Ma Y Thế Gia

Chương 28:

Chương 28:
Chuyện cũ ma y
Tôi sửng sốt hỏi: “Ba lớp bảo hiểm? Lời nguyền của Nghĩa Sơn Công?”
Chú Hai nói: “Nói thế này với cháu, mặc dù Nghĩa Sơn Công đã có tác động đến huyết mạch, nghiên cứu ra tông pháp huyết mạch, nhưng tông pháp huyết mạch đều có trong thân thể của tất cả con cháu đời sau của cụ, cho nên không đủ đặc tính. Nhưng người kế thừa Ma Y Thần Tướng phải có đặc tính, để họ có đặc tính, Nghĩa Sơn Công lại đích thân làm một bùa, gọi là ‘Tâm chướng thôi phát phù’. Sau khi đem đốt Tâm chướng thôi phát phù và cho người kế thừa uống xong, nó sẽ phản ứng với tông pháp huyết mạch, làm nó thôi hóa, cả hai yếu tố đó tạo thành một kiểu tâm chướng nạp tà, đó chính là lớp bảo hiểm thứ hai.”
Tâm chướng nạp tà?
Lớp bảo hiểm thứ hai?
Tôi thấy có phần không hiểu, bèn hỏi: “Tâm chướng nạp tà có tác dụng gì?”
Chú Hai nói: “Nạp tà chính là thu nạp tà khí, chẳng phải tướng thuật thường nói rằng tướng do tâm sinh, khí do tâm sinh sao? Nhưng hễ là người làm chuyện xấu, dương khí sẽ bị hao tổn, âm khí sẽ tích tụ, người đặc biệt xấu thì âm khí đặc biệt nặng, cho nên những người rất hung ác, dữ dằn thường có những biến thái âm dương kỳ quái. Loại người này ma quỷ rất thích và cũng rất dễ bị ma quỷ lợi dụng. Tác dụng của tâm chướng nạp khí là mật thuật thu nạp toàn bộ tà khí trong cơ thể vào trong tim, cũng có nghĩa là nếu con cháu Trần gia mà làm việc xấu khiến âm khí tích tụ đến một mức độ nhất định thì sẽ sinh ra một hậu quả đáng sợ.”
“Hậu quả gì?” Tôi buột miệng hỏi.
Chú Hai cười khì khì mấy tiếng rồi nói: “Hậu quả gì? Hì, hì, trong Ngũ hành tâm thuộc hỏa, tâm tạng là nơi quan trọng tích dương khí trong cơ thể người, nếu tà khí tích tụ quá nhiều, âm dương sẽ tương xung, như vật hoặc là khí huyết khô kiệt, hoặc là tim sẽ bạo phát, cháu nghĩ xem sẽ là hậu quả gì?”
Bất giác tôi rùng mình, nói: “Tài của Nghĩa Sơn Công thực sự khiến người ta không thể tưởng tượng được! Chỉ hai lớp bảo hiểm thôi mà đã lợi hại như thế rồi, vậy còn lớp bảo hiểm thứ ba thì sao?”
Chú Hai nói: “Nghĩa Sơn Công làm tất cả những điều này mục đích chỉ có một, đó là không muốn con cháu đời sau học biết Ma Y đạo pháp rồi thì làm chuyện bậy bạ, cho nên Ma Y đạo pháp mới chính là điểm cuối cùng của biện pháp đề phòng mà Nghĩa Sơn Công làm. Tâm chướng nạp tà tuy đáng sợ, nhưng nó là một pháp thuật ở trạng thái ngủ, không bị kích hoạt thì mãi mãi không có tác dụng. Còn lớp bảo hiểm thứ ba của Nghĩa Sơn Công chính là một thứ có thể kích hoạt tâm chướng nạp tà, thứ có thể kích hoạt tâm chướng nạp tà chính là Ma Y đạo pháp. Cũng có nghĩa là, chỉ có người tu hành Ma Y đạo pháp thì mới làm cho tâm chướng nạp tà có tác dụng.”
Nghe xong lời chú Hai, trong lòng tôi không sao bình tĩnh lại được, bởi vì đột nhiên tôi nghĩ nếu tướng pháp của nhà mình không chuẩn, chắc chắn sẽ không xuất hiện tên gọi Thần Tướng, nếu Thần Tướng không lợi hại thì Nghĩa Sơn Công hoàn toàn không cần phải sợ con cháu làm chuyện ác, mà ngược lại, chính vì Thần Tướng rất lợi hại, khi làm việc ác thì không ai có thể trị được, cho nên Nghĩa Sơn Công mới hao tổn tâm sức để nghiên cứu ra tông pháp huyết mạch và tâm chướng nạp tà như vậy.
Ngây người một lúc, tôi lại hỏi: “Chú Hai, có phải con trưởng của mỗi đời đều trở thành Ma Y Thần Tướng phải không?”
Chú Hai lắc đầu, đáp: “Đùa à! Tất nhiên là không rồi. Lịch sử Trung Quốc lâu đời, bắt đầu từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế đã có bộ môn tướng thuật. Mấy ngàn năm nay, số lượng thầy bói giỏi không thể nào kể xiết, ví dụ như Phục Nghi, Chu Văn Vương, Khương Tử Nha, Ngụy Cốc Tử, Hoàng Thạch Công, Xích Tùng Tử, Quản Lược, Gia Cát Lượng, Quách Phác, Cát Hồng, Viêm Thiên Canh, Ma Y Đạo Nhân, ông Tổ Trần Đoàn, Viêm Liễu Trang, Tăng Quốc Phiên…, những người này hoặc là thuộc phái Giang Hồ, hoặc là thuộc phái Học Sĩ, nhưng ai cũng rất giỏi về tướng thuật tới mức siêu phàm, những người này mới được gọi là Thần Tướng. Sau khi Ma Y Trần gia chúng ta lập ra phái Ma Y, thì bộ “Nghĩa Sơn Công Lục” luôn được đơn truyền, chỉ có những người học thông “Nghĩa Sơn Công Lục” thì mới có thể được gọi là Thần Tướng Ma Y. Có một số truyền nhân không đủ thông minh thì không học được, có một số truyền nhân thì không hứng thú với tướng thuật, không muốn học thì cũng không trở thành Thần Tướng Ma Y được. Bố cháu cũng coi như là một truyền nhân không muốn học tướng thuật, có điều ngay cả khi bố cháu muốn học thì cũng không học được đầy đủ, vì bộ sách đã khiếm khuyết. Cho nên, tính đến cháu thì Ma Y Trần gia đã là đời thứ 36 rồi, mà 36 đời ấy tổng cộng cũng chỉ xuất hiện có 6 Thần Tướng mà thôi.” nap Tôi gật đầu, đáp: “Vậy gia tộc chúng ta có ai chết vì tâm chướng tà phát tác không?”
Chú Hai ngây người ra, rồi ngay sau đó nói bằng giọng trầm lắng: “Có! Trong lịch sử gia tộc chúng ta, đúng là có người chết vì làm chuyện xấu xa dẫn đến tâm chướng nạp tà bạo phát! Hơn nữa, cũng chính vì đồ cặn bã đó nên bộ “Nghĩa Sơn Công Lục” mới chia thành hai phần, cũng chính vì đồ thối tha đó mà “Nghĩa Sơn Công Lục” mới thành một bộ sách không nguyên vẹn!”
Thì ra là như vậy, cuối cùng cũng đã nói đến nguyên nhân cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” không nguyên vẹn, tôi chợt thấy rất phấn chấn, hỏi: “Người đó là ai, ông ấy đã làm chuyện xấu gì?”
Sắc mặt chú Hai chợt trở nên nghiêm trọng, nghiêm nghị và thận trọng, biểu cảm này rất giống với bố tôi. Từ trước đến giờ tôi chưa thấy chú - người lúc nào cũng cười cười cợt cợt có vẻ mặt như thế. Nên tôi lấy lại vẻ mặt chăm chú lắng nghe câu chuyện mà chú kể.
Câu chuyện đó rất dài, hơn nữa lắt léo, ly kỳ, vượt xa sự tưởng tượng của tôi. Trong quá trình kể, thỉnh thoảng chú Hai lại để sót chi tiết, thế là bố tôi lại xen vào bổ sung. Vì vậy, để cho toàn bộ câu chuyện được trình bày hoàn chỉnh, tôi xin ghi lại dưới góc độ của người đứng ngoài quan sát.
Chuyện này xin đi ngược lại 664 năm về trước, tức là vào năm 1332. Trong 12 đời Nghĩa, Huyền, Đan, Danh, Tử, Thừa, Công, Ngọc, Thiên, Hán, Hồng, Nguyên thì đã truyền đến Trần Huyền Nhượng đời thứ 14. Năm đó Trần Huyền Nhượng vừa tròn 30 tuổi, mặc dù chưa thành danh Thần Tướng, nhưng đã là trưởng tộc của Ma Y Trần gia.
Năm 20 tuổi, Trần Huyền Nhượng đã lấy vợ, trong 9 năm sau đó vợ ông có thai ba lần, hai lần trước đều đẻ con gái, khó khăn lắm đến lần thứ ba mới sinh được một người con trai, nhưng tiếc rằng lại chết sớm. Vì thế mà Trần Huyền Nhượng vô cùng lo lắng và sốt ruột. Đến khi ông 29 tuổi, vợ ông lại mang thai lần nữa, Trần Huyền Nhượng bói một bài, vừa nhìn đã biết đó là con trai nên ông vô cùng mừng rỡ. Mười tháng mang thai loáng cái đã đến ngày sinh. Con trai Trần Đan Pháp của họ sắp ra đời.
Thời xưa, khi phụ nữ sinh thường có bà đỡ bên cạnh, mặc dù chồng có quan tâm đến mấy thì cũng không được ở cùng, nhất là đối với một đại gia tộc như Trần gia, là đàn ông chủ gia đình thì lại càng phải bình tĩnh chờ đợi. Mặc dù trong lòng Trần Huyền Nhượng rất sốt ruột nhưng vẫn phải ngồi yên trong phòng khách chờ bà đỡ đón con trai của ông rồi bế cho ông xem.
Thời gian dần dần trôi qua, tiếng bà đỡ dỗ dành, quát tháo, tiếng vợ kêu rên ầm ĩ khiến Trần Huyền Nhượng như ngồi trên đống rơm, tự nhiên ông dự cảm thấy có điều không lành, nhưng không tài nào xua đi được.
“Mùi gì ấy nhỉ?” Bỗng nhiên Trần Huyền Nhượng ngửi thấy một mùi khét, khiến ông ngây người.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa có tiếng bước chân vọng từ xa đến gần, Trần Huyền Nhượng nghe tiếng chân đó biết là có thể có chuyện xảy ra. Ông không muốn chuyện đó ảnh hưởng tới việc sinh nở của vợ nên lập tức đi ra để xem rốt cuộc là chuyện gì.
Trần Huyền Nhượng đứng ở cửa, thấy màu đỏ rực, lửa cháy ngùn ngụt từ chỗ không xa trong nhà, cháy nhà rồi! Trần Huyền Nhượng giật mình, lại thấy Trần Huyền Nhẫn quản gia trong nhà đồng thời cũng là người em của ông chạy ào đến với vẻ hốt hoảng.
“Chuyện gì thế?” Trần Huyền Nhượng hỏi.
“Trưởng tộc, gay rồi, cũng không biết là chuyện gì, cháy ở giếng trời rồi!” Trần Huyền Nhẫn vừa nói vừa thở.
Trần Huyền Nhượng nói: “Đừng cuống quýt lên, dẫn tôi đi xem sao!”
Trần Huyền Nhẫn dẫn Trần Huyền Nhượng đi ngay. Nhà của Trần gia rất rộng, lửa lan rất nhanh, Trần Huyền Nhượng chỉ huy người nhà dập lửa, không còn thời gian rảnh để nghĩ đến việc khác. Khắp Trần gia đâu cũng chó sủa, gà lợn kêu, người chạy toán loạn.
Trong nhà trong, vợ của Trần Huyền Nhượng đã đẻ. “Con trai! Là con trai!” Bà đỡ ôm một đứa bé bụ bẫm từ trong phòng chạy ra thì đã không thấy bóng dáng Trần Huyền Nhượng trong phòng khách đâu nữa, nhưng đúng lúc đó lại có một người đàn ông đang chờ bà ta ra. Người đàn ông kia cũng bế một đứa trẻ trên tay, đó cũng là một hài nhi là con trai vừa mới chào đời không lâu.
Bà đỡ nhìn thấy người đàn ông kia xong thì hai người đưa mắt nhìn nhau và gật đầu, sau đó tráo hai đứa trẻ. Người đàn ông kia nói: “Vẫn còn một bước nữa, đừng quên đấy.”
Bà đỡ cười, đáp: “Yên tâm đi.”
Người đàn ông kia lập tức bế Trần Đan Pháp ra khỏi phòng khách, rồi mất hút ngay sau đó.
Lửa được dập xong, việc đầu tiên là Trần Huyền Nhượng chạy về thăm vợ, nhưng khi ông bước vào phòng thì chỉ thấy a hoàn và bà đỡ khóc ầm ĩ, còn vợ ông nằm trên giường bất động. Trong đầu Trần Huyền Nhượng như có tiếng nổ, như sét đánh bên tai, ông lao tới sờ lên mũi vợ, nhưng chẳng còn chút sinh khí nào.
“Lão gia, phu nhân khó đẻ, để giữ tiểu thiếu gia, bà ấy đã hy sinh sự sống của mình!” Bà đỡ vừa khóc vừa nói, rồi đưa đứa bé trên tay đến trước mặt Trần Huyền Nhượng.
Trần Huyền Nhượng nước mắt rơi lã chã, nhìn đứa trẻ trên tay khóc không thành tiếng.
Nhưng đó chỉ là bắt đầu của âm mưu. Ba ngày sau, bà đỡ và những a hoàn giúp sức cho bà ta đều biến mất tăm, còn Trần Huyền Nhượng thì chẳng hay biết gì.
Kể từ đó, Trần Huyền Nhượng tận tâm nuôi dưỡng “Trần Đan Pháp”, quản gia Trần Huyền Nhẫn cũng hết sức phù giúp cùng chăm sóc thiếu chủ.
Vèo một cái, đã 20 năm trôi qua, Trần Huyền Nhượng đã ở tuổi 50, nhưng vẫn chưa thể nào đọc được đầy đủ cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”, danh vị Thần Tướng Ma Y vẫn bỏ ngỏ. Năm đó Trần Đan Pháp mới 20 tuổi nhưng được trời phú trí thông minh khác người, từ 5 tuổi cậu đã tu luyện đao pháp và võ công, 20 tuổi thì đã xếp ở vị trí hàng đầu của những người cùng lứa về cả võ công và đạo pháp. Trần Huyền Nhượng bèn truyền “Nghĩa Sơn Công Lục” cho Trần Đan Pháp. Có được Nghĩa Sơn Công Lục, Trần Đan Pháp đọc ngấu nghiến trong ba ngày ba đêm đã xong!
Danh vị Thần Tướng bỏ trống suốt 60 năm của gia tộc Ma Y cuối cùng đã xuất hiện trở lại trên giang hồ, và Trần Đan Pháp chính là vị thần tướng thứ 6 của Ma Y Trần gia.
Mọi chuyện của Trần Đan Pháp đều rất thuận lợi, tiền đồ vô lượng, nhưng đúng lúc ấy, Trần Huyền Nhẫn đã nói cho cậu biết một bí mật động trời, đó là cậu không phải là con đẻ của Trần Huyền Nhượng, mà là con đẻ của Trần Huyền Nhẫn!
Trần Đan Pháp vô cùng sửng sốt, không thể nào tin đó là sự thật. Trần Huyền Nhẫn cười lạnh lùng, nói: “Thần Tướng Ma Y đều có thể xem và biết được về trời đất, nhật nguyệt, con người, vạn vật, duy nhất một điều máu mủ ruột rà của mình thì lại không xem ra. Bây giờ cậu đã thành danh Thần Tướng rồi, nào, cậu hãy xem hung cát cho tôi đi!”
Trần Đan Pháp nhìn Trần Huyền Nhẫn, một hồi lâu, quả nhiên chỉ thấy ở khuôn mặt đó toát ra vẻ thâm sâu vô cùng, khó mà đoán định.
Trần Đan Pháp rất kinh ngạc, Trần Huyền Nhẫn nói: “Tôi biết cậu biết một pháp thuật, đó là pháp xem huyết thống, muốn biết ai là bố đẻ của mình, cậu thử đi thì sẽ biết!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất