Chương 3
Tề Tiêu Hành siết chặt long bào.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Giọng nói cũng run run.
“... Vậy... ái khanh còn dám đưa nữ nhi vào cung?”
Phụ thân dang hai tay, vẻ mặt rất vô lại.
“Biết làm sao được? Giữ nó ở nhà nữa, người bị nó hành hạ sẽ là thần với phu nhân. Hai bộ xương già bọn thần thật sự không chịu nổi nữa rồi.”
Ông ngẩng đầu nhìn hoàng đế, nở một nụ cười đầy gian xảo.
“Bệ hạ thuở nhỏ oai phong bá đạo, khí thế hiên ngang. So với nữ nhi thần có thể nói là kỳ phùng địch thủ, ngang tài ngang sức.”
“Ông trời đã định hai đứa phải ở cùng một chỗ... để hành hạ lẫn nhau.”
“...”
...
Bên ngoài gió nổi khá lớn.
Ta ngồi xổm trước cửa điện, chờ đến mức hai chân tê dại.
Đúng lúc ta đang định không chịu nhịn nữa thì cánh cửa lớn vang lên một tiếng “kẽo kẹt”, chậm rãi mở ra.
Cha ta ló đầu ra ngoài. Vừa thấy là ta, vẻ mặt ông lập tức cứng đờ.
Ông quay đầu vào trong, gượng cười lấy lòng ai đó.
Rồi lại quay sang nhìn ta, kéo ta đến một góc khuất.
“Con gái à, con định làm gì đây?”
“Con muốn Hoàng thượng ban cho con thăng vị phân.”
Cha ta hít ngược một hơi lạnh.
“Được rồi, được rồi, mau về đi. Để con gặp được Hoàng thượng, chỉ e cửu tộc nhà ta cũng bị con liên lụy đến chẳng còn một ai.”
Ta bĩu môi không phục.
“Tại sao chứ?”
Cha ta loạng choạng một bước.
Suýt nữa thì ngã.
Ông vội vàng giữ vững thân mình, khóe miệng giật giật.
“Muốn được thăng vị phân thì phải có lý do. Thí dụ như lập công, khiến Hoàng thượng cảm thấy con là người có ích. Hiểu chưa?”
Lập công?
Hai mắt ta lập tức sáng rực.
Vừa nhìn thấy ánh mắt ấy của ta, trong lòng cha ta liền đánh “thịch” một cái.
Ông run run hỏi:
“...Con... con lại nghĩ ra chuyện gì nữa rồi?”
“Cha đừng quản.”
Nói xong, ta xoay người chạy mất, bỏ lại cha ta đứng ngơ ngác giữa cơn gió lạnh.
Đúng lúc ấy, cửa điện lại “kẽo kẹt” mở ra.
Hoàng đế ló đầu nhìn, bước đến bên cạnh cha ta.
“Ái khanh sao lại thở ngắn than dài thế? Ái nữ muốn lập công chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Cha ta nhìn Hoàng đế, muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?”
“Bệ hạ...” Giọng ông có chút phiêu hốt. “Điều nó nói là lập công... e rằng... không phải cùng một kiểu lập công như người nghĩ...”
Nụ cười trên gương mặt Tề Tiêu Hành lập tức cứng lại.
...
Ta cùng Lai Phúc bàn bạc suốt một đêm.
Cuối cùng quyết định chọn cách...
Cứu giá.
“Tiểu chủ, cứu giá vốn là việc của thị vệ. Phi tần hậu cung nào có ai làm chuyện ấy.”
Vừa nghe xong, mắt ta liền sáng rực.
Người khác không làm.
Ta làm.