Trần Đông Phương lại thắp hương cho tổ tiên của Trần gia, chú ấy ngồi xuống chiếc đệm cói, châm một điếu thuốc rồi nói một cách từ từ chậm rãi: “Đây là lời nguyền rủa của việc người đứng đầu nhà họ Trần trông coi bia đầu rồng.”
Theo ý của Trần Đông Phương, cái nơi Phục Địa Câu này vốn dĩ không phải là một cái thôn, là tổ tiên của Trần gia đã định cư ở đây từ mấy trăm năm trước, lý do họ định cư ở đây chính là vì để trông coi tấm bia đầu rồng này, nhưng còn về chuyện tấm bia đầu rồng này rốt cuộc là do một vị đại năng đời trước của Trần gia lập nên, hay Trần gia chỉ có trách nhiệm trông coi thì do thời gian trôi qua đã quá lâu nên không thể xác nhận được, hoặc cũng có thể nói bí mật này thật ra chính là một nửa bí mật mà Trần Thạch Đầu đã biết.
Nhưng bắt đầu từ lúc đó, người nhà họ Trần bắt đầu canh giữ nơi này, sau khi mỗi một tộc trưởng của Trần gia qua đời thì sẽ có một kiếp nạn, tộc trưởng của Trần gia là kiểu cha truyền con nối, cho nên dòng dõi tộc trưởng đang nói đến ở đây chính là một chi tộc của ông Ba. Sau khi tộc trưởng của Trần gia qua đời, vào đêm của ngày thứ ba sẽ có người giấy ngựa giấy kéo một cỗ quan tài bằng đá đến, rồi đem thi thể của trưởng tộc Trần gia đi, không một ai biết người giấy ngựa giấy này từ đâu mà đến, với lại về chuyện thi thể của trưởng tộc Trần gia bị kéo đến nơi nào, chuyện này cũng không biết nốt.
Truyện "Người Vớt Xác (Dịch) Chương 132: Một Bí Mật Khác (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này