Nữ Chính Chứng Không Chịu Khuất Phục: Từ Đồng Ý Hầu Hạ Đến Ngôi Hoàng Hậu

Chương 4

Chương 4
Có thế mới thể hiện được sự đặc biệt của ta.
Sáng hôm sau, ta moi được tung tích của Hoàng thượng từ miệng Phú Quý, liền chạy thẳng đến Ngự hoa viên.
Bên cạnh hồ sen.
Tề Tiêu Hành chắp hai tay sau lưng, đứng lặng nhìn trời mà thở dài.
Đôi mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết cả con ruồi.
Ta chẳng nói chẳng rằng, ngay trước mặt hắn...
“Ùm!”
Nhảy thẳng xuống hồ sen.
Người trên bờ đều bị dọa cho giật mình, đồng loạt cúi đầu nhìn xuống.
“...Tôn Bất Ngữ... Tôn Đáp Ứng?”
Ơ?
Tề Tiêu Hành biết ta sao?
Còn ta nhận ra Hoàng đế hoàn toàn nhờ bộ long bào sáng chói đến lóa mắt trên người hắn.
“Chào Bệ hạ!”
Ta đứng trong hồ sen, nước chỉ ngập đến nửa người, cười tươi vẫy tay chào hắn.
“Nàng... chạy xuống hồ làm gì?”
“Ta muốn cứu giá.”
Thấy ta đứng yên bất động, hắn nhịn cười đến đỏ cả mặt, cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị.
“Cứu giá? Với bộ dạng này của nàng... là nàng cứu trẫm, hay trẫm phải cứu nàng đây?”
Ta cúi nhìn y phục đã ướt sũng, rõ ràng chẳng có lý nhưng vẫn nói đầy khí thế.
“Ta đang đợi thời cơ cứu giá. Chỉ cần người rơi xuống, sẽ đến lúc ta ra tay.”
Tề Tiêu Hành im lặng.
Cuối cùng không nhịn nổi nữa, ôm bụng cười lớn, vỗ đùi liên tục.
Bao nhiêu vẻ u ám khi nãy đều tan biến sạch sẽ.
Hắn vừa lau nước mắt vì cười vừa nói:
“Điều nàng gọi là lập công... ha ha ha... chính là thế này sao?”
Ta chống nạnh.
“Có vấn đề gì à?”
Hắn cố nén cười, đôi mắt đảo một vòng.
Rồi...
“Ùm!”
Nhảy luôn xuống nước.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng hô thất thanh của đám cung nhân.
“Cứu giá! Mau cứu giá!”
“Đừng ai động vào! Để ta!”
Công lao to bằng trời thế này sao có thể để kẻ khác cướp mất!
Ta liều mạng bơi về phía bóng người kia.
Cuối cùng...
Cứu giá thành công.
Tề Tiêu Hành khoác tấm áo choàng do cung nhân mang tới, toàn thân vẫn còn nhỏ nước, nhìn ta với đôi mắt ngập tràn ý cười.
“Tôn Đáp Ứng cứu giá có công, nay tấn phong làm Thường Tại, ban phong hiệu là Duyệt.”
Đôi mắt ta mở to tròn.
“Ta thành Thường Tại rồi? Cùng phẩm cấp với Lý Thường Tại ở cung bên cạnh sao?”
Toàn thân Tề Tiêu Hành vẫn còn nhỏ nước, nhưng dáng vẻ vẫn ung dung đoan chính.
“Đúng vậy. Nhưng nàng có phong hiệu, nên cao hơn nàng ấy nửa bậc.”
Ta ngửa mặt lên trời cười vang.
“Ha ha ha ha ha!”
Thấy ta đắc ý đến quên cả trời đất, Tề Tiêu Hành bất đắc dĩ đưa tay day trán.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất