Ma Y Thế Gia

Chương 7:

Chương 7:
Đến ngôi nhà dữ
Nghe những lời này tôi không khỏi giật mình, đúng cái kiểu có tật giật mình, vì cuốn sách đó đã bị tôi lấy trộm từ trước đó rồi.
Bố tôi trả lời chú Hai: “Tôi không có.”
Chú Hai cười, đáp: “Em biết là anh không xem bói, không xem tướng số, anh luôn không có hứng thú với những thứ đó. Hồi còn trẻ, bố ép anh học, anh cũng không học, vì chuyện này mà bố luôn oán trách anh. Cho nên, anh giữ nó cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng anh cho em mượn em xem, em xem xong thì sẽ trả lại anh.”
Bố tôi đáp: “Tôi không thích tướng thuật, nên bố không để lại “Nghĩa Sơn Công Lục” cho tôi.”
Chú Hai nói: “Bố cũng đâu có nói là để “Nghĩa Sơn Công Lục” lại cho anh, mà là bố để nó lại cho Nguyên Phương, tạm thời để anh giữ nó mà thôi, anh mau đưa nó ra đi.”
Quả nhiên là ông nội để cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” lại cho tôi, thế mà bố tôi cứ một mực phủ nhận!
Tôi lập tức lên tiếng với vẻ bất mãn: “Bố, sao bố lại nói rằng ông không để lại thứ gì cho con?”
Mặt bố tôi thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, rồi lập tức nhìn chú Hai với ánh mắt giận dữ.
Chú Hai cười hì hì, nói: “Ai bảo anh cứ trừng mắt lên với em?”
Bố tôi hừ một tiếng rồi đáp: “Chú không rõ lợi hại đâu!”
Chú Hai đáp: “Em hiểu ý của anh, Nguyên Phương là sinh viên đại học, cho nên anh không muốn nó tiếp xúc với những thứ đó, một khi đã sa vào đó thì khó mà rút ra được! Nhưng mà anh này, chính vì Nguyên Phương là sinh viên đại học, nên nó mới không tin những thứ đó, mà không tin thì nó sẽ học những thứ đó làm gì? Thôi nào, anh Cả, đừng do dự nữa, chuyện này liên quan đến chuyện sống chết của người khác đấy!”
Tục ngữ có câu: “Không có lợi làm sao dậy sớm”, câu nói này áp dụng với chú Hai thì thực là xác đáng.
Chuyện xong tôi mới biết, sở dĩ chú Hai rất quan tâm đến chuyện của Đại Hà Trang là vì khi Nhị Não Đại tìm đến chú thì đã khen chú hết lời rồi còn hứa là chuyện xong sẽ không để cho chú thiệt. Cho nên, nếu chuyện này không có kết quả gì thì chú Hai sẽ chẳng được gì và cũng sẽ thấy mất mặt.
Nhưng, đột nhiên tôi nghĩ đến một vấn đề, bố tôi không hứng thú với tướng thuật, còn chú Hai thì lại rất mê nó, vậy tại sao ông nội tôi lại không để “Nghĩa Sơn Công Lục” lại cho chú?
Thậm chí trong di chúc ông nội tôi còn nói rất rõ chú Hai không được.
Nhìn bộ dạng nghênh nghênh ngang ngang của chú Hai, không lẽ hồi còn trẻ chú đã gây ra chuyện gì đáng xấu hổ nên khiến cho ông nội tước đoạt quyền thừa kế của chú chăng?
Thế là tôi bèn hỏi chú Hai: “Tại sao ông nội không để lại sách cho chú?”
Chú Hai lườm tôi một cái, đáp: “Vì chú không phải là con trưởng!” “Sao cơ?” Trong một chốc tôi không hiểu ý của chú.
Chú Hai nói: “Không biết phải không? Hừ, đây là quy định như đinh đóng cột của Ma Y Trần gia! Biết vì sao ông nội là trưởng tộc không? Và tại sao sau khi ông chết thì bố cháu là trưởng tộc không?”
“Vì họ đều là con trưởng chứ sao.” Tôi tiện mồm đáp, và lập tức hiểu ra: “Không lẽ “Nghĩa Sơn Công Lục” cũng chỉ truyền lại cho con trưởng?
“Đúng!” Chú Hai nói, “Hơn nữa là cháu trưởng đích tôn! Tổ tiên quy định tinh túy và cốt yếu của đạo pháp Ma Y bao gồm Nghĩa Sơn Công Lục là đời đời đơn truyền, chỉ truyền cho hậu duệ là ngành trưởng, không truyền cho ngành thứ, quy định này đã được lưu truyền hơn một ngàn năm rồi, do đó những người không phải là ngành trưởng như bọn chú không những không được đọc sách mà ngay cả những điều căn bản nhất của tướng thuật cũng không được học.”
Tôi đã hiểu ra, nên đáp: “Cháu hiểu rồi, cổ nhân từ xưa tới nay lập trưởng không lập thứ!”
Chú Hai nói với vẻ chua chát: “Đúng thế, chú Hai của cháu là con thứ, nên sau khi ông nội mất thì dù là nửa cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” cũng không đến lượt chú giữ, mà do bố cháu giữ, trưởng tộc cũng là ông ấy. Đó là quy định dứt khoát mà Nghĩa Sơn Công - Thần Tướng Ma Y đời đầu tiên đặt ra.”
Chú Hai lại nhắc đến “Thần Tướng Ma Y”, nhân cơ hội đó tôi vội hỏi: “Chú Hai, thế nào gọi là Thần Tướng Ma Y”?
Chú Hai nghe tôi hỏi vậy bèn đưa mắt nhìn sang bố tôi, bố tôi thấy thế thì lên tiếng: “Đi xa quá rồi.”
Chú Hai vội gật đầu liên tục: “Phải, phải, quên hết chuyện chính rồi! Anh Cả, anh có cứu Nhị Não Đại không? Nếu anh không cứu anh ta thì hãy đưa cho em mượn sách đi. Dù sao anh cũng là trưởng tộc, trưởng tộc thì không chỉ giữ quy định mà còn có thể phá quy định, tục ngữ có câu không phá không lập, phá tức là lập, lập tức là phá! Vả lại, Nhị Não Đại đã tìm đến nhà rồi, cho dù cứ coi như là anh mặc kệ Lão Khuất Đầu đã hóa điên thì cũng phải quan tâm đến Nhị Não Đại. Người xưa có câu, cứu một mạng người phúc đẳng hà sa, chuyện tích âm đức đó nhất định anh không thể không làm.”
Những lời năn nỉ, dỗ dành của chú Hai đối với bố tôi nghe cứ như là người lớn đang dụ trẻ con phạm lỗi, nhưng đáng tiếc bố tôi không phải là trẻ con, hơn nữa bố cũng rất rõ bản tính của chú Hai, nên không hề lay chuyển mà chỉ hỏi: “Chuyện này thì có liên quan gì đến Nhị Não Đại?”
Chú Hai đáp: “Nghe anh nói kìa, cái ngôi nhà cũ ấy vốn là nhà của họ Hà, ai cũng có phần, chỉ có điều Lão Khuất Đầu đang ở trong đó, hơn nữa bây giờ ông ta lại phát điên, chưa biết chừng Lão Khuất Đầu chết xong thì sẽ đến lượt Nhị Não Đại, vì thế anh ta làm sao không sợ cho được? Không chỉ có anh ta, mà hầu hết mọi người ở Đại Hà Trang đều phấp phỏng lo âu.”
Bố tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngày mai, tôi sẽ cùng đi với chú đến đó xem.”
Chú Hai tròn mắt, đáp: “Nhìn điệu bộ nhỏ nhen của anh kìa, vẫn còn sợ em không trả anh à? Có điều, cũng phải nói lại rằng, cho dù không trả lại anh cũng chẳng sao, anh có giữ nó cũng chẳng có tác dụng.”
Bố tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt, không nói câu nào.
Chú Hai thấy vậy, thở dài nói: “Thôi được, để em đến, ai bảo anh là anh trai của em!”
Sau khi chú Hai về, bố nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý như muốn hỏi tôi rằng “Nghĩa Sơn Công Lục” đang ở đâu, ánh mắt đó khiến tôi không khỏi chột dạ, nên tôi vội vàng chuồn nhanh vào buồng đi ngủ, trước khi ngủ lại mở cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” ra đọc một hồi.
Tôi đã có quyết định, lần này tôi nhất định sẽ đến Đại Hà Trang. Đầu tiên là vì những lời của Lệ Thiên Thu, nếu tôi không đi thì chắc chắn sẽ làm cho Ma Y Trần gia mất mặt; thứ hai, tôi cũng muốn xem rút cục thế nào gọi là bị ma nhập, trên đời này thực sự có chuyện ma quỷ hay không; thứ ba, nếu có cơ duyên, thì tôi có thể kiểm chứng một chút về “Nghĩa Sơn Công Lục” ở tại Đại Hà Trang, xem những nội dung ghi chép trong đó có đúng sự thật hay không; thứ tư, nếu tôi đã quyết định gia nhập giới tướng thuật, thì sẽ phải không bỏ qua bất cứ cơ hội rèn luyện bản thân nào.
Sáng sớm ngày hôm sau, quả nhiên chú Hai đến rất sớm.
Tôi nghe thấy tiếng động thì cũng vội ngồi bật dậy và chạy ra. Bố nhìn tôi ngạc nhiên, hỏi: “Con dậy sớm thế để làm gì?”
Tôi cười nhăn nhở, đáp: “Bố, con đi cùng với bố và chú nhé?” Bố tôi đáp lạnh lùng: “Không được.”
Tôi hỏi lại, vẻ bất mãn: “Căn cứ vào đâu?”
Bố không nhìn tôi, đáp: “Không được là không được.”
Tôi bèn nói: “Vậy thì bố đừng có mà lấy cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” của con đấy! Đó là của ông nội để lại cho con, là tài sản của cá nhân con! Con có quyền cho bố sử dụng và cũng có quyền không cho bố sử dụng. Bố mà không cho con đi, thì con sẽ không cho bố dùng sách.”
Bố tôi vốn là người vụng ăn nói, còn tôi là đứa có mồm miệng nói năng có lý nên bố tôi không biết phải đáp lại thế nào, một hồi lâu sau mới nói: “Quả nhiên con đã lấy trộm nó!”
Tôi cười, đáp: “Bố, con lấy đồ của con, sao lại gọi là ăn trộm ạ?”
Bố tôi thở dài rồi đột nhiên nói bằng giọng rất nghiêm túc: “Chuyện con lấy cuốn sách đó bố biết từ lâu rồi, bố không nói ra là để con tiếp xúc với tướng thuật, tiếp xúc trong một thời gian dài như vậy, chắc hẳn trong lòng con đã có đáp án. Bố hỏi lại con lần nữa: con thực sự muốn gia nhập giới tướng thuật à?”
Tôi nghe những lời nói đó của bố thì thấy rất xúc động, nên không đùa cợt nữa mà lắng giọng xuống đáp: “Con chỉ muốn làm rõ xem rút cuộc có phải ông mất sớm vì đã bói xem số phận của mình hay không, con cũng muốn làm rõ tướng thuật lưu truyền mấy ngàn năm đó rút cuộc là hư vọng hay là chân lý.”
Bố tôi bỗng trở nên im lặng.
Chú Hai bước tới, nói: “Nguyên Phương, cháu đừng để tâm đến những lời của thím Hai, bà ấy nói linh tinh đấy, sao cháu lại nghĩ là thật?”
Tôi cười, đáp: “Chú Hai, cháu không để tâm những lời của thím Hai đâu, mà là cháu muốn có một quyết định cho mình mà thôi.”
Bố tôi gật đầu, nói: “Chúng ta đi thôi!”
Chú Hai lập tức cười, nói: “Nguyên Phương, bố cháu đồng ý cho cháu gia nhập giới tướng thuật rồi kìa!”
Tôi cũng đáp vui vẻ: “Con cảm ơn bố!”
Bố tôi khẽ gật đầu không nói gì.
Nhị Não Đại đến cùng với chú Hai, cứ đi đi lại lại ở bên ngoài cửa, nhìn thấy bố tôi cùng ra với mọi người thì lập tức kêu lên với vẻ xúc động: “Ông Trần, mong ông nhất định cứu mạng cho!”
Bố tôi vội đáp: “Nói gì thế?”
Tiếng nói của Nhị Não Đại vừa gấp gáp vừa lo lắng khiến tôi giật mình. Trong chương Tướng Âm của thiên Tướng cuốn “Nghĩa Sơn Công Lục” viết: “Giống như ở thảo nguyên hoang vắng, tiếng kêu của loài dê, thảm thiết và rối ren, âm thanh cao và yếu thì là âm thanh gấp gáp, giống như phát ra từ lò lửa, khô và ồn ào, âm to và khẩn thiết, đó là âm thanh lo lắng.”
Mười hai âm luật của Tướng Âm quy định trong “Nghĩa Sơn Công Lục”, gồm: giục giã, gấp gáp, tối, đục, lo lắng, phá, mãnh liệt, dày, thánh thót, trầm, vang, thì “thánh thót, dày, vang, trầm” là cát âm (những âm thanh tốt lành), còn lại 8 âm kia đều là hung âm (những âm thanh dữ). Có câu rằng: Kỳ âm hỏa táo, họa chí vô kháo. Tôi thầm nghĩ, tâm trạng và giọng nói của Nhị Não Đại lúc này đúng là ứng với bối cảnh trong sách.
Khi tôi nhìn lên khuôn mặt của Nhị Não Đại thì thấy tai, miệng mắt, mũi tuy không sâu rộng, nhưng cũng không mỏng, nhọn, trán, mũi, má, hai xương gò má tuy không gồ, nhưng cũng không lõm, tổng thể là ngũ quan khá ngay ngắn, là tướng mạo của một nông dân chính hiệu.
Cần phải biết Ngũ nhạc Tứ độc vốn chỉ năm ngọn núi cao, hùng vĩ và bốn con sông lớn nhất của Trung Quốc. Ngũ nhạc Tứ độc cũng là thuật ngữ tướng thuật. Trong Ngũ nhạc thì trán là Hằng Sơn ở Nam Nhạc, mũi là Tung Sơn ở Trung Nhạc, mặt là Hằng Sơn ở Bắc Nhạc, má trái là Thái Sơn ở Đông Nhạc, má phải là Hoa Sơn ở Tây Nhạc. Trong Tứ độc thì tai là Trường Giang, miệng là Hoàng Hà, mắt là Hoài Hà (sông Hoài), mũi là Tế Thủy. Ngũ nhạc chú ý đến độ gồ ghề, hùng vĩ, không gồ ghề hùng vĩ thì là không có thể, là tướng bình thường không phú quý. Tứ độc chú ý đến độ sâu xa, rộng rãi, người mà có những đặc điểm nhọn, mỏng tại các bộ phận trên thì là không may mán.
Lúc này, khi nhìn người tôi đã bất giác áp dụng những lý thuyết xem tướng người của “Nghĩa Sơn Công Lục”, khi trong đầu nảy ra những thứ này, đến chính tôi cũng thấy giật mình.
Tướng mạo của Nhị Não Đại tuy không có những trở ngại lớn, nhưng thoạt nhìn ông ta tôi đã thấy ngay một vết xanh mờ trên Mệnh quan (Ấn đường) ở giữa hai lông mày, nhưng khi nhìn kỹ thì lại không thấy đâu nữa.
Tôi biết, đó chính là lý do tại sao khi thầy tướng xem tướng cho ai đó mắt phải nhanh, chuẩn xác và ổn định, vì có một số dấu hiệu chỉ thoáng qua rất nhanh, hoàn toàn không để cho mình nhìn kỹ và cân nhắc kỹ, nếu tóm được chuẩn thì sẽ xem chuẩn, nếu lơ đễnh thì tất nhiên không còn chuẩn nữa.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất