Ma Y Thế Gia

Chương 9:

Chương 9:
Chuyện vặt về ngôi nhà dữ
Cần phải biết người Trung Quốc, đặc biệt là các nhà lý số học, từ xưa đến nay rất coi trọng một điều đó là “hợp”. Ý của chữ “hợp” là “hòa hợp”, “cùng chung”, “hài hòa”, “không xung đột”, “không gai mắt”, vì vậy, “hợp” đòi hỏi người hợp với người, người hợp với trời, người hợp với đất, không hợp tất chuốc họa, vạn sự cũng như vậy.
Tướng thuật cũng là một môn triết học coi trọng chữ “hợp”, chỉ lấy diện tướng (tướng mặt) người để nói thôi thì cho dù trong tướng thuật có chú ý đến tam đình, tứ độc, ngũ nhạc, lục diệu, bát học đường, thập nhị cung đến mấy thì cuối cùng cũng quy đến một điểm, đó là về chỉnh thể nhìn phải là “hợp”. Nói một cách đơn giản, mũi của một người mọc rất thẳng, rất thanh thì đó là cát tướng (tướng may), nhưng cái mũi đó sau khi phối hợp với lông mày, mắt và miệng của người này mà lại trở nên vô cùng nổi bật, rất không tự nhiên, rất không hài hòa, thì diện tướng (tướng mặt) của người đó đã bị hỏng, cái cá biệt đã phá hỏng tổng thể, là thể hiện không hợp.
Cũng như vậy, kiến trúc cũng thế. Nếu một kiến trúc hoàn toàn không hợp với bối cảnh xung quanh, rất chướng mắt thì cho dù kiến trúc đó đẹp đến mấy, hùng vĩ đến mấy, trong mắt của người thầy tướng nó đều tạo ra một cảm quan không tốt. Vì kiến trúc với bối cảnh xung quanh nó là một thể thống nhất, nên cần phải chú ý đến “hợp”.
Chữ “hợp” này cũng đòi hỏi sự hòa hợp âm dương, âm là âm, dương là dương, âm dương có thể dung hợp, song không thể tương xung, nếu không thì chuyện lớn sẽ không hay. Lấy một ví dụ, đàn ông là dương cho nên phải mạnh mẽ, cứng rắn, phóng khoáng không thể u ám, nhỏ nhen, như vậy mới có thể mạnh khỏe, mới sống thọ, mới làm được đại sự. Đàn ông mà lại tướng đàn bà, hoặc là chẳng âm chẳng dương, thì chắc chắn sẽ không sống lâu, đó chính là nguyên nhân tại sao những người chuyển giới có tuổi đời rất ngắn. Cũng như vậy, đàn bà là âm, nên đàn bà phải mềm mại, dịu dàng, hòa nhã, không thể cứng rắn quá, nóng nảy quá. Nếu đàn bà mà tính khí nóng nảy, sức khỏe nhất định sẽ không tốt, cũng sẽ khiến mọi người không thích, vì hình thể âm mà phải mang tính cách dương là không hợp, mà không hợp thì ắt sẽ có khó khăn. Một ví dụ khác, ban ngày là dương, buổi tối là âm, dương là động, âm là tĩnh, vì thế ban ngày mới là thời gian chính để con người thực hiện các hoạt động và làm việc, còn ban đêm phải nghỉ ngơi, phải tĩnh lại, cho nên người mà ban ngày cứ ngủ, tứ chi không hoạt động hoặc ban đêm cứ nhảy nhót hoạt động không nghỉ ngơi thì sức khỏe nhất định sẽ bị suy giảm.
Vì thế mà ngay từ mấy ngàn năm trước người Trung Quốc đã đưa ra khái niệm “hợp”, đáng tiếc là đến cận đại người đời lại quên mất những trí tuệ cổ xưa đó, liên tục đi ngược lại quy luật của tự nhiên, làm ra đủ loại sự việc “không hợp”, cho nên các loại bệnh hiện đại, các loại bệnh văn minh, thiên tai, khủng hoảng sinh thái liên tiếp xuất hiện. Khi mà loài người bó tay, thì cuối cùng cũng đã có chút giác ngộ rồi thi nhau đưa ra các lý luận, khái niệm “cân bằng sinh thái”, “phát triển bền vững”, không biết điều đó đáng buồn hay đáng cười nữa.
Bây giờ, mặc dù tôi chưa thể trải nghiệm một cách sâu sắc ý niệm tướng thuật to lớn về chữ “hợp”, nhưng dựa vào cảm giác tôi cũng cảm nhận thấy điểm không tự nhiên về ngôi nhà cổ của Hà gia, đồng thời nhìn một cái là thấy ngay đó là “Trạo đê phòng” (nhà chính) và “Hoành trạch” (nhà ngang) không hài hòa.
Tôi của lúc này mặc dù không tin chuyện ma quỷ, nhưng cũng đã từng nghe câu chuyện về ngôi nhà dữ.
Hồi tôi 7, 8 tuổi, ông nội từng kể cho tôi nghe một chuyện có liên quan đến ngôi nhà dữ. Gần thôn Trần Gia có một thôn nhỏ, trong cánh đồng có một đồ tể, vì giết lợn rất thuần thục, thường nổi tiếng với một nhát dao giết chết một con lợn cho nên mọi người gọi ông ta là “Nhất Đao Thứ”. Ông Nhất Đao Thú có hai người con trai đều rất thông minh, linh lợi.
Nhà của Nhất Đao Thú gần với con đường chính trong thôn đường này còn gọi là “phố”, theo tập tục, những ngôi nhà ven đường nhìn chung thẳng hàng với nhau, nhà của ai chiếm phố thì sẽ là bị hoại tướng. Vì theo cách nói truyền thống ban ngày thì người ra phố, ban đêm thì ma quỷ ra phố, ngôi nhà chiếm phố thì ban ngày chắn đường của người, có thể sẽ không có vấn đề gì, cùng lắm thì bị mắng chửi đôi câu, nhưng ban đêm chắn mất đường của ma quỷ thì rất dễ chuốc họa vào thân.
Việc mà Nhất Đạo Thú làm là công việc sát sinh, từ xưa đến nay không tin vào quỷ thần, nhà của ông ta ngang và dài, không những dài mà còn vươn ra đường phố, thoạt nhìn đã thấy nổi bật giữa đám đông những ngôi nhà khác. Rất nhiều người đã khuyến cáo Nhất Đạo Thú rằng cấu trúc như thế không tốt, sẽ chuốc phải họa. Nhưng Nhất Đao Thú đã quen với việc sát sinh, chẳng hề để tâm điều đó, ai mà khuyên ông ta thì ông ta sẽ cầm con dao giết lợn lên khua khua trước mặt.
Ít lâu sau, quả nhiên Nhất Đạo Thú gặp phải chuyện phiền phức thật, hơn nữa lại là phiền phức lớn!
Con trai lớn của Nhất Đao Thú tốt nghiệp phổ thông cơ sở, lúc thi vào phổ thông trung học xong thì cùng với các bạn học về trường cũ mời thầy cô ăn cơm, cả bọn đều đi xe máy, con trai của Nhất Đạo Thú đi ở giữa, trước và sau đều có người. Khi bọn trẻ tới chỗ cách trường cũ chưa đầy 500 mét thì đột nhiên chiếc xe của con trai Nhất Đao Thú vọt sang ngang ra khỏi đội hình, đúng lúc đó một chiếc xe hàng lướt qua, va vào chiếc xe của cậu bé và lập tức nghiến nát đôi chân của cậu ta.
Tất nhiên, chuyện này có thể cũng chỉ là ngẫu nhiên.
Tuy nhiên, một chuyện phiền phức khác tiếp tục xảy ra vào ba năm sau.
Một ngày ba năm sau đó, Nhất Đạo Thú đi xe máy chở con trai nhỏ về quê, khi đến gần Tiểu Hoàng Trang thì chiếc xe máy của Nhất Đao Thú lại chệnh choạng, và cũng đúng lúc đó một chiếc xe tải chở hàng đi sát ngay bên họ. Sau khi chiếc xe đi qua, Nhất Đao Thú không làm sao, có điều toàn thân toát mồ hôi hột, khi anh ta quay đầu lại nhìn đứa con nhỏ ngồi đằng sau thì mới phát hiện ra đứa con đã chết.
Hai lần tai nạn xe khiến cho Nhất Đao Thủ gần như bị tuyệt tự. Kể từ đó, ông ta bắt đầu trở nên hoảng loạn và không lâu sau đó thì phát điên.
Khi ông nội kể chuyện này cho tôi, ông nói, những chuyện tướng thuật, phong thủy tổ tiên đã truyền lại hàng mấy ngàn năm, không phải toàn là chuyện mê tín, chỉ có nhiều điều trong đó không thể nào giải thích được bằng tri thức khoa học có giới hạn.
Thực ra, từ chuyện của Nhất Đao Thú, có thể thấy được quan niệm về chữ “hợp” của người Trung Quốc, ở đây càng nhấn mạnh ý “cùng chung”, người khác đều làm như vậy, nếu anh không làm như thế thì là không hài hòa, thì sẽ chuốc họa, câu nói “chiếc răng lược trồi lên sẽ là chiếc răng gẫy trước” cũng là nói về ý này.
Đúng khi tôi đang nhớ về chuyện cũ thì chú Hai đột nhiên nói: “Tôi cảm thấy hễ là người có chút kiến thức về tướng thuật hoặc phong thủy khi nhìn thấy ngôi nhà như thế này thì cũng đều cảm thấy không ổn, quả tình khó mà tưởng tượng được! Ngôi nhà này của các anh sao lại xây như thế nhỉ?”
Nhị Não Đại nuốt một cục nước bọt vẻ khó khăn, nói: “Tất cả đều là do bố tôi làm! Ngôi nhà này vốn là hướng nam bắc, hồi Cách mạng văn hóa, bố tôi đã đi đầu làm kiểu nhà ngược lại này, chỗ thì tháo dỡ, chỗ thì đập phá. Lúc đó đã có một ông thầy phong thủy nói rằng như thế là không tốt, sẽ động chạm đến thổ công. Bố tôi còn cứng đầu hơn cả anh trai tôi, lập tức đưa ông thầy phong thủy đó vào diện đối tượng đấu tố, treo biển người ta rồi mở cuộc đấu tố. Từ đó về sau, không có ai dám nói là không tốt nữa.”
Nhị Não Đại nói tiếp: “Để tỏ rõ sự coi thường đối với các thầy phong thủy, hễ các thầy phong thủy nói gì thì bố tôi không nghe, mà còn làm ngược lại. Ông đã phá hủy tất cả những hòn đá trấn trạch và gương trấn trạch mà ông chủ cũ đặt ở đây, đáng tiếc là những thứ cũ đó chưa biết chừng cũng bán được ít tiền.”
Nói đến đây, Nhị Não Đại cười gượng gạo, nuốt một cục nước bọt rồi nói tiếp: “Cái cổng này vốn dĩ không có đâu, cổng vốn có ở phía đông ngôi nhà, còn những cây này trồng ở phía tây. Bố tôi nói chuyển cổng đến phía tây, dựng lên giữa mấy cây to, nói rằng ở dưới cây to thì mát mẻ, hơn nữa thời cuộc đã thay đổi, vận số ở phía đông của địa chủ cũ đã hết rồi, nên đổi sang hướng tây, chắc chắn Hà gia chúng ta sẽ vượng phát lại!”
Quả nhiên là đời trước tạo nghiệp đời sau gặp họa, tôi nghĩ thầm trong bụng.
Chú Hai cũng cười nhạt: “Bố anh đúng là điếc không sợ súng làm càn! Ngũ âm chi mộc tính âm trồng ở hướng tây là hợp nhất, phía đông tiếp nhận tử khí, tránh được tà khí, cửa lớn càng nên trổ ở chỗ dương để tránh tà và âm khí. Bố anh cũng biết thay đổi thật đấy!”
Nhị Não Đại nói: “Chúng tôi đều không hiểu, sau này vì bố tôi mất tích rất ly kỳ, hơn nữa gia đình cũng ở một nơi âm khí rất nặng nên chị dâu tôi mới mời thấy bói Trần đến để xem cho. Hồi đó thầy Trần cũng đã thấy được vấn đề và đưa ra cách xử lý, nhưng không nghĩ là ông anh cứng đầu của tôi lại không nghe, không những đuổi thầy Trần về mà còn chửi bới chị dâu tôi một trận, khiến chị dâu tôi giận quá bỏ về nhà ngoại mấy hôm. Bây giờ anh tôi xảy ra chuyện, chị dâu cũng đã định đưa anh ấy ra khỏi ngôi nhà này, không ngờ mỗi khi nhìn thấy chị thì anh ấy lại càng điên hơn, cứ như thể muốn xé xác chị ấy ra. Chị ấy quá sợ hãi và vì tôi khuyên nhủ nên chị ấy đã về bên nhà ngoại rồi.”
Chú Hai tôi trề môi, nói: “Anh trai anh quả xứng đáng với tên gọi Lão Khuất Đầu.”
Nhị Não Đại lúc lắc đầu, cười gượng mấy tiếng rồi nói: “Anh nói xem, tại sao anh trai tôi lại hận chị dâu đến thế? Cho dù là trúng tà phát điên thì chị ấy cũng là vợ của anh ấy cơ mà.”
Chú Hai nói: “Chuyện này không đơn giản, trên cổ chị dâu anh chẳng phải luôn đeo một viên đá sao? Đó là viên đá thiêng mà bố tôi đưa cho bà ấy. Anh trai anh trúng tà, âm khí trên người rất nặng dương khí trên hòn đá thì lại rất nhiều anh trai anh rất sợ viên đá thiêng đó, vì thế mà không thể gặp chị dâu anh được.”
Nhị Não Đại đã hiểu ra, gật đầu nói: “Thì ra là như vậy, viên đá thiêng đó quả là vi diệu!”
Chú Hai đắc chí nói: “Tất nhiên rồi! Nếu nói về viên đá thiêng ấy, thì năm đó tôi theo bố tôi…”
Tôi thấy câu chuyện giữa chú Hai và Nhị Não Đại mỗi ngày một xa, nên vội cắt ngang lời chú, hỏi Nhị Não Đại: “Chú Hà Nhị, hồi đó bố chú mất tích như thế nào ạ?”
Nhị Não Đại nói: “Hồi đó bố tôi mất tích rất ly kỳ, đến bây giờ vẫn chưa biết là còn sống hay đã chết. Tôi nhớ mùa hè năm đó bố tôi vào núi để đào cây thuốc, sau đó thì không thấy về nữa. Chúng tôi đã tìm suốt một năm ròng, gần như quần hết một lượt vùng núi này, trừ những chỗ mà con người không thể tới được, còn lại chỗ nào cũng tìm nhưng kết quả chẳng thấy gì, đúng là sống thì không thấy người mà chết thì không thấy xác. Mọi người đều truyền tai nhau rằng khu vực núi này có quỷ núi nên đã ăn thịt bố tôi rồi, mà cũng tại bố tôi cũng đáng như thế. Đến bây giờ người ta vẫn cứ nói như vậy, nên những người vào núi đều phải ra về trước khi trời tối, và khi trời đã tối thì không còn ai dám lên núi nữa. Cho dù là ban ngày, có vào núi thì người ta cũng không dám vào sâu.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất