Chương 8:
Ngũ âm chi mộc
Trong phần Tướng Sắc của thiên Tướng có viết: “Thanh phát vu can, Ngũ hành chi mộc, kỳ lệnh vi xuân, sơ khởi thời, ẩm ẩm nhiên như vẫn yên, chủ ưu dĩ chí.” Ý của câu này là nếu như trên mặt của ai mà có sắc xanh thì có nghĩa là người ấy đang bị chuyện lo âu sợ hãi đeo bám, hại gan, sau đó thể hiện trên nét mặt.
Đọc đến đây, bất giác tôi thầm kêu lên, điều này thì “Nghĩa Sơn Công Lục” nói rất đúng.
May mà chỗ Ấn đường của Nhị Não Đại chỉ hiện lên vết xanh chứ không phải là vết trắng hay vết đen, nếu không thì đã có chuyện lớn không hay rồi!
Ba chúng tôi ngồi lên xe cùng Nhị Não Đại chạy đến Đại Hà Trang, qua cầu Dĩnh Thủy, chiếc xe phải vượt qua quãng đường mười mấy dặm toàn đường núi mấp mô, tôi có cảm tưởng như tim gan phèo phổi của mình sắp lộn tùng phèo hết lên.
Sau khi xuống xe, cả bốn chúng tôi phải đi bộ một hồi, rẽ vào một con đường nhỏ và đi về hướng của Đại Hà Trang.
Dọc đường đi, Nhị Não Đại nói, ngôi nhà mà gia đình chú ấy sống vốn không phải là nhà của họ, chủ nhân của ngôi nhà đó là đại địa chủ Hà Thiên Minh nổi tiếng khắp một vùng. Sau Giải phóng, Hà Thiên Minh bị xử tử hình, Hà gia vì thế cũng suy tàn. Thời kỳ Cách mạng Văn hóa, ngôi nhà lớn của gia đình họ lại bị phá dỡ một lần nữa. Lúc đó, bố của Lão Khuất Đầu là người đứng đầu của Đại Hà Trang, ông ta đã chiếm một ngôi nhà chính trong số đó, rồi trên nền vốn có của những ngôi nhà khác mời người tu sửa lại một chút, thế là ngôi nhà cũ trở thành tài sản của gia đình Lão Hà. Tuy nhiên, tu sửa xong không lâu thì bố của Lão Khuất Đầu bị mất tích, từ đó Lão Khuất Đầu ở ngôi nhà cũ đó.
Lúc đó, có người nói với Lão Khuất Đầu: “Bố anh mất tích rất ly kỳ, sống không thấy người, chết không thấy xác, có lẽ là do việc sửa lại ngôi nhà đã động đến sát khí, anh nên nhờ người xem sao đi.”
Lão Khuất Đầu chẳng thèm để ý đến điều đó, nhưng vợ của ông ta thì lại rất tin nên đã đến tìm ông nội tôi lúc đó đang nổi tiếng cả một vùng đến xem cho. Khi ấy, ông nội tôi vừa nhìn thấy ngôi nhà cũ của Hà gia thì đã giật mình và nói rằng ngôi nhà đó rất kỳ lạ, nếu không chú ý thì sau này nhất định sẽ trở thành ngôi nhà dữ, vì vậy nhất định phải sửa.
Tiếc rằng Lão Khuất Đầu là người ngang bướng nên nhất quyết không làm theo lời của ông nội tôi và không chịu nghe dù chỉ nửa lời. Ông nội tôi đành bất lực ra về.
Tôi hỏi chú Hai: “Tại sao ông nội lại nói đó là ngôi nhà dữ, có căn cứ gì không ạ?”
Chú Hai nói: “Hồi đó chú còn nhỏ không nhớ rõ, chỉ nghe ông nói bên trong ngôi nhà có thanh sát, có sắc sát, có tướng sát, oán khí rất nặng, là nơi nuôi dưỡng âm khí… Chúng ta đi xem thì sẽ biết.”
Nhị Não Đại không về nhà, mà dẫn chúng tôi đi xem ngôi nhà cũ và thăm Lão Khuất Đầu.
Nhà của Hà gia ở phía đầu bắc Đại Hà Trang, đó là một ngôi nhà được xây lưng tựa vào núi, nhìn từ xa trông rất đơn độc, rất lớn, rất lạnh, đặc biệt là buổi sáng, ngôi nhà dưới chân núi trông càng lẻ loi hon.
Sau khi Lão Khuất Đầu phát điên thì không cho bất cứ ai lại gần, nhất là vợ của ông ta. Vì thế, bà vợ ông ta chẳng còn cách nào khác đành phải đến ở nhà họ hàng.
Bước vào ngôi nhà, đầu tiên tôi phát hiện ra bức tường vây quanh nhà được xây bằng gạch xanh, ngói cũng là màu xám, nhìn bề ngoài thì chiều đông tây của ngôi nhà rất dài, chiều nam bắc thì lại rất ngắn, còn cổng thì lại quay về hướng tây, nên có thể coi như một kiểu tạo hình khá độc đáo.
Cổng nhà bằng ngói khá cao xây theo kiểu cổ, cánh cổng gỗ lục đinh màu đỏ sẫm loang lổ, trước cổng có hai cây tùng, giữa cổng và nhà chính có một cửa giữa xây bằng gạch, giếng trời trước cửa giữa cũng trồng bốn cây hòe, trong sân cũng trồng nhiều cây dương.
Tôi cảm thấy khá thú vị, thầm nghĩ: “Căn nhà này tuyệt đấy, hơi hướng cổ điển, sao lại có thể biến thành ngôi nhà dữ được nhỉ?” Bố tôi xem một hồi lâu, rồi chợt nói bằng giọng trần trầm: “Ngũ âm chi mộc!”
Bất giác tôi giật mình.
Chú Hai nói: “Anh Cả, anh cũng nhìn thấy thế à?”
Bố tôi gật đầu.
Tôi biết là bố tôi sau khi rời khỏi lực lượng cảnh sát vũ trang, có thời gian làm thợ xây và thợ mộc, nên cũng có những hiểu biết nhất định về kiến trúc, tôi cũng từng nghe bố nói rằng, kiến trúc truyền thống của Trung Quốc rất chú trọng đến chủng loại của cây cối cũng như bố cục sắp xếp. Có vẻ như ông đã nhìn thấy điểm không hợp lý.
Chú Hai cũng nói: “Chủng loại và bố cục của cây cối trong ngôi nhà cổ này hầu như đã phạm vào đại kỵ. Ở cổng thì trồng cây tùng, ở giếng trời và trong cửa chính thì trồng cây hòe, đó đều là những điều rất không nên. Còn nữa, ngôi nhà cổ này nằm dưới chân núi, lại đứng lẻ loi một mình, vốn dĩ dương khí không thịnh, thêm vào đó là trồng các loại cây thuộc ngũ âm chi mộc, nên quanh năm âm khí phát triển và không tiêu tan được, cứ tích lại trong một thời gian dài, nhất định sẽ sinh ra những điều xấu, ngôi nhà như vậy thật sự có thể coi là ngôi nhà dữ.”
Tôi cũng thầm quan sát, đồng thời lục lọi thật nhanh trong đầu. Nếu như tôi không nhớ nhầm thì “Ngũ âm chi mộc” chính là thuật ngữ tướng thuật đặc biệt trong Ma Y đạo. Trong thiên Tà của “Nghĩa Sơn Công Lục” nói, “Ngũ âm chi mộc” là chỉ cây tùng, cây bách, cây hòe, cây du, cây cối. Năm loại cây này đều thích bóng râm, tuổi thọ lại nhiều, rất dễ hội tụ âm khí, hơn nữa, các loại côn trùng rắn rết thường sống nhờ ở nơi đây, vì thế mà các loại cây tùng, cây bách thường hay được dùng để trồng giữ mộ, còn các cây du, cây cối thì thường được trồng ở miếu, đền, hoặc từ đường, trước các ngôi nhà dương trạch, nhà ở rất kỵ trồng chúng. Còn cây hòe, tuy không lớn, nhưng cành lá sum suê, sau khi có cành thì sẽ che lấp ánh mặt trời, ngăn dương khí tràn đến, một chiếc sân mà có một cây như thế thì sẽ rất râm mát, càng không nói gì đến việc trồng rất nhiều. Hơn nữa, chữ “hòe” gồm một bộ mộc (木) và một bộ quỷ (鬼), có thể nói là tính rất âm. Chiếc giếng trời của ngôi nhà cổ này trồng tới bốn cây hòe, lại còn quay ra hướng chính của cổng, nên dương khí không thể vào được, do vậy mà cả ngôi nhà tất nhiên âm khí rất nặng.
Đó chính là Ngũ âm chi mộc!
Tuy nhiên, ngoài Ngũ âm chi mộc, trong sách còn ghi chép những loại âm không may mắn khác, thế mà trong ngôi nhà cổ này lại đều có cả, không có một cây nào trong số chúng là lại không phạm tới đại kỵ về phong thủy đối với một ngôi nhà dương trạch, tôi thực sự không hiểu Lão Khuất Đầu đó nghĩ gì nữa.
Tôi nhớ, trong phần Tướng Hình của thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” có một câu viết rằng: “Đằng trước không trồng dâu, đằng sau không trồng liễu, trong sân không trồng cây ma vỗ tay (cây dương). Ý muốn nói là ngoài Ngũ âm chi mộc kể trên thì còn có ba loại cây cần kiêng kỵ, đó là cây dâu, cây liễu và cây dương.
Âm đọc của cây dâu (tằm tang) và tang trong tang gia đều là âm không hay, cây dâu tằm là một loại cây khá kiêng kỵ trong dương trạch; cành liễu cũng thường được dùng để làm cành chiêu quỷ, hay cành khốc tang, cành liễu nhỏ còn thường được dùng để cắm trên mộ nên trồng cây này trong dương trạch cũng là không may mắn, còn cây dương lá nhiều, mỗi khi gió thổi sẽ phát ra âm thanh xào xạc giống như tiếng ma vỗ tay, ban ngày thì không sao, nhưng đến đên, bóng cành lá lay động rồi phát ra âm thanh xào xạc thì sẽ rất đáng sợ, lâu dần chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng lòng người và gây ra hậu quả không tốt.
Cây trồng trước cổng không biết có phải là cây dâu hay không, nhưng cây dương trồng trong sân thì toàn là loại cây có tên thông tục là “ma vỗ tay” phải kiêng kỵ.
Tôi vừa nhìn những cây đó vừa thầm nghĩ: “Nếu chỉ dựa vào những cây này thì cũng không đến nỗi tích tụ nhiều âm khí đến mức khiến cho cả ba người đàn ông trong nhà đều phát điên lên chứ nhỉ? Chắc chắn còn có nguyên nhân khác!”
Nghĩ đến đây, bất giác tôi đưa mắt nhìn sang Nhị Não Đại.
Tôi để ý quan sát kỹ và chợt cảm thấy Nhị Não Đại đầu nhọn trán mỏng, vai hẹp, trong “Nghĩa Sơn Công Lục” gọi đó là “hình bất túc”, là tướng không may, nhưng đó chính là bẩm sinh, bẩm sinh đã có dấu hiệu điều dữ giáng xuống đầu. Nếu căn cứ theo nguyên lý cảm ứng của trời và người, những tai họa do con người gây ra đều do thần linh sai khiến, thì dấu hiệu về điều dữ của Nhị Não Đại đúng là do họa từ con người mang đến.
Không lẽ đời bố của Nhị Não Đại đã gây ra nghiệp chướng gì?
Chú Hai đang giải thích cho Nhị Não Đại thế nào là “Ngũ âm chi mộc”, Nhị Não Đại ngây người nghe, đầu cứ gật liên hồi chẳng biết là tin hay không tin, nhưng nhìn điệu bộ của ông ta thì quả thực xứng đáng để bị gọi là Nhị Não Đại.
Bố tôi thì vẫn đang quan sát bên ngoài ngôi nhà cổ của Hà gia, lông mày ông hơi nhíu lại, có vẻ như ông đã nhìn thấy nhiều điều không vừa ý.
Tôi nhìn theo hướng ánh mắt của bố vừa quan sát ngôi nhà cổ, chỉ có điều tôi khác với bố, bố tôi thì quan sát kết cấu và hình dáng, còn tôi thì chú ý đến lịch sử của ngôi nhà.
Tôi cứ nhìn trước nhìn sau, nhìn trên nhìn dưới ngôi nhà như thế hơn chục lần, trong đầu chợt lóe lên rồi buột miệng thốt ra: “Không lẽ lại thế, sao con lại có cảm giác như đã nhìn thấy bố cục của ngôi nhà này ở đâu rồi?”
“Cháu nhìn thấy nó ở đâu?” Chú Hai hỏi.
“Để cháu nghĩ xem đã.”
Tôi nghĩ một lát thì nhớ ra, đó là hình ảnh được ghi chép trong phần Tướng Hình của thiên Tướng trong cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục”.
Phong thủy là một bộ phận trong tướng thuật, tướng dương trạch, âm trạch, thế núi, hình sông… đều quy về tướng hình, còn chương Tướng Hình thì lại là chương lớn nhất trong thiên Tướng của “Nghĩa Sơn Công Lục”.
Theo như “Nghĩa Sơn Công Lục” thì ngôi nhà này phạm vào hai đại kỵ ở nhà dưới (Trạo đê phòng) và nhà ngang (Hoành trạch)!
Thế nào gọi là Trạo đê phòng?
“Trạo đê phòng” là thuật ngữ trong chương Tướng Hình, thiên Tướng của “Nghĩa Sơn Công Lục”, cụ thể là một loại hướng của ngôi nhà, nó ngược lại hẳn với ngôi nhà có hình “thăng quan phát tài”. Thế của ngôi nhà chính hơi thấp, cổng thì cao, ở lâu trong ngôi nhà như vậy, âm khí sẽ đều dồn xuống và tụ lại trong nhà chính, hoàn toàn bất lợi đối với chủ nhân.
Âm khí ở đây nói đến không chỉ là không khí ẩm thấp, mà còn là không khí gây hao tổn tuổi thọ, không khí oán than, giận dữ, ưu uất, những thứ này hòa quyện vào nhau, thì dù là người khỏe đến mấy cũng sẽ sinh bệnh. Hơn nữa, môi trường như vậy rất dễ khiến cho các loài độc hại như rắn rết, bọ cạp… bò vào sinh sống, đặc biệt ngôi nhà này lại ở trong núi, vì thế càng làm tăng âm khí, càng lâu càng không tốt. Nếu xét về mặt khoa học, sống ở môi trường không tốt không những ảnh hưởng tới sinh lý con người mà còn ảnh hưởng đến tâm lý con người, sinh lý không tốt, tâm trạng không tốt thì việc xảy ra chuyện là điều tất nhiên.
“Hoành trạch (Nhà ngang)” là chỉ ngôi nhà có chiều đông tây quá dài, chiều nam bắc quá rộng, trong chương Tướng Hình của thiên Tướng có một câu như sau: “Mão Dậu bất túc, cư chi tự như; Tý Ngọ bất túc, cư chi đại hung.” (Nghĩa là: không đủ Mão Dậu thì ở rất an yên tự tại, không đủ Tý Ngọ thì ở đó chỉ gặp đại hung). Thậm chí ông tôi còn ghi chú phía dưới: “Nếu sân dài ngang, tất tổn hại đến đàn ông trẻ trong nhà.”
Nghĩ đến đây, tôi không nén được thầm nhủ: Không lẽ ông nội tôi đã nói đúng, vì thế mà Lão Khuất Đầu mới liên tiếp mất hai người con trai?
Mà mảnh sân này không những chiều từ đông sang tây đặc biệt dài, mà cửa lớn trổ ở hướng tây, thậm chí còn có xu hướng mở rộng sang hướng tây. Tôi thực sự nghĩ không ra năm xưa khi xây dựng ngôi nhà này, đầu óc của ông đại địa chủ đó nghĩ gì mà làm như thế. Con người bây giờ tuy không coi trọng trạch tướng, nhưng hồi ấy thì người ta vẫn còn coi trọng việc kiến trúc lắm, đặc biệt là những gia đình giàu có, làm sao có chuyện làm bậy bạ được?