Chương 10:
Quỷ núi, bạch xà
Quỷ núi (Sơn tiêu) thực ra là quỷ quái ở núi trong truyền thuyết, một số nơi người dân vùng núi gọi là Sơn Thần (thần núi).
Theo lời mọi người thì quỷ núi (Sơn tiêu) có thân hình rất to lớn và rất khỏe, có thể xé xác một con hổ, con lợn rừng hay con gấu đen bằng tay không, còn tốc độ chạy cũng rất đáng kinh ngạc, nhanh hơn cả báo, chó săn. Đại khái hễ người mà gặp quỷ núi thì cứ xác định chết là cái chắc.
Thực ra, quỷ núi mà người ta thường truyền miệng phần lớn là các loài thú dữ trong rừng núi như báo đen, lợn rừng, khỉ đột, tất nhiên cũng không loại trừ người rừng.
Chuyện Thần Nông Giá xuất hiện người rừng đến nay thực hư thế nào chưa rõ.
Tôi nhớ, trong phần ghi chép ở thiên Tà trong “Nghĩa Sơn Công Lục” coi sơn tiêu là một loại quái, tuy đáng sợ nhưng không phải là một loại quỷ quái rất ác độc.
Tôi cười, nói: “Mọi người chớ có đem chuyện gì cũng đổ hết cả cho quỷ thần. Sơn tiêu là gì, mọi người đã gặp bao giờ chưa?”
Nhị Não Đại lúc lắc cái đầu, vội nói, làm bắn cả nước bọt: “Ai mà dám gặp sơn tiêu? Tôi mà gặp phải thì bây giờ còn có thể nói chuyện với cậu được không?”
Tôi nói: “Nếu chú chưa từng gặp thì tại sao lại nói rằng đó là do sơn tiêu tác quái?”
Nhị Não Đại đáp: “Vậy cậu nói xem, bố tôi mất tích trong núi, sống không thấy người, chết không thấy xác, không phải bị sơn tiêu làm hại thì là vì cái gì?”
Tôi đáp: “Chuyện này làm sao tôi biết được.”
Nhị Não Đại nói: “Đó là vì sơn tiêu gây ra! Người già trong thôn nói rồi, không thể vào trong núi sâu được, hễ vào là lạc đường, mười người vào thì không thể nào ra đủ người được. Cậu có biết tại sao không? Đó là vì sơn tiêu, sơn tiêu đã tạo ra rất nhiều ngả đường, khiến cho mình không biết nên đi đường nào. Có lúc, sơn tiêu còn tạo ra mây mù mờ mịt, khiến mình không nhìn ra phương hướng và đường đi, chưa biết chừng mình cứ đi, đi mãi, đến lúc đi vào hốc núi mà sơn tiêu đang ngự, sơn tiêu sẽ ăn thịt mình không còn sót một mẩu xương!”
Nhị Não Đại cứ nói như vậy cho đến lúc chính ông ta cũng sợ những điều mình nói, ông ta rùng mình, nuốt cục nước bọt rồi thì thào: “Không nói những chuyện này nữa, càng nói thì lại càng sợ!”
Tôi mỉm cười bất lực, những chuyện được truyền miệng ở nông thôn như trên xem ra đã in quá sâu trong đầu của mọi người, bạn không thể nào thuyết phục họ bỏ cách nghĩ đó đi được.
Chú Hai thấy chúng tôi cứ lời qua lời lại như vậy thì nói với vẻ thiếu kiên nhẫn: “Nhị Não Đại, tạm thời không nói đến chuyện quỷ núi nữa, anh không vào núi thì quỷ núi cũng không lôi anh ăn thịt đâu. Bây giờ anh phải xem ngôi nhà của anh nên làm thế nào này!”
Nhị Não Đại bèn quay ra hỏi chú Hai: “Nhị Thúc tiên sinh, vậy phải làm thế nào?”
Chú Hai đáp với vẻ không vui: “Anh đừng có gọi tôi là Nhị Thúc tiên sinh, tôi đâu có phải là chú Hai của anh, anh nên gọi tôi là anh Trần Nhị.”
“Ồ, vâng, anh Trần Nhị.” Nhị Não Đại gật đầu, vẻ đã hiểu.
Tôi nghe mà cười rung cả người, chú Hai trừng mắt nhìn tôi một cái, tôi vẫn không nín được cười. Nhị Não Đại vẫn không nhận thấy có gì khác thường, vội nói: “Anh Trần Nhị, anh nói xem, nên làm thế nào?”
Chú Hai nói: “Còn có thể làm gì được? Dỡ cổng xuống, làm lại!” Nhị Não Đại thì thào: “Như thế, như thế thì phải tốn tiền.”
Chú Hai nói: “Nếu như anh không sợ chết thì có thể không cần phải nghe theo.”
Nhị Não Đại vội lắc đầu, đáp: “Tôi nghe theo, tất nhiên là tôi nghe theo. Dỡ xuống làm lại. Ngày mai tôi sẽ tìm người về làm, làm sớm ngày nào thì yên tâm ngày đó.”
Chú Hai nói: “Anh trai anh vẫn còn sống trong nhà chứ?”
Nhị Não Đại đáp: “Vẫn, hàng ngày tôi mang cơm đến cho anh ấy, vốn cũng định đón anh ấy ra, nhưng anh ấy cứ nhất quyết không chịu, cứ trốn trong nhà, ai mà lôi anh ấy thì anh ấy cắn người ấy, nếu không động đến anh ấy thì anh ấy rất yên tĩnh, chỉ nhìn với vẻ sợ sệt thôi.”
Bố tôi nói: “Đi vào xem sao.”
Chúng tôi đi vào trong nhà, nhìn bốn xung quanh, quả nhiên đây là một ngôi nhà cổ, chỉ nhìn gạch lát nền cũng đã biết nó có tới mấy chục năm rồi.
Trong sân rất trống, ở phía tây sân, chỗ giáp bức tường, có đặt một số nông cụ, ở đầu đông thì có một cái giếng khoan lấy nước bằng tay kiểu cổ, giữa sân là một con đường rộng ba thước lát gạch xanh, ngoài ra, mảnh sân không còn gì khác.
Cả ngôi nhà đều rất im ắng, tuy nhiên sự im ắng đó làm tôi rất khó chịu, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt, đó là một sự im ắng chết chóc.
Trong “Nghĩa Sơn Công Lục” nói: “Ủng chúng nhập trạch, nhược vô nhất nhân, khủng nải hung địa”. Ý của câu này là: Một ngôi nhà rõ ràng có rất nhiều người, nhưng không khí lại im ắng, lạnh lẽo như không có người, thì ngôi nhà đó hoàn toàn không phải là cát địa, nó sẽ tạo ra những ảnh hưởng cực xấu đối với người.
Tôi thầm nghĩ, nếu như không có bố tôi và những người khác đang có mặt ở đây, thì chắc chắn tôi sẽ lập tức chạy ra ngoài, ngôi nhà này quá ngột ngạt, quá trầm mặc, càng nghĩ càng cảm thấy không thể chịu nổi, không hiểu cái ông Lão Khuất Đầu sống thế nào bên trong đó.
Thực ra, cảm giác đó của tôi chính là sự tương xung của chữ “Hợp” trong tôn chỉ của tướng thuật với ngôi nhà này. Ngôi nhà này không hợp nên mới làm cho tôi có cảm giác rất khó chịu như thế, còn đối với những người khác thì ngoài cảm giác lạnh lẽo ra, nó không mang lại sự khó chịu nào nữa.
Cảm giác của phần lớn người trên thế giới này đều chậm chạp và trì độn, một sự thay đổi nhỏ của môi trường hoặc tâm lý hay sinh lý thường không khiến người ta chú ý lắm, chỉ khi những thay đổi đó tích lũy đến một lượng nhất định và đưa đến sự thay đổi về chất thì người ta mới nhận ra. Đó chính là nguyên nhân khiến rất nhiều người mắc bệnh mà không biết, và đến khi họ cảm thấy cơ thể bất ổn thì bệnh đã nặng rồi, nên người xưa nói “bệnh đến như núi đổ” chính là như vậy.
Vì thế, không nên chờ đến khi cảm thấy rất đói thì mới ăn cơm, đừng chờ đến lúc rất khát mới uống nước, đừng chờ đến lúc rất buồn ngủ mới đi ngủ, bởi vì khi bạn cảm thấy như vậy chứng tỏ mức độ của cái đói, cái khát, hoặc cơn buồn ngủ đã vượt qua phạm vi có thể chịu đựng bình thường của cơ thể bạn rồi, và cơ thể buộc phải đưa ra sự cảnh báo đối với bạn.
Mặt khác, trên đời này còn tồn tại một hiện tượng phổ biến, thường thì con người ta hay nhạy cảm với những sự việc mà họ để tâm, còn thì hầu như không có cảm giác gì đối với những sự việc mà họ không để tâm.
Ví dụ như khi bạn nghi ngờ một ai đó là kẻ cắp thì bạn sẽ thấy mỗi lời nói, mỗi việc làm của người ấy đều là dấu hiệu của việc trộm cắp, cho dù người ấy thực sự không phải là kẻ cắp thì trong tiềm thức bạn cũng vẫn cứ cho rằng người ấy chính là kẻ cắp.
Cũng giống như vậy, nếu bạn cho rằng một người nào đó là người tốt, thì cho dù người ấy có làm những việc xấu, bạn cũng sẽ không tin, cho dù bạn có nhìn thấy người ấy làm việc xấu, nghe thấy người khác nói rằng người ấy làm việc xấu thì bạn cũng sẽ nghĩ rằng người ấy làm như vậy ắt hẳn phải có lý do, đó chính là nguyên do của ám thị tâm lý.
Còn thầy tướng phải thông qua rất nhiều yếu tố như âm thanh, tướng mạo, khí vị, màu sắc, thần thái, nguyên khí để phán đoán cát hung phúc họa, nguyên nhân là vì thầy tướng phải gạt bỏ ám thị tâm lý do tâm lý chủ quan đưa đến, khắc phục sự khiếm khuyết, chậm chạp, trì độn của cảm giác tự thân, từ đó đưa ra kết luận khách quan chính xác.
Nhưng phần lớn các thầy tướng bây giờ không làm được như vậy, khi xem số cho ai đó chỉ nghe người ta nói về ngày tháng năm sinh và viết tên của mình thì liền nói ra hết số phận cả cuộc đời của người ấy ra. Đó chỉ là hành động, cách thức lừa gạt một cách trắng trợn. Đó cũng là nguyên nhân mà nhiều người coi tướng thuật là trò lừa gạt.
Trở lại chuyện chính của chuyến đi đến nhà cổ của Hà gia. Điều tôi cảm thấy rất lạ là tại sao Lão Khuất Đầu không cảm thấy sự bất ổn cũng chính là do hai nguyên nhân trên. Đầu tiên, cảm giác của Lão Khuất Đầu chậm chạp, trì độn, ông ta hoàn toàn không nhận ra sự không ổn nào; thứ hai, sự chú ý của Lão Khuất Đầu không nằm ở chuyện nhà cửa, cũng tức là ám thị tâm lý không tới, cho nên cho dù ông ta cảm thấy không ổn thì cũng sẽ không quy nguyên nhân về môi trường sinh sống có vấn đề.
Tôi khác với ông ta. Đầu tiên, tôi suy nghĩ vấn đề bằng tư duy tướng thuật, vừa bắt đầu đã nhận định ngôi nhà này có vấn đề, cho nên mới cảm thấy đâu đâu cũng có vấn đề. Thứ hai, cảm giác của tôi đã rất nhanh nhạy, có thể nắm bắt một cách rõ ràng và chính xác sự khác thường rất nhỏ mà một số người thường không thể nào nhận ra. Vì vậy mà tôi cảm thấy rất khó chịu khi ở trong ngôi nhà này.
Bố tôi và những người khác sắp bước vào bên trong, còn tôi thì vẫn đứng ở giữa sân nhìn bốn phía. Đúng lúc trong lòng tôi đang cảm thấy bất an thì sống lưng chợt thấy ớn lạnh, cảm giác cứ như có người đang nhìn chăm chăm vào tôi.
Tôi quay ngoắt đầu lại, đưa mắt lướt nhanh một cái, thì thấy một cái bóng trắng xuất hiện rất nhanh rồi biến mất.
Da đầu chợt tê dại, tôi thầm nghĩ: “Đó là gì nhỉ?”
Khi tôi đang định thần để nhìn cho kỹ thì chợt thấy bên tai vang lên những âm thanh sột soạt rất kỳ lạ, âm thanh đó khiến tôi trong chốc lát cực kỳ hoảng hốt, cảm giác như có tai họa lớn sắp giáng xuống.
Lại là một cái bóng trắng lướt qua trước mắt, lần này thì tôi đã nhìn rõ.
Nhưng đồng thời tôi cũng sững người.
Ở góc tường phía tây của sân, chính là bên trái của cánh cổng lớn có một con rắn trắng rất to, nó đang ngóc đầu thè lưỡi và bò nhanh về phía tôi. Tôi vừa nhìn nó, thì nó cũng dừng lại ở chỗ cách tôi không xa, nửa thân trước dài chừng hơn một thước đang nhanh chóng dựng lên, cái đầu hình tam giác đầy vảy nhăn nhúm đáng sợ xòe ra, bao quanh cái miệng của nó, giống hệt một cái mào gà mọc nhầm chỗ.
Bạch xà!
Từ trước đến giờ, tôi chưa từng nhìn thấy một con rắn màu trắng, tất nhiên tôi hoàn toàn không muốn gặp phải.
Hai chân của tôi bất giác mềm nhũn, mùng 6 Tết, thời tiết mùa Đông chưa qua hẳn, chẳng phải rắn sẽ ngủ vùi trong mùa Đông sao? Tại sao tự nhiên ở đây lại có rắn bò ra?
Hơn nữa lại còn là một con bạch xà, một con rắn độc màu trắng, cái đầu hình tam giác của nó và lớp vảy dựng lên lởm chởm đã nói với tôi một cách rất rõ ràng rằng, nó là một con rắn độc!
Từ nhỏ tới giờ tôi luôn sợ rắn, tôi chưa từng thấy loài động vật nào xấu xí như loài rắn, tôi cũng thực sự không thể nào nghĩ được ra tại sao có người lại thích ăn thịt rắn, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sợ, thấy buồn nôn rồi.
Tôi càng khó mà tưởng tượng, trong thời tiết giá lạnh khắc nghiệt như mùa Đông đột nhiên lại nhìn thấy một con rắn cực độc đang thè lưỡi trong tư thế sẵn sàng tấn công tôi. Cảnh tượng này không chỉ rất đáng sợ mà còn rất dị thường nữa!
Tôi nghi ngờ là mình bị ảo giác, liền đưa tay lên giụi mắt, sau đó tôi nhìn thấy cái lưỡi màu đỏ như lửa của con rắn đang thè ra rụt vào về phía tôi, tóc trên đầu tôi hầu như dựng đứng cả lên.
Tôi từng nghe nói, rắn bắt mồi không nhờ vào mắt, cũng không nhờ mũi, mà là nhờ vào cái lưỡi.
Cái lưỡi trong miệng rắn giống như một dụng cụ thăm dò tia hồng ngoại, chỉ cần một cá thể có sự sống phát ra tia hồng ngoại thì rắn sẽ lập tức xác định phương hướng của con mồi dựa vào những tia hồng ngoại đó.
Lẽ nào con bạch xà kia coi tôi là con mồi?
Tôi suy nghĩ, bất giác mồ hôi túa ra đầy đầu.
Tôi nhìn chăm chăm vào con rắn rồi thử xoay đầu về bên trái, tôi muốn thử xem con bạch xà kia có phản ứng gì không.
Không ngờ nó cũng chuyển động cái đầu về bên trái, cái lưỡi đỏ không ngừng thò ra thụt vào.
Tôi tưởng chừng như muốn ngất xỉu, rồi lập tức kêu to: “Bố ơi, có một con rắn to!”
Kêu lên xong, tôi lập tức quay người chạy vào trong nhà, trong khoảnh khắc tôi quay đầu, tôi vẫn kịp nhìn thấy một cảnh tượng hãi hùng, con rắn kia lao lên, toàn thân căng lên như một mũi tên và mũi tên đó đang nhằm vào sau gáy tôi!