Ma Y Thế Gia

Chương 26:

Chương 26:
Chế cấm cực giả
Tôi vui mừng kêu lên: “Bố, chú Hai, nhìn kìa, ở kia có đường!”
Chú Hai và bố tôi đưa mắt nhìn nhau một cái, chú Hai hỏi tôi: “Ở đâu có đường?”
Tôi chỉ vào con đường phía trước, nói: “Đó chẳng phải là đường sao? Mọi người nhìn kìa, trăng chiếu rất sáng!”
Nói xong, tôi đang định đi đến đó thì bố tôi kéo tôi lại, nói: “Đứng lại!”
Tôi lấy làm lạ, hỏi: “Sao thế?”
Chú Hai nói: “Nguyên Phương ơi, ở đó không có đường đâu! Cháu định đi về đâu?”
Tôi ngây người, giụi mắt, nhìn lại vẫn thấy đường. Tôi nói, vẻ gấp gáp: “Sao lại không có đường? Kia chẳng phải là đường sao? Mọi người sao thế?”
Nói xong câu này, tôi bỗng giật mình, trong đầu lóe lên một ý nghĩ đáng sợ, chú Hai và bố tôi ý muốn nói gì nhỉ?
Lẽ nào họ đều không nhìn thấy con đường đó?
Nhưng rõ ràng tôi nhìn thấy con đường đó!
Người khác không nhìn thấy, chỉ có mình nhìn thấy tuyệt đối không phải là chuyện tốt, mà là chuyện khiến mình sợ hãi.
Bây giờ tôi đã sợ rồi.
Thực ra, bây giờ tôi hoàn toàn không nhát gan, mà hồi tôi nhát gan thực sự là hồi học trung học, lúc đó mức độ nhát gan của tôi khiến đến lúc này nghĩ lại tôi vẫn thấy vô cùng xấu hổ.
Vậy, rút cuộc tôi nhát gan đến mức nào? Dùng ngôn ngữ thì khó mà diễn đạt hết, lấy một ví dụ để mọi người dễ hiểu hơn, hồi đó tôi không bao giờ dám ra nhà xí đi tiểu vào ban đêm!
Hồi đó, một người bạn cùng giường biết tôi nhát gan, nên suốt ngày bịa chuyện ma quỷ để dọa tôi. Người này đặc biệt hay bịa ra những câu chuyện ma quỷ có liên quan đến nhà xí, rồi cứ nhấn mạnh một câu không biết nhàm chán trước khi bắt đầu câu chuyện, đó là: Chuyện mà tớ sắp nói sau đây là chuyện thật.
Người bạn đó rất có khiếu kể chuyện, hơn nữa rất giỏi tạo ra không khí khủng bố, lần nào cũng khiến tôi gần như sợ mất mật, thế là tôi lại càng không dám ra nhà xí đi tiểu.
Con người có ba cái cần giải quyết cấp bách, nhịn một hai lần còn được, nhưng thời gian lâu dài thì không thể được. Người bạn kia bèn đề nghị với tôi, để một vỏ chai bia ở đầu giường, ban đêm nếu mót quá thì đi tiểu vào đó.
Đúng là tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng xấu hổ chưa làm.
Tóm lại là, sau khi tôi trải qua nỗi khổ cực nhiều lần nửa đêm buồn tiểu mà không dám ra nhà xí, rồi sau đó cứ trằn trọc trên giường đến khi trời sáng, tôi thực sự không thể nào nhịn được nữa, và cuối cùng quyết định cho toang!
Tôi mua một máy cát xét cùng với mấy chiếc đĩa về chuyện ma quỷ, nửa đêm tỉnh dậy ra nhà xí nghe, rồi sau đó đi lung tung khắp tòa nhà, vừa đi vừa hô: “Ma đâu, mau ra đi, mau ra đi nào, tôi đang ở đây này!”
Chuyện sau đó tất nhiên là chẳng có gì xảy ra, chỉ có điều không lường hết, đó là trong trường lập tức truyền đi tin đồn rằng ký túc xá nửa đêm có tiếng ma kêu quỷ khóc, khiến cho nhiều người không dám ra nhà xí…
Sau sự việc đó, sự can đảm của tôi đã thay đổi hoàn toàn, từ đó tôi trở thành một người không tin thần thánh, ma quỷ.
Nhưng tôi của lúc này, sau khi trải qua một loạt sự việc kỳ lạ, bí hiểm, thì quan điểm vô thần luận kiên định của tôi dường như đã bị phá hủy hoàn toàn, tôi tin là những thứ khó có thể giải thích được đúng là có khả năng tồn tại thực sự. Vì thế cho nên, gặp tình huống trước mắt, trong lòng tôi có phần hoảng sợ.
Rất nhiều khi sở dĩ người ta sợ là vì bản thân họ khác với người khác, khác với số đông.
Ví dụ như lúc này, tôi có thể nhìn thấy con đường đó còn bố tôi và chú Hai thì lại không nhìn thấy, cảm giác đó thật bứt rứt.
Chú Hai hỏi tôi: “Cháu nhìn thấy đường thật?”
Tôi gật đầu, đáp: “Ở đằng kia đúng là có một con đường, tại sao chú với bố cháu lại không nhìn thấy nhỉ?”
Chú Hai nói: “Tại sao cháu lại có thể nhìn thấy? Không nên như vậy.”
Thấy biểu hiện của bố tôi và chú Hai khác thường, tôi biết sự việc có gì đó không bình thường nên lại nhìn kỹ con đường đó và liên tưởng đến nội dung trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, nhưng không thấy có những miêu tả giống với tình hình trước mắt.
Con đường đó không có màu sắc khác thường, không có tiếng động khác thường, không có hình dạng khác thường, không có mùi vị khác thường, vì thế cho dù là tướng sắc, tướng âm, tướng hình hay tướng vị thì cũng đều không có gì khác tường!
Thế nên tôi hỏi với vẻ không hiểu: “Cháu nhìn thấy thì sao? Chuyện đó có gì không?”
Chú Hai nói: Đúng là có chuyện, nếu chú không đoán nhầm thì đó là con đường mê lầm!”
Đường mê lầm?
Da đầu tôi dường như tê dại đi, tôi nói: “Vậy, nếu đi theo con đường đó thì sẽ đi đến đâu?”
Bố tôi đáp bằng giọng rất trầm: “Lỗ huyệt!”
Chú Hai nói: “Đúng! Đi đến lỗ huyệt, rơi xuống lỗ huyệt, bị tử khí làm cho chết ngạt, sau đó không thể nào ra được nữa.”
Bất giác tôi rùng mình, cái gì mà đường mê lầm, đó chẳng phải là “con đường ma” được ghi chép trong “Nghĩa Sơn Công Lục” sao.
Thiên Tà, “Nghĩa Sơn Công Lục viết: “Gọi là đường ma, là con đường mà ma quỷ đi, dẫn tới hang ổ của ma quỷ, nếu người đi cũng sẽ trở thành ma quỷ.” Ý nói rằng nếu đi vào đó thì sẽ rơi xuống lỗ huyệt, nếu không chết vì ngạt cũng chết vì sợ, nếu không chết vì sợ thì cũng chết vì độc.
Nhưng tôi biết, con đường ma quỷ phần nhiều xuất hiện vào ban đêm ở gần nghĩa địa, nhưng ở xung quanh đây đâu có thấy mộ phần? Hoặc là, xung quanh đây vốn là nghĩa địa mà mình không nhìn thấy?
Còn có một vấn đề nữa cũng là vấn đề rất quan trọng, tại sao chỉ có mình tôi nhìn thấy, còn chú Hai và bố tôi thì lại không?
Đột nhiên tôi nhận ra điều không được lớn nhất của mình, đó là thiếu kinh nghiệm trầm trọng. Có một số sự việc có thể “Nghĩa Sơn Công Lục” hoàn toàn không cần ghi chép lại, bởi vì nó rất thường gặp, xử lý hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm của con người, vì thế những sự việc đó bố và chú Hai tôi vừa nhìn là biết có sự khác thường, còn tôi thì lại không thể nhận ra.
Nghĩ đến đây, tôi chợt hiểu ra, có lẽ con đường này cố tình xuất hiện bởi vì kinh nghiệm của tôi không đủ.
Đúng như câu tướng tùy tâm sinh, mọi hình tướng kỳ quái trên thế gian này chẳng có gì là không từ tâm mà ra!
Nghĩ thông điểm này, nỗi sợ hãi trong lòng tôi vơi đi rất nhiều, nhưng đúng lúc đó thì lại xảy ra sự thay đổi bất ngờ! Lấy cứ điểm là chỗ mà ba chúng tôi đang đứng nhìn ra bốn phía bỗng dưng xuất hiện bốn con đường bằng phẳng, tất cả bốn con đường đó đều được ánh trăng chiếu sáng rõ, hơn nữa, lần này không chỉ một mình tôi nhìn thấy mà bố và chú Hai tôi cũng nhìn thấy.
“Chuyện, chuyện này là thế nào? Tại sao loáng một cái đã có nhiều đường như thế?” Chú Hai sửng sốt thốt lên. “Như thế chúng ta biết đi thế nào đây? Đi đường nào bây giờ?”
Bố tôi cũng không hiểu là chuyện gì, chỉ có tôi lờ mờ cảm thấy có lẽ do tôi nghĩ rõ ràng về điều tướng tùy tâm sinh nên những con đường ma quỷ kia không đặt ra cho một mình tôi nữa.
Cục diện trước mắt này có lẽ là muốn dồn ba chúng tôi vào khốn cảnh thật sự.
Nhưng nên thoát khỏi khốn cảnh này thế nào đây?
Trong thiên Tà cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” viết rất rõ: “Con đường ma quỷ, phá nó rất dễ, chỉ cần dùng tiếng gà trống gáy hay tiếng chó sủa là được.” Nhưng bây giờ thì tìm đâu ra gà trống và chó đây?
Lần đầu tiên tôi thực sự biết thế nào là người dù khéo không bột cũng chẳng gột được nên hồ, chuyện gì cũng biết, chỉ có điều không có dụng cụ, không có kế sách thì không thể làm được việc.
Tôi đưa mắt nhìn bố tôi, bố trầm giọng nói: “Dĩ tĩnh chế động.”
Tôi gật đầu, phương pháp mà bố tôi nói không nghi ngờ gì đó là phương pháp tốt nhất bây giờ. Nơi này đâu đâu cũng có nguy cơ rình rập, những điều kỳ lạ đến cực điểm, chúng tôi dĩ tĩnh chế động, ngồi chờ trời sáng thì những con đường ma quỷ cũng sẽ bị mất.
Chú Hai tất nhiên cũng đồng ý với cách ấy.
Ba chúng tôi đều mệt, ngồi xuống trên đất. Lòng tôi rất nặng nề, bố tôi từ xưa đến nay luôn rất kiệm lời, chỉ có chú Hai là tỏ ra bất an, lo lắng hơn cả, sau khi ngồi xuống chú bắt đầu càm ràm mãi không thôi.
Tôi đưa mắt nhìn bốn xung quanh, hy vọng có thể thấy ra được điều gì đó, tuy nhiên đã dùng hết từ tướng hình, tướng sắc, tướng vị đến tướng thanh mà vẫn không phát hiện ra điểm gì, còn tướng tự, tướng chất, tướng khí, tướng tâm, tướng đạo thì trình độ của tôi lúc này hoàn toàn là bất lực.
Bố tôi hoàn toàn thả lỏng lục cảm, rồi nhìn bốn xung quanh bằng khả năng dạ nhãn của mình. Đột nhiên, bố lắc đầu nói: “Có lẽ chúng ta nhầm rồi.”
“Nhầm cái gì?” Chú Hai vội hỏi.
“Có thể đây không phải là con đường ma quỷ. Có biết ‘’chế cấm cục không?” Bố tôi hỏi, vẻ rầu rầu.
“Chế cấm cục? Một cái tên rất quen…” Chú Hai gãi đầu, cố suy nghĩ.
Đầu tôi lóe sáng, tôi buột mồm nói: “Chế cấm cục và Ấn phong cục, ‘’Nô dịch cục gọi chung là Tam đại mật thuật thời thượng cổ, rất khó và phức tạp, người phi thường có thể tạo ra và người phi thường có thể giải nó, trong đó chế cấm cục là bí hiểm nhất! Cuốn đó chưa ghi chép về phương pháp của ‘’Chế cấm cục, ‘’Nô dịch cục”.
Lúc đó chú Hai cũng kêu lên: “Đúng rồi, hồi trước em có nghe thấy bố chúng ta nói qua, ‘’chế cấm cục là một pháp thuật bí ẩn có thể xóa bỏ không gian, thời gian, thậm chí có thể lợi dụng thứ nguyên để tạo ra không gian, thời gian. Nó có một số chỗ ngược lại với Ấn phong cục. ‘’Ấn phong cục cũng có thể tiến hành phong tỏa một số năng lực của con người, nhưng ‘’Chế cấm cục là một pháp môn kỳ diệu có thể xóa bỏ không gian hiện có hoặc có thể tạo ra không gian chưa từng có! Người tu luyện đến một cảnh giới của Chế cấm cục thậm chí còn có thể có những tác động thủ thuật đối với thời gian! Đó là một thuật tuyệt vời. Thần Tướng Ma Y mấy trăm năm trước từng lập nên uy danh lẫy lừng bằng Chế cấm cục, nhưng hồi đó bố nói rằng cả đời bố chưa từng nhìn thấy ‘’Chế cấm cục thực sự, cũng không biết đó có phải là truyền thuyết hay không.”
Thì ra Chế cấm cục thần kỳ như vậy, tôi thấy tò mò, bèn hỏi bố tôi: :”Vừa rồi bố nhắc đến ‘’Chế cấm cục là ý gì vậy? Có phải bố nghi ngờ đây không phải là con đường ma quỷ mà là Chế cấm cục do con người thực hiện đúng không?”
Bố tôi gật đầu, đáp: “Chính là ý đó!”
Tôi đã hiểu rồi, bất giác gật đầu, nói: “Trước mắt xung quanh chúng ta toàn là con đường ma quỷ, không có đường để đi, chưa biết chừng chẳng có gì liên quan đến ma quái, nguyên nhân chính là chúng ta rơi vào trong Chế cấm cục!”
“Không thể như thế! Trên đời này còn ai mà biết Chế cấm cục? Bố chúng ta đã nói rồi, bố chưa thấy bao giờ!” Chú Hai kêu lên bằng một giọng rất lạ lùng.
Bố tôi trầm giọng nói: “Chế cấm cục giả cũng đạt tới hiệu quả này!”
Chế cấm cục giả?
Tôi chợt thấy rất hoang mang.
Chú Hai tôi ngây ra một lúc rồi lẩm bẩm: “Không sai, bố chúng ta nói là bố chưa bao giờ nhìn thấy ‘’Chế cấm cục thực sự! Nhưng điều đó không có nghĩa là chưa nhìn thấy ‘’chế cấm cục giả bao giờ! Trên đời này còn có sự tồn tại của chế cấm cục giả!”
Tôi nhíu mày, nói: “Đó là gì?”
Chú Hai giải thích: “Pháp thuật mới được tạo ra từ việc mô phỏng chế cấm cục để tạo hiệu quả tương tự như chế cấm cục, đó là chuyện không phải không thể xảy ra. Theo như chú biết, Tằng Lão Thái Công và Nhất Trúc Đạo Trưởng biết ‘’Chế cấm cục giả.
“Tằng Lão Thái Công và Nhất Trúc Đạo Trưởng là ai?” Tôi hỏi.
Chú Hai đáp: “Là hai vị tiền bối giang hồ, đều là những người mãi không chết, một người là danh gia pháp thuật, một người là bậc thầy về bùa chú, sau này cháu sẽ biết.”
Bố tôi trầm ngâm một lúc, rồi đột nhiên nói: “Chỗ quầng lửa sáng liền trời đó quá là bí hiểm.”
Tôi hỏi: “Sao cơ ạ?”
Vẻ mặt của chú Hai hơi nghiêm lại, chú nói: “Vừa nãy cháu cứ chạy về trước như điên, lại còn nói là chú với bố cháu ở đằng trước, còn nơi mà cháu muốn tới là một cảnh tượng lạ lùng với quầng lửa sáng liền trời, cháu không cảm thấy chuyện này quá kỳ lạ sao? Chỗ mà có quầng lửa sáng rực đó là đâu, không lẽ cháu không đoán ra được?”
Nghe chú Hai hỏi như vậy, tôi lại nghĩ đến cảnh tượng khiến tim muốn nghẹt đi, nhưng tôi không nói gì, mà hỏi lại chú: “Chú Hai, chú muốn nói gì?”
Xung quanh im lìm như chết, dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy chú Hai bắt đầu hoảng sợ, khuôn mặt trắng bệch của chú nổi từng nốt to như hạt kê, toàn thân chú run lên, mỗi chú lập bập một hồi rồi chú mới lẩy bẩy nói ra mấy chữ: “Địa giới của hồn ma…”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất