Vu Hận Sinh không nói
gì, bước lên gạt tóc nàng ra sau, vài vết đỏ do muỗi cắn in sau gáy
nàng. Hắn khẽ nhíu mày: “ Ngươi không phải họ Trịnh.”
Tô Mạt gật mình nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên: “ Ta không họ Trịnh thì họ gì? Nói vậy mà cũng nói.”
Nói xong, nàng gạt tay hắn bỏ đi, hắn lại nắm tay nàng kéo lại: “ Lúc ở trong phủ, sao Tô Mạt lại gây sự với ngươi?”
Tô Mạt hừ lạnh: “ Sao ta biết được. Người ta tiểu thư quyền quý, lại có Tề Vương sủng ái, muốn gì không được? Ta chỉ là muội muội của viên quan
nhỏ nhoi, làm sao tránh khỏi?”
“ Chứ không phải do ngươi dụ dỗ Hoàng Phủ Cẩn sao?”
Tô Mạt vờ giật mình, tránh né câu hỏi của hắn. Hắn cho là đã nói trúng điểm yếu, âm trầm nhìn nàng: “ Còn muốn chối?”
Nàng im lặng hồi lâu rồi bối rối vuốt tóc: “ Dĩ nhiên không đúng. Tề Vương
với ngươi kẻ tám lạng người nửa cân, mắc gì ta phải dụ dỗ hắn?”
Ngoài mặt, nàng bình tĩnh đối đáp nhưng nàng biết giờ này có bao nhiêu nguy
hiểm, không khéo là mất mạng như chơi. Gã này tâm nghi ngờ rất mạnh,