện gì? Tại sao bạch xà đột nhiên tấn công chúng ta?”
Tôi nói: “Nếu đã nghĩ không ra là chuyện gì thì đừng nghĩ nữa, điều quan trọng bây giờ là chúng ta phải nhanh chóng đi thôi.”
Từ chiều đến giờ ba chúng tôi không có nổi một giọt nước vào bụng, vừa đói vừa khát, nhất là tôi với chú Hai, bụng cứ réo lên ùng ục mấy lần, đến bây giờ lại còn thêm cái lạnh nữa.
Chúng tôi đi được một lúc, đột nhiên chú Hai nói: “Nguyên Phương, đừng đùa nữa!”
Tôi ngơ ngác một lúc, không hiểu là chú nói gì, nên “Vâng” một tiếng.
Một lát sau, chú lại gắt lên: “Này, Nguyên Phương, có nghe thấy lời của chú không? Đừng đùa nữa, sao cứ kéo vạt áo của chú thế!”
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Cháu đang đi nghiêm chỉnh, cháu kéo áo chú làm gì?”
Chú Hai đáp với vẻ bực mình: “Này, cháu lại còn kéo mạnh hơn à, mau bỏ ra đi, bố cháu đi đằng trước chú, không phải cháu kéo thì là ai kéo? Mau bỏ ra đi, cứ kéo thế khó chịu lắm!”
Chú Hai nói rất nghiêm túc, tôi chợt cảm thấy sự việc đúng là không ổn, bèn đưa mắt nhìn lên người chú, quả nhiên thấy vạt chiếc áo khoác của chú cứ giật giật, như thể bị gió thổi, mà trời thì lại không có gió.
Bất giác tôi thấy rờn rợn, bèn nói: “Chú Hai, rút cuộc chú sao thế, tay của cháu vẫn đang để trong túi quần đây này.”
Chú Hai quay đầu lại nhìn, thấy hai tay tôi vẫn để trong túi quần, chú lập tức ngây người ra, mặt chú trắng bệch, dưới ánh trăng trông càng khiếp.
Bố tôi quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”
Chú Hai run rẩy nói: “Anh Cả, có người cứ kéo áo em.”
Tôi nuốt một cục nước bọt, những nốt da gà vừa mới lặn lập tức lại nổi lên, lại là ma? Sao mãi không chịu thôi thế nhỉ!
Bố tôi quay người lại, nói với vẻ mặt nghiêm nghị: “Chú cử động xem nào.”
Chú Hai đi về trước một bước, bố tôi và tôi nhìn thấy rõ áo của chú bị thứ gì đó kéo lại. Tôi đưa tay ra kéo gấu áo đang cong lên của chú thì bỗng thấy có một sức mạnh khác chống lại tôi, tôi vội buông tay ra, nhảy sang một bên, trong bụng nhớ đến những ghi chép có liên quan trọng thiên Tà cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”.
Chú Hai nhìn tôi rồi lại nhìn bố tôi với vẻ mặt gần như mếu máo, nói: “Làm thế nào bây giờ?”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi mỉm cười, nói: “Kéo áo, cởi mũ, có lẽ là tiểu quỷ nghịch ngợm thôi, không sao.”
Chú Hai nói: “Cái gì mà không sao, cháu thử để nó kéo áo cháu mà xem!”
Nói xong câu này, chú Hai tiếp một câu như van vỉ: “Ông ma quỷ tôn kính ơi, tôi nhát gan lắm, ông đừng đùa tôi nữa. Ông hãy nói cho tôi biết âm trạch của ông ở đâu để hôm khác tôi sẽ đến viếng thăm, tôi sẽ thắp hương đốt tiền vàng cho ông. Nếu bây giờ ông nhất định phải đùa thì ông hãy đùa anh trai tôi đi, hay là cháu trai tôi cũng được.”
Tôi trợn mắt, hừ một tiếng rồi nói: “Chú Hai, chú có biết đọc bài chú không?”
Chú Hai hỏi: “Đọc bài chú gì?”
Bố tôi nói: “Khu tà nap cát.”
Chú Hai ỉu xìu mặt nói: “Bây giờ em đang sợ hết hồn, não thiếu ô xy, chẳng nhớ được gì đâu, chỉ nhớ anh là anh trai của em, em là cháu trai nó, à không, nó là cháu trai em. Nếu mọi người muốn đọc bài chú gì thì mau đọc đi!”
Tôi lắc đầu bất lực, im lặng một lúc, hít một hơi sâu, quát to: “Bắt đầu bài chú!” rồi đọc tiếp: “Thiên đạo hoa, tam ngũ thành, nhật nguyệt cụ! Xuất yêu yêu, nhật minh minh, khí bố đạo, khí thông thần! Khí hành gian tà quỷ tặc giai tiêu vong! Thị ngã giả mang, thính ngã giả long, cảm hữu đồ mưu ngã giả phản thụ kỳ ương! Ngã cát nhi bị hung! Tật!”
Đọc xong, tôi thở phào một hơi, nói: “Có lẽ không sao nữa rồi.”
Chú Hai lại bước đi, quả nhiên không có chuyện gì nữa, áo đã trở lại trạng thái bình thường. Chú Hai mừng quá, nói: “Bài chú này đúng là có tác dụng thật, tiếc là mãi chú cũng không đọc thuộc được. Cháu trai, giỏi lắm, cháu đúng là có tư chất làm thầy bói!”
Tôi nói: “Chú Hai, cháu thấy chú bát tự không cứng, trường khí quá nhỏ, cần phải nhớ một số bài chú.”
Bài chú tôi vừa đọc là bài chú đơn giản nhất được ghi chép trong thiên Tà cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, có tên là Chính khí quyết, là để mượn chính khí của vạn vật trên thế gian này xua tà tránh hung.
Tôi luôn cho rằng, phần vô dụng rất trong “Nghĩa Sơn Công Lục” là những câu chú, không ngờ trên thực tế nó cũng rất có tác dụng.
Thực ra, nói một cách hơi huyền bí một chút, những câu chú đó chỉ là tự an ủi về mặt tâm lý. Con người ta thường vì sợ hãi mà sinh ra ảo giác, tự mình dọa mình, chỉ cần trong lòng không có ma quỷ thì tất cả sẽ thanh tịnh.
Chuyện đã được giải quyết xong, ba chúng tôi tiếp tục đi về trước, địa hình trong khu vực núi nhiều gò nhiều dốc, chúng tôi theo thói quen gọi những gò dốc đó là “cương”, gò có thể trồng khoai lang, cao lương, ngô, tiểu mạch, cho nên trên cương là đất trồng trọt, còn dưới cương thông thường là khu vực sinh sống của cư dân, có nghĩa là xuống khỏi cương thì cách thôn làng không còn xa nữa.
Theo lẽ thông thường, cương không đồng với núi, một cương dù có to đến mấy cũng không thể kéo dài, con đường nhỏ giữa ruộng nhiều nhất thì đi nửa tiếng đồng hồ là có thể qua, nhưng tôi cảm thấy chúng tôi đi rất lâu mà vẫn chưa xuống khỏi cương, mà hình như là lại lên một cái cương mới, xuống được một lúc rồi lại đi lên, cứ mãi như thế.
Đó lại là một chuyện kỳ lạ nữa!
Vừa rồi ba người chúng tôi luôn đi bằng kinh nghiệm đi đường, bây giờ sau khi gặp phải chuyện lạ lùng thì mới quan sát kỹ xung quanh.
Quan sát xong thì thấy chúng tôi hoàn toàn không phải là đi lên cương, mà là xuống cương, nhưng dưới cương thì không phải là làng bản, mà vẫn là những cánh đồng rộng.
Chú Hai run rẩy nói: “Anh ơi, đây là đâu vậy? Liệu chúng ta không gặp cái gì chứ?”
Tôi đáp với với vẻ hiếu kỳ: “Chú Hai, gặp phải chuyện gì?” Chú Hai vẫn chưa hết run, đáp: “Ma dựng tường…”
Bố tôi lắc đầu, nói: “Là ma che mắt!
Ma dựng tường, ma che mắt.
Bất giác tôi rùng mình, những từ ngữ này nghe mà thấy sợ.
Tôi nhìn bốn xung quanh, một cánh đồng mênh mông dường như không có bất cứ đường ra nào. Nhưng, đúng lúc tôi hoang mang nhìn bốn xung quanh thì ở một chỗ không xa bên trái chỗ tôi đang đứng bỗng nhiên xuất hiện một con đường được ánh trăng chiếu sáng rực.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất