Chương 27:
Lời nguyền của Nghĩa Sơn Đông
“Địa giới của hồn ma!” Tôi thốt lên một tiếng kinh ngạc, sống lưng chợt lạnh toát, một lát sau tôi mới thở ra một hơi, đưa mắt nhìn, bố tôi hỏi: “Đúng là có nơi đó thật à bố?”
Bố tôi im lặng một lúc rồi lắc đầu, đáp: “Những chuyện chưa biết, chưa thấy thì không nên tùy tiện nói ra rằng có hay không.”
Chú Hai tiếp lời: “Mặc dù bố cháu luôn nói với cháu là trên đời này không có thần thánh ma quỷ, nhưng thực ra đến cả bố cháu cũng không biết rút cuộc là có hay không. Ông ấy chỉ hy vọng là cháu không sợ những thứ chưa biết mà thôi. Địa giới hồn ma là danh từ chỉ một nơi đáng sợ mà con người chưa đến đó bao giờ, cái chỗ quầng lửa sáng liền trời đó mười phần thì tám chín phần chắc là một kiểu kẽ nứt không gian, cũng chính là cửa ra vào nơi những thứ như ma quỷ ở.”
Tôi trầm ngâm một hồi lâu, sau đó nói: “Những cửa ra vào như thế trong thế giới hiện thực có rất nhiều phải không?”
Bố tôi lắc đầu, đáp: “Không đâu, bình thường cực khó nhìn thấy.”
Tôi nói: “Những cảnh tượng mà bình thường cực khó nhìn thấy, thì tại sao lại có thể dễ dàng xuất hiện ở một bản làng miền núi hẻo lánh được?”
Bố tôi nói: “Vì thế mới nói có thể là Chế cấm cục giả!”
Tôi lập tức hiểu ra, gật đầu đáp: “Thế thì con hiểu rồi.”
Chú Hai ngơ ngác một hồi rồi nói: “Hai người đang nói gì vậy, sao tôi nghe mà không hiểu?”
Tôi cười đáp: “Chú Hai, hiện tượng trong tình huống bình thường giới tự nhiên rất khó hình thành mà lại xuất hiện ở một bản làng miền núi hẻo lánh, chuyện này rất ngược đời phải không? Mà những hiện tượng ngược đời lại đều có nguyên nhân rất đơn giản thì tất nhiên không có cách nào hình thành nên được, chắc chắn phải có người tạo ra nó! Nếu đã là do con người tạo ra, thì ngoài chế cấm cục giả có thể tạo ra không gian, còn có nguyên nhân khác nữa không?”
Lúc này chú Hai mới có phản ứng, chú chau mày nói: “Chú hiểu rồi! Mẹ nó, có người ngấm ngầm hại chúng ta! Nhất định có người đã bày bố Chế cấm cục giả, để quy tụ oán khí ở nơi này, tạo ra không gian méo mó, thậm chí làm ra kẽ nứt không gian dẫn đến thế giới hồn ma, nên mới xuất hiện hết chuyện kỳ quái này đến chuyện kỳ quái khác!”
Đúng lúc đó, trong đầu tôi chợt bật ra một câu: “Người quỷ hoành hành, thiên tai nhân họa!”
“Vậy người hại chúng ta có thể là ai nhỉ?” Chú Hai lẩm bẩm, tiếp đó kêu lên. “Liệu có phải là Lệ Thiên Thu không?”
Tôi trầm ngâm rồi đáp: “Người này thâm hiểm bí ẩn, che giấu rất giỏi, hơn nữa dường như có mối thâm thù với Trần gia chúng ta, đúng là rất có khả năng ông ta đã ra tay.”
Chú Hai chợt cất tiếng chửi to: “Tôi đã biết hắn là đồ không tốt rồi! Người thì xấu, chỉ giỏi dùng mưu, nếu rơi vào tay tôi, tôi sẽ nhổ hết tóc trên đầu hắn để hắn thực sự là người không lông!”
Tôi nói: “Chú Hai, không cần phải nổi giận quá thế, trước mắt chúng ta chỉ có một cách, đó là ngồi im ở đây, không được đi tiếp nữa. Mọi chuyện chờ đến khi trời sáng rồi tính. Thời gian duy trì của chế cấm cục giả không lâu, hơn nữa chờ đến khi trời sáng, những âm oán khí được quy tụ lại sẽ tiêu tán thì sẽ không còn nguy hiểm gì nữa. Trước khi trời sáng, chúng ta chỉ cần ở yên bất động tại vị trí này thì sẽ không gặp phải chuyện quái quỷ gì nữa.”
Chú Hai thở ra một hơi, nói: “Xem ra tối nay khó ngủ đây.”
Đột nhiên bố tôi nói bằng giọng lạnh lùng: “Không được ngủ!”
Chú Hai ngây ra, hỏi: “Tại sao?”
Bố tôi ngừng một chút rồi thốt ra mấy từ: “Hồn ma!”
Tôi gật đầu, nói: “Đúng thế, nếu Tiểu Bảo có thể gặp phải thì chúng ta cũng không ngoại lệ, đối phương đã có thể tạo ra Chế cấm cục, thì chắc chắn sẽ quyết làm đến cùng chứ không thể chỉ dừng ở mức độ đó đâu! Những cái bẫy trong chế cấm cục giả đó sẽ là hết cái này đến cái kia để nhằm làm cho chúng ta đi cũng không được mà ở cũng không xong. Nếu chúng ta đi lung tung thì sẽ gặp phải ma dựng tường, ma che mắt, đi vào đường ma, thậm chí có thể đi đến kẽ nứt của thế giới hồn ma, nhưng nếu chúng ta không đi thì cũng sẽ gặp phải phiền phức, ví dụ như hồn ma.”
“Bất cứ lúc nào cũng không được khinh suất!” Bố tôi nói bằng giọng trầm trầm.
Theo ghi chép ở thiên Tà, cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, những hồn ma thông thường sẽ không có gì nguy hại lớn, hồn ma yếu ớt nhất, chỉ là làm cho người gặp ác mộng, nửa đêm hoảng sợ tỉnh dậy, sau đó thì không có chuyện gì nữa. Đó có thể là do tinh thần gặp phải sự kích thích gì đó hoặc là nhìn thấy chuyện gì đáng sợ, hoặc là có những vận động quá mạnh, hoặc là do suy nhược thần kinh đưa đến.
Hơi nặng hơn một chút thì khiến cho người ta liên tiếp gặp ác mộng, suốt cả đêm không tỉnh lại, nhưng chỉ cần chịu đến khi trời sáng tỉnh lại thì không có chuyện gì nữa. Đó có thể do thể hàn hoặc thể hư dẫn tới dương khí không đủ, âm khí xâm nhập gây ra, sau khi tình trạng cơ thể chuyển biến tốt thì sẽ không xảy ra tình huống tương tự nữa.
Hồn ma nặng hơn chút nữa sẽ làm cho người ta ảo tưởng nghĩ tới sự việc cực kỳ đáng sợ, sau đó sợ quá tỉnh dậy, nhưng lại làm cho thần kinh vận động của mình tê dại, khiến cho mình đầu óc không minh mẫn, không thể nào động đậy được, nhưng nó cũng chỉ kéo dài trong mấy giây, mấy chục giây, nhiều nhất cũng chỉ mấy phút thì sẽ hết, có nhiều người gọi tình trạng trên là bóng đè.
Những chuyện đó đều không phải là rất đáng sợ, nhưng hồn ma hung dữ thì không chỉ làm cho người ta gặp ác mộng liên tiếp mà còn làm cho người ta mãi mãi không tỉnh dậy được.
Tất nhiên, truyền thuyết còn có những hồn ma rất đẹp, nhìn chung thường là những cô gái trẻ rất xinh đẹp, họ sẽ gặp mình trong mơ, thậm chí là ân ái với mình trên giường, khiến mình ham muốn tột độ. Hồn ma đó có thể hồi còn sống là một cô gái bị vứt bỏ hoặc người phụ nữ cô đơn bị chết hóa thành, họ gặp mình không phải để cho mình vui, mà là muốn hút hết máu huyết, nguyên khí của mình trong hoan giới, khiến cho đạo hành của họ càng thâm sâu để rồi tồn tại dài lâu hơn nữa.
Những chuyện này, mọi người có thể nhìn thấy trên màn ảnh, ví dụ như “Hồn ma sảnh nữ”. Tất nhiên, nếu là hồn ma đến hại người, có lẽ có người có thể chấp nhận, nhưng nếu lại làm cho người ta gặp ác mộng liên miên, mãi mãi không tỉnh lại thì thật đáng sợ.
Nên biết, mãi mãi không tỉnh lại nhưng không phải là chết, mà là mãi mãi ở trong trạng thái nửa ở hiện thực nửa trong hư ảo, có thể cảm thấy rất rõ là mình đang sống, xung quanh mình có người, thậm chí có thể nhìn thấy họ đang làm gì, nghe thấy họ đang nói gì, nhưng mình lại không thể làm được gì, không thể cử động, không thể nói, điều này còn đáng sợ hơn cái chết, đó là sự giam cầm mãi mãi về mặt tinh thần.
Và điều đáng sợ nhất là người khác sẽ nghĩ rằng bạn đã chết, bạn sẽ chỉ còn biết trừng mắt lên mà nhìn họ đưa bạn tới bệnh viện như một người đã chết để kiểm tra rồi sau đó đưa vào trong đài hóa thân, hoặc cho vào quan tài chôn xuống lòng đất, lập bia, khắc tên cho bạn.
Nghĩ đến đây, bất giác tôi rùng mình, chú Hai cũng như vậy và đưa mắt nhìn tôi với vẻ rầu rĩ, mệt mỏi, bất an.
Tôi an ủi chú: “Chú Hai, đừng nghĩ quá nhiều, một buổi tối không ngủ cũng không có chuyện gì lớn đâu, trời sáng rồi về đến nhà Nhị Não Đại ngủ bù cả một ngày là được.”
Chú Hai ừ một tiếng, rồi có vẻ yên tâm hơn.
Thực ra, tôi đã nói rất đúng, đúng là không cần phải nghĩ quá nhiều, có nghĩ nhiều cũng chẳng có tác dụng gì, hơn nữa chỉ cần chịu qua một đêm là không có chuyện gì nữa, ban ngày hồn ma sẽ biến mất. Huống chi ba chúng tôi đều là những người đàn ông đã trưởng thành, huyết khí phương cương dương khí đang khi thịnh nhất, hồn ma sẽ không thể ở lâu. Mấy ngày nay chính là vì ở trong ngôi nhà cổ của gia đình họ Hà quá lâu, nhiễm phải âm khí, lại là ban đêm nên mới bị hồn ma nhân đó nhập vào.
Để giết thời gian và xua tan cơn buồn ngủ, chúng tôi ngồi xuống nói chuyện.
Tôi cũng nhân cơ hội này nói với chú Hai: “Bây giờ chú có thể kể xem rút cuộc tại sao “Nghĩa Sơn Công Lục” chỉ lại có nửa bộ được rồi chứ?”
Tôi nhớ là thím Hai đã từng mắng chú Hai rằng thứ đáng ghét nhất ở chú là cái mồm, tôi rất đồng ý với ý kiến này của thím. Ngay khi chú Hai nghe tôi giục kể chuyện, chú lập tức phấn chấn, ho khan mấy tiếng, rồi làm ra vẻ: “Vậy để tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện ly kỳ và rất hấp dẫn nhé! Chuyện này bắt đầu từ việc Nghĩa Sơn Công đặt ra quy định truyền thừa, cháu biết đấy, “Nghĩa Sơn Công Lục” chỉ đơn truyền và chỉ truyền lại cho con trưởng, nhưng cháu có biết tại sao tổ tiên lại đặt ra quy định đó không?”
“Lập pháp truyền thống lập trưởng không lập hiền, lập đích không lập trưởng.” Tôi nói.
“Đó chỉ là một trong những lý do!” Chú Hai thao thao, “Thử nghĩ mà xem, học vấn ghi chép trong bộ “Nghĩa Sơn Công Lục” thật là khiến người ta ngạc nhiên, đó không chỉ đơn thuần là một môn trung nhân tướng thuật, ngay cả những người trong bốn thuật sơn, y, mệnh, bốc cũng đều thèm muốn. Bởi vì tướng thuật vốn là thuật quan sát trời biết số mệnh, nghiên cứu rất sâu, không những có thể hiểu, cải tạo số phận của mình mà còn có thể biết được số phận của người khác. Có được khả năng này hoặc là có thể trở thành thầy của hoàng đế, vương tướng, ví dụ như Khương Tử Nha, Trương Lương, Gia Cát Lượng, Lưu Bá Ôn, hoặc là có thể trở thành một người giàu có, gần như có thể nói rằng người trong đạo môn không ai là không muốn có được nó, đó cũng chính là lý do mà tại sao Nghĩa Sơn Công phát triển phái Ma Y Đạo thành một tổ chức bí mật. Nghĩa Son Công biết rõ, người có tâm lương thiện có được “Nghĩa Sơn Công Lục” nhất định sẽ tạo phúc cho người đời, còn người có tâm tà ác có nó thì sẽ mang họa lại cho thế gian, cho nên Nghĩa Sơn Công mới đặt ra quy định đơn truyền cho dòng trưởng trong nội tộc.”
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Đơn truyền trong nội tộc có quan hệ gì với nửa bộ “Nghĩa Sơn Công Lục”? Còn nữa, không lẽ đơn truyền trong nội tộc thì sẽ không có người xấu?”
Chú Hai nói: “Nửa bộ “Nghĩa Sơn Công Lục” đúng là không có mối liên hệ tất nhiên nào với việc đơn truyền trong nội tộc, chỉ là mối quan hệ nhân quả của tình huống ngẫu nhiên đưa đến, chuyện này chú sẽ nói sau. Còn chuyện đơn truyền trong nội tộc, tất nhiên không thể tránh khỏi không có người xấu, đây là chuyện không thể khẳng định được, cho nên Nghĩa Sơn Công còn để lại một bản để đề phòng con cháu đời sau làm chuyện bậy.”
Tôi không hiểu, hỏi lại: “Để lại một bản khác ư? Không lẽ Nghĩa Sơn Công còn có thể khống chế được cả suy nghĩ trong lòng của con cháu đời sau?”
Chú Hai nói: “Không thể, Nghĩa Sơn Công dùng một mật thuật thời cổ, tức là cấy một mật pháp trên máu huyết của mình, chỉ cần là truyền nhân hậu duệ của Nghĩa Sơn Công thì ắt sẽ kế thừa huyết nhục của Nghĩa Sơn Công, chỉ cần kế thừa huyết nhục của Nghĩa Sơn Công thì ắt sẽ có mật pháp mà Nghĩa Sơn Công để lại, điều này hồi đó gọi là tông pháp huyết mạch. Thực ra, áp dụng cách nói thịnh hành hiện nay thì là Nghĩa Sơn Công đã tiến hành tạo đột biến đối với gen di truyền của Trần gia. Cháu nghĩ mà xem, một ngàn năm trước Nghĩa Sơn Công đã nghĩ ra cách tạo đột biết gen, có siêu không!”
Tôi nói với vẻ phấn chấn: “Vậy, trên người cháu có không?”
Chú Hai trợn mắt, nói: “Tất nhiên là có, cháu là con đẻ của bố cháu, bố cháu là con đẻ của ông, ông nội là con đẻ của cụ nội…”
Tôi vội ngắt lời chú: “Cháu biết rồi, chú không cần phải nói nữa. Chỉ có điều cháu nghĩ, nếu là tông pháp huyết mạch, di truyền gen, vậy thì hễ là đời sau của Nghĩa Sơn Công thì cũng sẽ có, đúng không?”
“Tất nhiên rồi! Trên người chú của cháu đây cũng có! Chú cũng là đời sau chính hiệu của cụ! Hừ, chỉ có điều chú ra đời sau bố cháu hai năm mà thôi!”
Tôi thấy chú Hai chuẩn bị đi lạc chủ đề, vội nói: “Cháu muốn biết tông pháp đó rốt cuộc có tác dụng gì? Mọi người đều có thì có gì khác biệt?”
Được hỏi đúng chỗ ngứa, chú Hai đắc ý nói: “Không hiểu chứ gì, thằng oắt con. Để chú nói cho mà nghe, ông tổ Nghĩa Sơn Công là một nhân vật như thần, tất nhiên không chỉ để lại một tông pháp đơn giản như vậy, Nghĩa Sơn Công đã đặt ra ba lớp bảo hiểm, người đời sau gọi là Lời nguyền của Nghĩa Sơn Công!”