Xong việc, Vu Hận Sinh nhìn nàng: “Đa tạ”, sau đó mất luôn trong bóng tối. Có lẽ, đây là lời
nói tử tế nhất của hắn từ trước đến giờ.
Đêm khuya, trời đầy mây vô tình, đen kịt .
Đột nhiên, tiếng pháo lại vang lên. Mọi người trong trại đã quá quen, thấp giọng lầm bầm rồi trở mình ngủ tiếp.
Tô Mạt nhẹ nhàng đứng dậy, thay y phục dạ hành, tối nay đám người Hải Nhất Đao sẽ tập kích phủ Lai Châu. Nàng với A Lí đã lên kế hoạch từ sớm, đề
phòng bọn họ bất ngờ tấn công. Bất kể đám người này tấn công thật hay
giả, nàng cũng sẽ để cho họ có đi mà không có về.
Ban đầu, nàng
cho là sơn tặc ở đây chỉ là hạng tầm thường, chỉ cần ngọn Dã Kê này là
đủ nhưng giờ mọc ra thêm tên Vu Hận Sinh này nữa, mọi việc có lẽ không