Nam Nam Tri Hạ

Chương 3

Chương 3
Thực ra phu nhân đối xử với chúng rất tốt, chưa từng đánh mắng bao giờ.
Ta thường tự tay làm điểm tâm hoặc may y phục mang sang thăm hỏi, hỏi han bài vở, lại đo đạc vóc dáng cho chúng.
Tìm đủ mọi cách để có thể ở bên các nhi tử thêm chút thời gian.
Cho đến một ngày, ta vô tình bắt gặp Dục Nhi đang dắt theo đệ đệ Hoán Nhi, đem những miếng bánh sen ta tự tay làm bẻ vụn ra để cho cá ăn.
Dục Nhi nơm nớp lo sợ xin lỗi ta, tiếng gọi không còn là "nương thân" nữa, mà đã đổi thành "di nương".
Hoán Nhi ngày trước thương ta nhất, thích dùng đôi tay mũm mĩm ôm lấy cổ ta mà làm nũng.
Vậy mà giờ đây, nó cũng không chịu nhận ta.
"Nương thân của chúng ta là đích nữ phủ Thượng thư, là chính thất nương tử của Cố gia. Ngươi chỉ là kẻ hạ nhân của Cố gia, không xứng làm nương thân của chúng ta!"
Trong khoảnh khắc ấy, cõi lòng ta còn vụn vỡ triệt để hơn cả những mảnh vụn bánh trôi nổi trên mặt nước.
Cố Duy Trọng biết chuyện, ngay đêm đó đã bắt các nhi tử đến trước mặt ta mang roi chịu phạt.
Chàng là người đọc sách, xưa nay luôn nho nhã, ta chưa từng thấy chàng nổi trận lôi đình đến thế bao giờ.
"Các ngươi nghe cho rõ đây, người đang đứng trước mặt các ngươi không phải hạ nhân nào cả, mà là thân mẫu của các ngươi!"
"Là nàng mang thai mười tháng, mang các ngươi đến với thế gian này. Lời lẽ hôm nay của các ngươi chính là đại bất hiếu!"
Sự che chở của Cố Duy Trọng khiến ta có chút an lòng.
Còn về phần các nhi tử, ta nâng niu còn chẳng hết, đâu nỡ thực sự dùng đến gia pháp.
Chỉ là từ ngày hôm đó, ta không bao giờ tự tay làm điểm tâm nữa.
Ngày Dục Nhi đỗ tiến sĩ, cưỡi ngựa dạo phố vinh quy bái tổ, phu nhân đặc biệt gọi ta ra ngoài xem náo nhiệt.
Khi Dục Nhi được đám đông vây quanh rồi xuống ngựa, nó tháo đóa hoa đỏ rực trên ngực, sải bước lớn đi về phía ta, lòng ta tràn ngập kiêu hãnh.
Mười lăm tuổi trúng tiến sĩ, so với phụ thân nó năm xưa còn xuất sắc hơn nhiều.
Cũng không uổng công ta muôn vàn khẩn cầu nương gia, thỉnh đại nho từ Giang Nam về tận nơi dạy dỗ.
Thế nhưng, niềm hân hoan trong mắt ta chợt tan biến khi Dục Nhi lướt qua vai ta.
Nó hai tay dâng đóa hoa đỏ đến trước mặt Cố phu nhân, ánh mắt mang theo vài phần nịnh nợ, lấy lòng:
"Hài nhi có được ngày hôm nay đều nhờ nương thân dạy dỗ có phương, nương thân đã vất vả rồi."
Ta trơ mắt nhìn nó đem khoảnh khắc vinh quang nhất của một người làm mẹ, chắp tay dâng tặng cho người khác.
...
Cố phu nhân chưa từng dùng thân phận chính thất để làm khó ta, thậm chí mọi bề đều chu toàn.
Nhưng khi nhận ra bà ta muốn cướp đoạt các nhi tử của mình, ta vẫn không kìm được mà nảy sinh địch ý.
Ta muốn đòi lại nhi tử, Cố Duy Trọng lại bảo ta ngang ngược, kiếm chuyện vô cớ.
"Tri Hạ, nàng thử nghĩ cho kỹ xem, nàng có thể làm được gì cho các nhi tử?"
"Dục Nhi vào triều làm quan, muốn thăng tiến chẳng lẽ không cần đến nhân mạch của phủ Thượng thư sao?"
"Mấy đứa Hoán Nhi sau này muốn định một môn hôn sự tốt, cũng cần phu nhân đứng ra bắt cầu dắt mối ở các phủ cao môn."
Ta cảm thấy Cố Duy Trọng đã thay đổi rất nhiều.
Năm xưa chàng tự phụ mình thanh liêm, làm quan vì dân, nay cũng đã nhiễm đầy dã tâm.
Đối với sự chất vấn của ta, Cố Duy Trọng có chút thiếu kiên nhẫn:
"Kinh thành này không giống Giang Nam của các người, có tiền cũng chưa chắc đã làm được việc."
"Nữ nhi nhà thương gia đúng là kiến thức ngắn củn cỡn, chớ có làm lỡ dở tiền đồ của các nhi tử."
Giọng chàng nhẹ bẫng, vậy mà lại tựa như một cái tát trời giáng, vang dội bạt vào mặt ta.
Đây dường như là lần đầu tiên Cố Duy Trọng bộc lộ lời thật lòng từ sâu thẳm tâm can.
Ta từng nghĩ các nhi tử chê bai xuất thân của ta là do Cố phu nhân đứng sau nói ra nói vào.
Đến tận hôm nay ta mới tỉnh ngộ, có lẽ là do chính Cố Duy Trọng đã coi khinh ta từ tận xương tủy.
Quan chức của Cố Duy Trọng ở trong triều cứ mãi lấp lửng, không lên không xuống.
Ta dù có đem toàn bộ của hồi môn ra để trải đường cho hoạn lộ của chàng, có lẽ cũng chẳng bằng một lời tiến cử nhẹ nhàng của Thượng thư đại nhân.
Ngày hôm đó, là lần đầu tiên ta bước chân ra khỏi Cố phủ.
Đôi giày đế mềm mỏng manh bước đi trên con đường lát đá của kinh thành, lòng bàn chân bị sỏi cộm lên đau nhức nhối.
Ta ngồi thẫn thờ nơi đầu ngõ, đăm đắm nhìn về phía cổng thành xa xăm, có đi thế nào cũng không tới được.
Chút dũng khí năm xưa bất chấp sự phản đối của nương thân để gả xa đến kinh thành, giờ đây một mảnh nhỏ cũng chẳng nhặt lại nổi.
Lúc này, một người bán hàng rong đi ngang qua, đưa tới một xâu đường hồ lô.
"Vị nương tử này, mua cho tiểu công tử ở nhà một xâu đường hồ lô đi! Xem quả này xem, vừa đỏ vừa ngọt!"
Ta gượng cười một tiếng:
"Còn nhiều không? Ta có tận bốn nhi tử, một xâu sao mà chia đủ."
Thế là ta mua lại bốn xâu đường hồ lô cuối cùng của người bán rong, nghe gã buông lời tâng bốc rằng ta thật tốt số rồi quay bước đi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất