Chương 5:
Nghĩa sơn công lực
Chú Hai thất sắc, ông nhìn vào mắt của người không lông Coma máy, gầm lên với vẻ vừa giận dữ vừa sợ hãi. “Người muốn làm gì? Ngươi dám giết người chăng?”
Người không lông mày hoàn toàn không thèm để ý đến chú Hai, mà cứ dồn ánh nhìn đằng đằng sát khí đó xuống người tôi, người đó muốn hạ gục tôi hoàn toàn bằng khí thế của mình.
Tôi có thể cảm nhận thấy áp lực vô hình đó, mồ hôi túa ra lạnh cả lưng, trong lòng vừa lo lắng vừa phẫn nộ, tuy nhiên vẫn giữ vẻ mặt như không, mắt nhìn không chớp vào mặt người không lông mày, quyết giữ thế đối đầu.
Người không lông mày bất ngờ cười khì khì rồi nói với tôi: “Hôm nay ta đến đây là để xác nhận xem Trần Hán Sinh rút cục là chết thật chưa chứ không muốn giết người. Thôi được rồi, bạn cũ cũng đã thăm, cháu trai của bạn cũng đã gặp, ta thỏa lòng rồi, ta không muốn ở lại thôn Trần Gia này thêm nữa, chúng ta từ biệt từ đây!”
Trong lúc nói, người không lông mày lắc người một cái thì đã cách xa chúng tôi hơn một trượng, loáng một cái thì đã biến mất.
“Rút cuộc thì ông ta là người hay là ma nhỉ?” Chú Hai khẽ nói. Tôi ngây người nhìn màn đêm mờ mịt, vừa kinh ngạc vừa sững sờ, trong chốc lát không biết phải làm gì.
Đúng lúc tôi đang ngây người, thì đột nhiên lại thấy có bóng người lướt tới, tôi sửng sốt khi thấy người không lông mày lại quay lại và đang nhìn tôi cười.
“Ông lại muốn làm gì nữa?” Tôi chau mày hỏi.
Người không lông mày đáp: “Ta quay trở lại vì muốn nói cho ngươi biết tên của ta. Ta tên là Lệ Thiên Thu, nhớ kỹ “Lệ” trong chữ “lợi hại” đó, Thiên Thu trong “thiên tu vạn tải”. Vừa rồi ta vừa gieo một quẻ, thấy rằng sau này chúng ta còn gặp lại nhau. Ta ở Đại Hà Trang, nếu như có một ngày ngươi tới Đại Hà Trang, thì ta sẽ rất hoan nghênh đón ngươi, vì ta muốn tận mắt thấy đứa cháu đích tôn của Trần Hán Sinh sẽ làm cho đạo phái Ma Y mất mặt như thế nào. Ha ha…”
Tiếng cười xa dần, chú Hai nhổ mạnh một bãi nước bọt xuống đất, đáp: “Đồ ma quái xấu xí, giả ma giả quỷ thì giỏi lắm à? Ta ghét nhất là những kẻ không có lông mày, Nhị gia ta sẽ không bao giờ gặp mặt ngươi! Đồ thần kinh!”
Tôi ngây người một lúc rồi nói: “Chú Hai, chú vẫn còn chưa nói rút cuộc người như thế nào thì mới là thần tướng.”
“Cháu vẫn còn muốn nghe à?” Chú Hai nói với vẻ khó khăn.
Tôi đang định nói, thì bỗng nhiên nghe thấy có người gọi: “Nguyên Phương… Hồng Đức cũng ở đây à?”
Tôi và chú Hai quay ngoắt đầu lại thì thấy bố tôi đang từ từ đi tới, tôi ngạc nhiên hỏi: “Bố, bố cũng đến đây sao?”
Bố tôi đáp: “Bố đã đến một lát rồi. Cái người vừa chạy khỏi đây là ai vậy?”
Tôi đáp: “Là một người rất lạ lùng, nói rằng tên là Lệ Thiên Thu. “Lệ Thiên Thu?” Bố tôi trầm ngâm một lát, nhìn vẻ mặt bố thì hình như ông cũng không quen.
Chú Hai thì có vẻ như sắp thoát được gánh nặng, quay sang nói với tôi: “Cháu trai, bố cháu đến rồi, cháu có chuyện gì thì cứ hỏi ông ấy! Chú phải về đây, nếu không thì phải quỳ bàn giặt thật đấy!”
Bố tôi hỏi với vẻ không hiểu: “Hỏi tôi cái gì?”
Chú Hai vội lắc đầu đáp: “Không có gì, không có gì. Em về trước đây, hai cha con cứ nói chuyện đi nhé!”
Nói xong, chú tôi lập tức lủi đi, thế rồi nghe thấy tiếng chú kêu một tiếng “Ái chà!” từ xa, không biết là chú bị rơi xuống rãnh hay là ngã xuống hố.
Bố tôi lắc đầu bất lực rồi nói với tôi: “Muộn rồi không về nhà, mẹ con đang lo lắm đấy.”
Tôi mỉm cười đáp với vẻ biết lỗi: “Con uống một chút rượu rồi ngủ thiếp đi mất.”
Bố tôi nhìn tôi một cái rồi lại nhìn lên tấm bia mộ của ông tôi và nói: “Ông nội con không chết vì bệnh tật, đó là một phúc lớn.”
Tôi lặng lẽ gật đầu, rồi quay đầu lại hỏi: “Bố ơi, tại sao bố không chịu học tướng thuật gia truyền của tổ tiên?”
“Bố…” Bố tôi ngây người một lúc, sau đó nói: “Bố không có hứng thú với những thứ đó.”
“Vâng.” Tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng trong lúc nói mắt bố tôi ánh lên một cái, có lẽ bố tôi đã không nói thật.
“Chúng ta về đi.” Tôi nói.
Dọc đường đi, có một lúc cả hai bố con tôi chẳng nói năng câu nào, lát sau bố tôi cất lời hỏi: “Con đã nghĩ kỹ chưa?”
Tôi ngạc nhiên: “Nghĩ kỹ gì ạ?”
Bố tôi đáp: “Con muốn theo nghề thầy tướng số?”
“Con…”
Tôi ngập ngừng một lát rồi đáp: “10 năm trước con và ông nội đã đánh cược, con đã thua thì phải thực hiện lời hứa của mình, con sẽ học những thứ đó. Hơn nữa, con cũng muốn xem xem tướng thuật rút cuộc có lợi hại như thế không. Điều quan trọng nhất là con muốn tìm hiểu về nguyên nhân cái chết của ông nội.”
“Ồ!” Bố tôi đáp bằng một từ ngắn gọn, vẻ mặt thâm trầm không chút biểu lộ.
“Bố, bố dạy con nhé?” Tôi nói.
Bố tôi lắc đầu, đáp: “Bố không biết thật mà.”
Tôi nói: “Vậy con học thế nào đây?”
Bố tôi nói với vẻ bình thản: “Quy định từ xưa của Trần gia là tướng thuật không truyền cho người bình thường, không dạy công khai, chỉ có thể tự học.”
“Tại sao?” Tôi thốt lên vẻ ngạc nhiên.
“Tự nhiên vô vi.” Bố tôi đáp.
Tôi hiểu rồi, nếu để người khác dạy tướng thuật thì khó tránh khỏi dấu ấn tư tưởng của người dạy, như thế sẽ trói buộc tư duy của người học và đi ngược lại với tư tưởng đạo gia tự nhiên vô vị.
Nhưng tôi biết, bố tôi không nhắc đến chuyện sẽ đưa cho tôi “Nghĩa Sơn Công Lục”, điều đó cho thấy trong lòng bố vẫn không muốn tôi học tướng thuật.
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của bố, tôi không biết rút cuộc ông đã biết chuyện tôi lấy trộm “Nghĩa Sơn Công Lục” hay chưa.
Kể từ sau khi ở mộ ông nội về, tôi liền quyết định sẽ nghiên cứu thật kỹ “Nghĩa Sơn Công Lục”, tuy nhiên tôi không dám công khai, mà cứ tối tối hàng ngày trùm chăn rồi đọc lén.
Đoạn đầu tiên trong thiên mở đầu của “Nghĩa Sơn Công Lục” viết:
“Tướng hữu thiên định, thế vô dự tác, nhân chi sinh dã, vị chi khả dã. Hình mạo bì phụ, chất hành thần tâm, cốt cách khí sắc thanh âm, nãi chí thiên mệnh địa thế nhân lực, yên sơn ông sài phu, thế nhân vô hữu năng dự tri giả. Phi thần dị dĩ mật thụ, khỉ trần phàm chi giải suy?Y, tướng nhị thuật, đồng nguyên nhi xuất, y giả hữu Thần Nông thưởng bách thảo, tướng giả hữu Phục Hi biện vạn nhân, vu thị hồ, nhị thuật cá đắc kỳ đạo. Nhi dục tri tướng chi tiền định giả, phi bẩm phú dị thường chi sĩ bất năng tri, nhiên hậu mạt thụ dĩ thử thư giả, hữu khi thế tục đẳng hạ chi nhân sở năng suy giải tai?”
Nghĩa là: vạn vật trên thế gian này bao gồm hình tướng của con người đều là do thiên định, không có hình tướng của ai là do người ấy định trước và biết trước. Cho nên, hình tướng vạn vật đều chứa đựng những bí mật nhất định, những bí mật này chỉ có những người từng có học thức, người thông minh, có trí tuệ mới có thể hiểu ra. Thời cổ, y học và tướng thuật đều xuất phát từ cùng một nguồn gốc, Thần Nông nếm trăm thứ cỏ xong thì mới nghiệm chứng được công hiệu của các loại cây thuốc. Còn Phục Hi sau khi phân biệt vô vàn người thì mới có những hiểu biết về tướng thuật.
Tôi đọc đến đây bỗng chợt nhớ đến những lời mà ông nội tôi nói khi tôi còn nhỏ. Ông từng nói, con người trên thế gian này, không thể nào có hai người có vẻ ngoài giống nhau hoàn toàn, bao gồm vẻ mặt, tướng tay, tướng thịt, tướng cốt xương… Ngay cả những người sinh đôi cũng có những khác biệt nhỏ. Vì thế, trên đời này cũng không thể có hai người có số phận hoàn toàn giống nhau.
Không lẽ thực sự là như vậy?
Tôi lại chăm chú đọc tiếp thiên Mở đầu, trong đó có một đoạn nói các nhà tướng thuật thời cổ để tìm ra bí ẩn vân tay của con người, đã từng phải nghiên cứu hàng chục vạn thi thể của những người chết trẻ, sau đó phát hiện ra điểm chung giữa họ, đó là trên bàn tay của họ có một đường vân ngắn, nông và rối rắm.
Các nhà tướng thuật cũng nghiên cứu về tướng mạo của những người thọ lâu, những người nghèo hèn, những người giàu sang, sau đó phát hiện ra rằng họ có những điểm chung với nhau, ví dụ như số răng, tỉ lệ ba vòng, hình dáng lông mày, hình dáng của chiếc mũi, dáng đi, tinh thần, khí chất… Họ đã nghiên cứu và tổng kết kinh nghiệm liên tục trong mấy ngàn năm mới đúc rút ra rất nhiều kinh nghiệm, kết luận và viết thành tác phẩm.
Đọc đến đây, những nghi ngờ của tôi đối với tướng thuật bắt đầu có sự lung lay, trước đây tôi hoàn toàn không biết tri thức về tướng thuật có từ đâu, còn nghĩ rằng đó là những điều mà người xưa tưởng tượng ra. Đọc sách xong thì mới biết, thì ra tướng thuật cũng giống như y học cổ truyền, đều là những điều được đúc rút ra từ vô vàn nghiên cứu và kiểm chứng của người xưa. Nếu như vậy thì tướng thuật không hoàn toàn là những điều mê tín, phong kiến, không đáng tin cậy nữa.
Sách còn nhắc đến trong dân gian có hai trường phái và một đại gia tộc tướng thuật, đó là phái Giang hồ và phái Học sĩ, cùng Ma Y Trần gia.
Cũng có người gọi Ma Y Trần gia là đạo phái Ma Y.
Nhưng nói một cách chính xác thì đạo phái Ma Y không phải là một trường phái, mà là một gia tộc, vì nó chỉ truyền cho đúng một họ, ngàn năm rồi vẫn thế, đó là Trần gia.
Phía dưới của đoạn viết trên, tôi nhìn thấy mấy dòng ghi chú của ông nội: “Phái Giang hồ chú trọng thực dụng, phái Học sĩ chú trọng viết sách, phái Ma Y tiếp thu điểm mạnh từ hai phái trên và tự lập thành một nhánh. Phái Giang hồ có Trần Hi Di, Viêm Liễu Trang, Phạm Văn, Trần Chiêu; phái Học sĩ có Lưu Thiệu, Quản Lộ, Tư Mã Quang, Tăng Quốc Phiên; phái Ma Y chỉ có một nhà, đó là Trần gia ta.”
Nhìn xuống phía dưới thì thấy đoạn kết của thiên Mở đầu viết: “Cụ tổ Trần Đoàn hiệu là Hi Di và Phù Dao Tử. Đạo sĩ Ma Y truyền thụ và đàm luận với Trần Đoàn ở Thạch Thất Hoa Sơn. Hai người ngồi đối diện nhau. Đạo sĩ Ma Y không dùng lời nói mà dùng đóm viết chữ trong lò lửa để truyền lại cho cụ tổ. Hi Di hiểu và tích cực học hỏi. Sáu mươi năm sau đó, cụ tổ đã truyền dạy đạo này cho Trần Công Nghĩa Sơn, dần dần mở ra nguồn gốc của đạo phái Ma Y.”
Ở đây có một cái tên: Trần Nghĩa Sơn!
Lúc trước tôi cứ nghĩ tại sao cuốn sách này lại gọi là “Nghĩa Sơn Công Lục” thì ra tác giả là Trần Nghĩa Sơn.
Nhưng Trần Nghĩa Sơn là ai?
Trong 12 đời với tên đệm khác nhau của họ Trần “Nghĩa, Huyền, Đan, Danh, Tử, Thừa, Công, Ngọc, Thiên, Hán, Hồng Nguyên”, thì Trần Nghĩa Sơn không lẽ là ông tổ của tôi?
Nhưng Trần Đoàn là đạo sĩ xuất gia, Trần Nghĩa Sơn là đồ đệ của ông, lại là người sáng lập ra đạo phái Ma Y và có lẽ cũng là một đạo sĩ, vậy thì một đạo sĩ sao có thể là tổ tiên của tôi được?
Nhưng dù thế nào, thì Trần Nghĩa Sơn có lẽ cũng là một nhân vật rất quan trọng, sách là do ông viết, và nguyên nhân chỉ còn lại nửa bộ có thể cũng liên quan đến ông. Nếu như gia phả của dòng họ không bị đốt thì tôi còn có thể tra cứu xem, nhưng tiếc là gia phả dòng họ đã không còn.
Có lẽ bố tôi biết những sự tích liên quan đến Trần Nghĩa Sơn, nhưng bây giờ không thể hỏi ông được.
Suy nghĩ một hồi xong, tôi đọc tiếp đoạn dưới thì chỉ thấy một hàng chữ của ông nội tôi: “Bí mật truyền thụ, tự học tự ngộ, không truyền cho những người tầm thường”
Tôi thầm nghĩ: Những lời bố tôi nói quả nhiên không sai, hơn chục chữ trên chính là nguyên tắc truyền thừa của “Nghĩa Sơn Công Lục”, đúng là phải tự học tự hiểu.
Đọc thiên Mở đầu xong, tôi lại lật xem “thiên Lý”. Thiên này chủ yếu nói về 5 chuyện: âm dương hợp tễ, Ngũ hành sinh khắc, tướng tùy tâm sinh, thiên đạo hữu cải, thiên nhân cảm ứng.
Tôi nghĩ một hồi lâu mà vẫn thấy đầu óc u mê.
Câu đầu trong “thiên Mưu” viết: “Thất khiếu giai thông, lục cảm toàn minh giả phương khả nhập ngã Ma Y chi đạo”, có nghĩa là: chỉ những người thông minh, có trực giác cảm ứng tốt thì mới được gia nhập đạo Ma Y. Nhìn tiếp xuống phía dưới thì đều là các phương pháp xem tướng như thế nào. Tôi xem lướt một lượt rồi giở tiếp đến trang sau.
Thiên Tướng chiếm số trang nhiều nhất, bắt đầu từ “tướng hình” cho đến “tướng đạo”, tôi lật nhanh và xem lướt một lượt, rồi giờ đến thiên tiếp theo.
Thiên Tà nói về đủ các loại tà ma, yêu tinh, quỷ quái cũng như cách thức trừ họa nạp phúc, xua đuổi tà ma, xen kẽ một số cách chữa các bệnh kỳ lạ. Tôi đọc chúng như cách đọc một câu chuyện và rồi chợt thấy hứng thú nổi lên.
Đọc lướt một lần “Nghĩa Sơn Công Lục” xong, tôi lờ mờ cảm thấy có rất nhiều chỗ dường như rất có lý, chứ không phải là kiểu thuật lại những mê tín phong kiến nhố nhăng thuần túy. Tôi thầm nghĩ: “Lẽ nào cuốn sách này thực sự có những điểm đáng tin?”
Nhưng cho dù tin hay không thì tôi cũng đều phải đọc một cách nghiêm túc, vì đó là lời dặn của ông nội tôi.