Ma Y Thế Gia

Chương 4:

Chương 4:
Quán nhân không lông mày
Lời truyền dạy của tổ tiên gia tộc tướng số, một quy định bất thành văn!
Trong lòng tôi đã rõ, nên “ô” một tiếng rồi lại hỏi chú Hai: “Nhưng có đúng là tướng thuật của họ Trần chúng ta rất chính xác không?”
Chú Hai đang định nói thì đột nhiên cảnh giác, hình như chú đã tỉnh rượu. Chú nhìn tôi chăm chú rồi hỏi với vẻ nghi ngờ: “Có gì đó sai sai thì phải? Nguyên Phương, chẳng phải từ trước tới nay cháu luôn tỏ ra chẳng hứng thú gì với tướng thuật của gia đình chúng ta sao? Sao hôm nay bỗng dưng lại hỏi nhiều thế? Mà này, chú còn chưa hỏi cháu, cháu ra mộ ông làm gì vậy? Hình như cũng uống rượu nữa?”
Tôi cười đáp: “Cháu nhớ ông thì ra thăm ông thôi. Thấy chú tới thì cháu nhân tiện hỏi chú một số vấn đề về tướng thuật thôi chứ chẳng có ý gì.”
Chú Hai vẫn nhìn tôi ngờ vực, sau đó thì nói với giọng hoàn toàn tỉnh táo: “Nguyên Phương, cháu không còn nghĩ về những lời thím cháu nói đấy chứ? Đừng để ý đến bà ấy! Bà ấy nói bừa đấy, việc ra đi của ông nội không có liên quan tí nào tới cháu đâu!”
“Nhưng ông Trần Hán Lễ cũng nói như vậy mà?”
Chú Hai đáp: “Trần Hán Lễ chính là một người hồ đồ! Cả làng ai mà chẳng ngán ông ấy! Cháu đừng để ý đến lời của ông ấy!”
Nghe những lời đó của chú Hai, tôi thở dài rồi nói: “Chú Hai, chuyện này không phải nói một vài câu là xong được, đúng không?”
Mặc dù tôi còn trẻ, nhưng tôi lại có cách nói chuyện của mình, nhanh mồm lẹ miệng, nói năng khúc triết nên thường khiến cho người tiếp chuyện khó lòng mà đối đáp lại được.
Chú Hai nghe tôi nói vậy thì gãi đầu, rồi nói với vẻ ngượng ngùng: “Nguyên Phương này, lỗi là của chú, là do chú nói nhăng nói cuội…”
Tôi cắt ngang lời chú: “Chú Hai, ở đây không có người ngoài đâu, chỉ có chú với cháu và cả ông nữa, nếu như chú còn thương đứa cháu này thì hãy nói thật với cháu đi!”
Chú Hai thấy khó lòng mà từ chối được, bèn lẩm bẩm: “Thôi được, thôi được rồi, cháu hỏi đi, chú thấy sợ mày rồi đấy!”
Tôi mỉm cười rồi hỏi: “Có đúng là tướng thuật của họ Trần chúng ta rất chuẩn xác phải không? Có thật là có thể chính xác tới mức tiết lộ thiên cơ không?”
Tôi cứ tưởng rằng chú sẽ đáp khiêm tốn, không ngờ chú lại nói: “Điều này còn phải hỏi, tất nhiên là tướng thuật của họ Trần chúng ta rất chuẩn xác, có thể nói là đứng đầu thiên hạ!”
“Thật à?” Tôi có phần kinh ngạc.
Chú Hai hãnh diện nói: “Tất nhiên là thật rồi! Người bình thường có thể không biết, nhưng ngũ đạo trong giới tướng thuật không ai là không biết uy danh của Trần gia Ma Y! Mấy vị tổ tông của chúng ta cũng được người đời gọi là thần tướng, chả nhẽ lại còn không chuẩn?” “Thần tướng?” Tôi hỏi.
Chú Hai gật đầu, đáp: “Đúng! Chính là các thầy tướng có khả năng nói chuyện với các vị thần, và đều được gọi là Thần tướng Ma Y!”
“Thần tướng Ma Y có nghĩa là gì?”
Chú Hai đang định nói thì đột nhiên nhìn tôi bằng một ánh mắt rất lạ lùng, rồi lẩm bẩm: “Chuyện này, sao chú có cảm giác là mình đã nói với cháu quá nhiều rồi, bố của cháu không cho chú nói với cháu…” Tôi đáp với vẻ giận dữ: “Chẳng lẽ bố cháu không cho chú nói là chú không nói?”
Chú Hai đáp với vẻ mặt nhăn nhó: “Cháu cũng biết đấy, chú không đánh lại được anh ấy, anh ấy lại còn là trưởng tộc nữa…”
Chú Hai mới nói được một nửa, thì bất ngờ từ trong đám cỏ một bóng đen nhảy ra và loáng một cái đã lướt đến trước mặt chúng tôi. Cả tôi và chú Hai đều hoảng hốt nhảy lên, chú Hai kêu lên bằng một giọng run rẩy: “Ai?”
Bóng đen kia không lên tiếng mà cứ lặng lẽ tiến đến trước tấm bia trên mộ của ông nội tôi, và đó là một cái bóng gày gò mặc một bộ đồ đen.
Tôi nhìn mặt người đó, không có lông mày, hai con mắt lồi lên, hai má sẹo chằng chịt trông vừa xấu xí vừa gớm ghiếc, nên hoàn toàn không còn dấu vết của khuôn mặt vốn có!
“Ngươi, ngươi, ngươi không được lại đây!”
Chú Hai căng thẳng tột độ, kêu lên run rẩy. Lúc đó đã là nửa đêm, một người xấu xí, gớm ghiếc như vậy bất ngờ xuất hiện không khỏi khiến tôi và chú Hai nghĩ đến một từ: ma!
“Ta là người.”
Kẻ kia lạnh lùng nhìn chú Hai một cái, rồi đưa mắt liếc sang tôi, sau đó đi vòng qua chúng tôi tiến đến trước mộ của ông nội, nhìn lên tấm bia trên mộ và đứng ngây ra.
Chú Hai trút một hơi thở dài, trong lòng đã có vẻ bớt lo sợ hơn, lát sau chú lên tiếng: “Này, có phải vừa rồi ngươi đã nấp trong đám cỏ nghe lén chuyện của chúng ta đúng không?”
Người không lông mày kia không quay đầu lại, trả lời: “Tổ tiên thì anh hùng như vậy mà con cháu thì như đồ gấu chó! Động một tí cũng giật mình, không biết xấu hổ!”
“Ngươi – cái đồ xấu xí không lông mày kia mới là đồ gấu chó!” Chú Hai cũng lên tiếng chửi.
Người không lông mày quay đầu lại nhìn chú Hai bằng vẻ lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm và độc ác, chú Hai bỗng ngây người, những lời định chửi đã ở cửa miệng chợt ngưng lại.
Tôi đứng bên im lặng quan sát, trong bụng nghĩ thầm: Kẻ xấu xí kia chắc chắn có mối quan hệ cũ với ông nội, qua những gì nhìn thấy thì mối quan hệ đó không phải là bạn bè mà là kẻ thù của nhau.
“Trần Hán Sinh, sao ông chết sớm vậy, tôi nên vui mừng hay nên đau lòng đây nhỉ? Có lẽ tôi vừa vui lại vừa buồn, tôi mừng vì ông đã chết, buồn vì những gì tôi thua ông sẽ không thể nào đòi lại được từ ông nữa!”
Người không lông mày hướng về tấm bia mộ của ông nội tôi nói, vẻ mặt nửa cười nửa mếu, trông rất dị thường.
“Ông là ai?” Tôi nghe thấy ý bất kính trong lời nói của người kia, trong lòng phẫn nộ, nên hỏi bằng giọng lạnh lùng.
“Trần Hán Sinh là ông của ngươi à?” Người không lông mày quay đầu lại nhìn tôi bằng đôi mắt xấu xí. “Ngươi là cháu nội của Trần Hán Sinh?”
Tôi đáp: “Không sai!”
Người kia đảo mắt: “Cháu đích tôn?
“Phải!”
“Trần Nguyên Phương?”
“Chính tôi!”
Trả lời xong, tôi không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, sao kẻ kia dường như biết rất rõ về tôi?
“Thì ra truyền nhân của những thứ đó là ngươi!”
Người không có lông mày quay hẳn người lại, ánh mắt lạnh lùng nham hiểm lướt dọc thân tôi mấy lượt, tôi bỗng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Người không có lông mày bất ngờ lôi từ trong túi ra một vật rồi giơ ra trước mặt tôi và hỏi: “Có mấy màu đây?”
Tôi ngạc nhiên, hỏi lại: “Cái gì mà mấy màu?”
Người không lông mày hơi ngây người một lúc rồi lại lấy từ trong túi ra một vật và khẽ huơ huơ nó, vật kia phát ra một âm thanh rất lộn xộn, người đó lại hỏi: “Có mấy âm thanh? Là những chất liệu gì?”
Tôi nhìn người không lông mày với vẻ mặt lạnh lùng, tuy nhiên trong lòng thì hoang mang cực độ, tôi không biết rút cuộc thì người đó đang giở trò gì.
Vẻ kinh ngạc trong ánh mắt của người không lông mày càng rõ hơn, tiếp đó người đó lấy ra từ trong lòng một chiếc hộp, mở nó ra rồi nhanh chóng đậy lại đặt trở lại vào lòng. Người đó hỏi tôi: “Có mấy mùi?”
Tôi chưa bước chân vào giới tướng thuật, cũng rất ít tiếp xúc với tướng thuật, nên tất nhiên là không hiểu, sau này chú Hai giải thích thì tôi mới biết người không lông mày đó làm gì.
Cần phải biết, tướng thuật trong đạo pháp Ma Y chia nhỏ ra thì có 11 tướng, gồm: tướng sắc, tướng âm, tướng vị, tướng hình, tướng chất, tướng tự, tướng hành, tướng khí, tướng thần, tướng tâm, tướng đạo. Nói một cách đơn giản là thầy tướng sẽ căn cứ vào màu sắc, âm thanh, mùi vị, hình dạng, chất liệu, dấu hiệu, động tĩnh, nguyên khí, thần thái, tâm niệm, hoàn cảnh của đối tượng xem để phân biệt hung cát, phán đoán họa phúc. Trong đó, tướng thần, tướng âm, tướng vị là kỹ năng cơ bản nhất của thầy tướng.
Người không lông mày kia là thầy tướng cực kỳ cao minh, ba thứ mà người đó lần lượt lấy ra cũng là những công cụ để thầy tướng rèn luyện nhãn lực, thính giác và khứu giác, tức “Biểu 10 màu, chuông 12 luật và hộp 15 vị”.
Biểu 10 màu là một miếng vải, bên trên có nhuộm 10 màu: chàm, vàng, trắng, đen, đỏ, hồng, tím, tối, xám. 10 màu này là những màu cơ bản để thầy tướng bói màu. Trong quá trình bói màu, thầy tướng chân chính phải vừa nhìn một cái đã nhận ngay ra là màu gì, cũng như độ tối sáng và đậm nhạt của màu đó.
Mà biểu 10 màu lại chia thành nhiều loại, có to nhỏ, có khó dễ, loại to ước chừng 3, 4 thước, chỗ bôi màu rất lớn, màu sắc khá sáng, nên khá dễ nhận biết.
Loại nhỏ chỉ hơn 1 thước, phạm vi bôi màu rất nhỏ, màu sắc cũng khá nhạt, nên rất khó phân biệt.
Đối với những thầy tướng mới luyện mắt, lúc đầu người ta còn để cho các vệt màu cố định, nên dễ nhớ được màu trên đó, sau này dần dần người ta sẽ đảo lộn vị trí của các vệt màu, việc đảo lộn đó được thực hiện thường xuyên, tốc độ đảo lộn cũng mỗi ngày một nhanh, có như vậy nhãn lực của người luyện mắt mới càng ngày càng được nâng cao.
Thế mà biểu 10 màu mà người không lông mày đưa ra chỉ có 5 tấc, vệt màu rất ít, trong đêm tối, động tác đảo của người ấy cũng rất nhanh, chưa cần nói đến chuyện tôi chưa biết đó là thứ gì, mà cho dù đã biết thì cũng chưa chắc đã nhìn được ra.
Chuông 12 luật là một chiếc chuông nhỏ rất tinh xảo, khi lúc lắc có thể phát ra các âm thanh trầm, đục, cao, thấp, ngắn gọn, kéo dài, dứt khoát, giục giã, mạnh mẽ, yếu ớt…
12 âm thanh đó cũng chính là những âm sắc cơ bản để cho thầy tướng bói âm nhận biết một cách tỉ mỉ. Chiếc chuông của người không lông mày rất tinh xảo, nó có thể thay đổi tuần tự phát ra âm thanh dựa theo tuần suất của động tác lúc lắc, cũng có nghĩa là, khi lắc chiếc chuông càng nhanh thì việc phân biệt càng khó, càng chậm thì càng dễ phân biệt.
Người đã rèn luyện thính giác đến một trình độ nhất định có thể lần lượt liệt kê các âm thanh khác nhau của chuông 12 âm luật căn cứ vào thứ tự phát ra.
Hộp 15 vị là công cụ rèn luyện khứu giác của thầy tướng, chiếc hộp đó có thể tỏa ra 5 vị chính là chua, ngọt, đắng, cay, mặn và các mùi thơm, thối, thoảng, nồng, tanh, tươi, thuần, độc…, vì vậy mà gọi là hộp thập ngũ vị.
Không cần nói cũng biết, tất nhiên là tôi không thể phân biệt được.
Tôi thì không biết nguyên cớ, còn chú Hai tôi thì rất rõ, nên ông ấy đã cười nhạo người không lông mày kia rằng: “Ngươi đừng tốn công nữa, cháu ta chưa học tướng thuật.”
Người không lông mày nghe vậy đầu tiên có vẻ rất ngạc nhiên, tiếp đó cười một tiếng lạnh lùng: “Nếu đã không biết gì thì chắc rằng ngươi cũng chẳng hiểu gì về Ngũ pháp: quan, văn, khứu, ngôn, xúc của tướng thuật Trần gia Ma Y rồi. Nhìn bộ dạng ngươi thì lại càng không biết chút gì về võ công. Không biết lão già có ý định gì đây? Trần Hồng Đạo cũng không dạy ngươi à? Tại sao Ma Y Trần gia lại có một truyền nhân như ngươi nhỉ?”
Tôi đáp với vẻ không vui: “Không liên quan gì đến ông, có điều ông hãy thận trọng một chút khi nhắc đến ông nội tôi, phải tôn kính người đã chết!”
“Ồ? Nếu ta không khách khí thì ngươi làm gì được ta?”
Ánh mắt của người không lông mày đầy vẻ chế nhạo và coi thường, người đó cười lớn: “Hừ, truyền nhân đích tôn của Ma Y Trần gia, làm như chỉ có truyền nhân hậu duệ mới là lợi hại nhất, lợi hại cái cứt! Bây giờ ta đang muốn đánh chết kẻ gọi là hậu duệ của ông ngay trước mộ ông, trước mặt ông đây!”
Nói đến câu cuối, ánh mắt sắc như hai lưỡi dao của người không lông mày ấy dồn xuống người tôi. Bỗng nhiên, tôi có cảm giác đau nhói.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất