Hắn vỗ tay một cái, quay qua phu xe nói:“Lưu đại thúc, đi thôi, ta lải nhải nhiều quá!”
Tề Tú Hữu bị hắn khiêu khích, tức đến thiếu điều té xuống đất, bèn sai một tiểu binh: “Mau, trở về xin văn thư tới đây.”
Hắn nhất quyết không chịu bỏ qua, tiếp tục dẫn người đi tới vườn hoa, nhưng xe của Tô Việt đi chậm quá, hắn chỉ có thể cắn răng theo sau.
Lúc Kim Kết đỡ Tô Mạt xuống xe thì Tề Tú Hữu cũng tiến lên, cười lấy lòng
nói:“Tô tiểu thư, bản quan muốn dạo quanh vườn hoa tìm xem có mua được
thứ gì hay không, tiểu thư sẽ không từ chối chứ?”
Dù sao vườn hoa mở ra là để giao lưu buôn bán với bên ngoài, mỗi ngày kẻ đến người đi
nườm nượp, đều là đến để mua hoa. Nếu nàng từ chối, hắn sẽ nói nàng có ý đồ, mở phố hoa là để che mắt làm việc mờ ám.
Tô Mạt đầu óc xoay
chuyển còn nhanh hơn hắn, lập tức nói: “Tề đại nhân xin cứ tự nhiên.
Chính là nếu gặp phải những tấm biển không phận sự cấm vào xin đại nhân